06/05/2018
Mẹ tôi,
Tôi không thể nào nhớ hết đc số lần mẹ tôi giúp đỡ những ng xa lạ, nhưng tôi nhớ rõ giọt ướt mắt rơi tỏa sáng trong bếp củi hồng, đó là lần đầu tiên t thấy bà khóc, dù bà không biết t nhìn thấy điều đó.
Mẹ tôi,
Như bao người phụ nữ khác luôn chăm chỉ và đảm đang, việc nhà, việc của HTX.
Có lần về nhà, do đọc quá nhiều sách về dạy làm giàu, tôi có nói với mẹ rằng, sao nhà mình không giàu có, ý rằng có vẻ mẹ chưa nỗ lực, hoặc không đủ thông minh để trở lên giàu có,.. và sau này, t luôn hối hận vì điều đó, hơn hết, t yêu và thương bà nhiều.
Tôi nhớ ngày nhỏ, khi các bà các bác trong Nghệ An, Hà Tĩnh gặp khó khăn, mn phải đi khắp nơi ăn xin, đợt ấy, có 1 bác qua nhà t và xin ở lại vài tuần, mẹ t đã đồng ý ngay, trong khi lúc đó t rất ích kỷ sợ rằng bị lừa rồi không thích ng lạ, rồi dần dần bác ấy trò chuyện với tôi, bác đi xin về rất nhiều kẹo, bim bim, cả bánh mỳ hay sữa, bác đều cho tôi, bác còn hay đọc thơ, hát điệu dân ca Hà Tĩnh cho t nghe, bác luôn cười, cái nụ cười tươi rói và ánh mắt trìu mến, sau này t nghĩ cả ngày đi ngoài trời nắng gió, vất vả, thậm chí bị ng khác coi thường xua đuổi như vậy mà bác vẫn cười khi trở về, với tôi. Ngày bác về lại quê, tôi buồn nhớ bác đến gần 1 tuần.
Có lần, có 2 cô ăn xin qua nhà t, xin ăn nhờ 1 bữa, t nhớ rằng nhà m có vừng và ruốc, và mẹ tôi mang ruốc ra mời họ, trước sự khó chịu vì ng khác ăn mất ruốc của mình ngày ấy.
Có một chị tận Bắc Giang, do bị tâm thần, nên thỉnh thoảng bỏ nhà, đạp xe xuống Hải dương, cứ hỏi/ đòi kết hôn với con trai của bác kê thuốc Nam ở gần nhà tôi, lần nào chị ấy cũng bị đánh bị đuổi, và lần nào,mẹ t cũng đưa c ấy vào nhà, và hòa cho chị 1 bát mỳ tôm. Cách đây 3 năm, t về nhà, và gặp c ấy, vẫn cứ lẩm bẩm linh tinh, chị nhìn thấy tôi, chị gọi "Bình đấy à!" mà tôi giật mình, nhiều ng hàng xóm nhìn thấy t còn chẳng nhận ra, mà sau chục năm rồi chị vẫn có thể nhận ra tôi.
Đợt thi ĐH, mẹ tôi đi cầm nhà cho dì tôi đầu tư dự án gì đó rất nhiều tiền, dù chẳng nói chẳng rằng với ai, cứ thế đi, sau 1 thời gian dự án của dì tôi lại bị hủy, xã hội đen qua nhà đòi nợ, và t cảm tưởng như muốn chết đi cho xong, đang ăn chúng vào đập đồ, tôi chẳng biết làm gì, đúng đợt thi ĐH, đầu óc tôi lúc ấy muốn phát điên. Khi chúng đi, tôi bực nói to tiếng với mẹ t rằng, tại sao mẹ làm thế!! (vì việc giúp đỡ dì tôi nó diễn ra từ khi t còn nhỏ, mẹ tôi hết lần này qua lần khác vay mượn cho dì, kể cả đến bây giờ), mẹ tôi nói: Em tao, tao không giúp nó thì giúp ai! Tôi chẳng nói đc gì.
Bao nhiêu ng nợ tiền hàng, do nhà ko có đàn ông nên mẹ tôi cho qua hết, nhà trọ ai khó khăn mẹ t cho khất, cho tiền về quê tết, cho tiền sv đi chữa bệnh, từ ngày nhỏ đến giờ các dịp gần tết, trung thu, hoặc dịp gì đấy, mẹ t lại bỏ tiền ra cho sv mua con gà con vịt ăn uống hay làm bánh nấu xôi dịp lễ, rằm cũng đều nấu cả 1 nồi cho sv, có a/c không có tiền mẹ t còn gọi lên nhà ăn, nấu cơm cho ăn, lúc nhỏ, tất nhiên t rất ích kỷ và khó chịu vì điều đó.
Mẹ tôi,
Sẵn sàng để mn ghét, mn nói, mẹ t chỉ cần quan tâm m đã làm đc gì, như thế nào,
Đôi ba dòng không thể viết hết đc về mẹ tôi, nhưng những gì mẹ tôi đã làm với mn, với những ng xa lạ, với tôi, đến khi lớn lên t hiểu đc điều đó, và tôi luôn ý thức, hiểu rằng, luôn cho đi, giúp đỡ mn xung quanh, cuộc sống có khó khăn, có đói nghèo hay có ntn thì cũng không bỏ mặc họ.
Tôi yêu mẹ tôi nhiều, và mẹ tôi, tôi biết bà thương tôi nhiều.
Mẹ tôi biết việc tôi làm, vì tôi hay kể cho bà, mẹ tôi luôn cười, luôn hạnh phúc, và luôn sẵn sàng cho đi dù mẹ tôi không phải người "giàu có".
Tôi chỉ là hình bóng của bà, tôi sẽ viết tiếp, viết thật nhiều, làm thật nhiều những điều tử tế, nếu bạn hiểu đc những điều mẹ tôi, tôi muốn nói, bà cũng sẽ rất hạnh phúc, và tôi luôn hạnh phúc khi thấy mn hạnh phúc.
Cám ơn đã xác nhận bạn bè, dù chúng ta không quen biết nhau, cám ơn đã lắng nghe.
Tôi viết lại để mn đọc dễ hơn, để mn biết rằng có những con ng như thế, tôi cũng đang cố gắng trở thành ng như bà, chẳng cần nói nhiều với con cái chỉ cần bằng hành động, tôi- từ thằng ích kỷ và chỉ biết cái cá nhân mình, nhờ mẹ tôi, tôi cảm nhận đc nỗi đau của những con ng bé nhỏ, sống vì cộng đồng nhiều hơn.
"100 năm tất cả những giá trị vật chất chúng ta tạo ra cũng đều trở thành đồng nát, nhưng 100 năm nữa giá trị tinh thần, những giá trị tốt đẹp và ý nghĩa sẽ còn mãi, tôi giúp bạn sống mãi, bạn giúp người khác, cứ như vậy đến vô cùng".
Người giàu có, không phải ng có bao nhiêu tiền, mà ng giàu có là người đã cho đi bao nhiêu, như thế nào. Và tôi khẳng định, mẹ tôi là người giàu có nhất mà tôi từng biết.
Thư viện D Free Book cũng là một phần của việc tôi nghĩ là tử tế tôi đang làm.
Hãy cùng tôi phát triển thư viện và lan rộng văn hoá đọc nhé!
Mượn sách free/ góp sách đến địa chỉ:
Số 36 ngõ 67 lê thanh nghị HN (gần BK HN)
Đến các bạn liên lạc 01635688722.
Cám ơn vì đã quan tâm, hãy là người giàu có theo cách của bạn nhé