12/11/2015
mọi người vào link đọc tâm sự rồi like và share cho em Nguyễn Hà An - ĐH Bách Khoa Hà Nội nhé! mai là kết thúc cuộc thi của clb yêu sách ĐH Bách Khoa HN rồi! cảm ơncác b rất nhiều, chúc mọi người like và share một tháng vui vẻ và gặp nhiều may mắn!
Họ và tên: Nguyễn Hà An - ĐH Bách Khoa
SĐT: 01*77918*38
Ngày sinh: 04-06-1997
Facebook: facebook.com/an.koi.146
Email: [email protected]
Địa chỉ: Đông Anh - Hà Nội
Cô gái năm đó chúng ta cùng theo đuổi
“Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa. Mỗi người đều từng có khoảng thời gian bồng bột ấy, khoảng thời gian mà mọi cậu con trai cùng thích một cô gái trong lớp, đi qua tháng ngày với những trò nghịch ngợm hoang đường không tên. Thế rồi, tuổi thanh xuân lặng lẽ qua đi…”
Tuổi thanh xuân là một khoảng thời gian đầy mơ mộng, có những rung động và cảm xúc đầu đời mà ai cũng sẽ phải trải qua. Nó thật sự giống như một cơn mưa rào, mang cho ta bao nhiêu kỷ niệm ngây ngất, khi cơn mưa ấy tạnh, tuổi thanh xuân cũng trôi. Câu nói trên xuất phát từ cuốn sách mang tên: “ Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi” của tác giả Cửu Bả Đao. Đây chính là câu nói mà tôi vô cùng tâm đắc bởi lẽ nó thật đúng cho tất cả chúng ta. Khi còn là những đứa trẻ thơ, chúng ta mong muốn được lớn lên thật nhanh, được sống một cuộc sống thật “người lớn”. Ngày ngày, tháng tháng thời gian cứ vô tình trôi để khi về già, chắc hẳn mong muốn mãnh liệt nhất đó là được sống những ngày của tuổi trẻ. Và khi chúng ta đang có sức trẻ mạnh mẽ, chúng ta sẽ chỉ muốn ở mãi khoảng thời gian ấy mà thôi, khoảng thời gian của nhiệt huyết, sức sống, ngây thơ và bồng bột. Cuốn sách là câu chuyện của chính tác giả nhưng dường như bất kì ai đọc cũng sẽ thấy hình ảnh của mình xuất hiện thoáng qua đâu đó trong trong sách, câu từ.
Mọi người đều nói, tình yêu tuổi học trò là lúc tình yêu ở độ đẹp nhất. Bởi khi đó tình cảm dành cho nhau chân thành, mộc mạc, ngây ngô, trong sáng và những cảm xúc e thẹn thật dễ thương, không hề pha tạp sự toan tính hay giả dối. Đó cũng chính là tình cảm của cậu trai Kha Cảnh Đằng dành cho cô bạn Thẩm Giai Nghi cùng lớp. Kiểu tình cảm đó xuất phát cũng thật ngây thơ, Thẩm Giai Nghi chỉ xinh xắn hơn các bạn trong lớp một chút với mái tóc ngắn ngang vai và đặc biệt học cực giỏi, vì đó mà được bao nhiêu cậu trai để ý, Kha Cảnh Đằng-một tên lười biếng, học hành chểnh mảng, lại vô cùng ấu trĩ và trẻ con cũng không ngoại lệ bị “cảm nắng” cô bạn. Mỗi người một cách gây chú ý với Thẩm Giai Nghi, cuộc chạy đua âm thầm đó cứ diễn ra trong mấy năm học trời, mỗi người một cách theo đuổi để gây thiện cảm với cô bé, láu cá có, sướt mướt có, thậm trí cả những trò lố ngu ngốc cũng được phô ra. Những năm tháng ấy Kha Cảnh Đằng có biết bao nhiêu kỉ niệm theo đuổi Thẩm Giai Nghi thật đẹp đẽ: chiếc áo trắng dính chi chít màu mực xanh vì bị Thẩm Giai chọc vào lưng mỗi khi ngủ gật, những khi cùng nhau ở lại trường ôn bài đến tối, những bài toán tổ hợp xác xuất rắc rối làm sao, những lần trọc ghẹo và trò đùa bồng bột làm Thẩm Giai Nghi tức giận, cùng ước mơ to lớn: “ Tớ muốn trở thành một người thật lợi hại. Để thế giới vì có tớ mà khác đi một chút. Thế giới đó, lại chính là trái tim của cậu”... những kí ức đó làm sao có thể quên. Tất cả những điều giản dị đó đã vun đắp lên những cảm xúc yêu thương cũng rất đỗi giản dị nhưng chân thành, ngọt ngào giữa Kha Cảnh Đằng và Thẩm Giai Nghi. Vừa là một kiểu tình bạn đẹp, lại vừa là một thứ tình yêu ngộ nghĩnh, vô cùng đáng yêu. Dù “cuộc chạy đua” không có người thắng và người thua, nhưng Thẩm Giai Nghi sẽ mãi là hiện thân cho một thời trẻ trung nồng nhiệt, sôi nổi của họ. Có những năm tháng bồng bột, dại khờ đó mới có những ngày trưởng thành, chín chắn hơn, bao năm tháng của tuổi học sinh đó trôi qua mà không thể có được Thẩm Giai Nghi đã làm Kha Cảnh Đằng nhận ra sự thật: “Điều tàn khốc nhất của trưởng thành đó là con gái mãi mãi trưởng thành hơn con trai cùng tuổi. Sự trưởng thành của con gái, không đứa con trai nào có thể chống đỡ được” và rằng khi đã yêu thương ai đó thật sự, bạn sẽ thật tâm chúc phúc cho người đó sau này.
“Người ngồi trước, người ngồi sau.
Lưng áo đứa con trai bắt đầu xuất hiện những vết mực xanh.
Ngoảnh đầu lại, nụ cười của người con gái ấy làm cậu trai mê mẩn thần hồn tám năm ròng, ràng buộc cả một đời.”
Cuốn sách không phải những lời văn hoa mỹ và những câu triết lý sâu sắc nhưng chất chứa những tình cảm thô sơ, ngây ngô nhất; không gay cấn, mãnh liệt mà nhẹ nhàng, tinh tế đi vào lòng người đọc, làm ta hồi tưởng về những năm tháng đó, năm tháng của những cảm xúc phức tạp tuổi thiếu niên, của những lời tỏ tình không thành, của những ước mơ, hoài bão cháy bỏng nhất. Mặc dù kết thúc chưa được viên mãn, nhưng theo tôi, đó là kết thúc đẹp,Giữa Kha Cảnh Đằng và Thẩm Giai Nghi ruốt cuộc chỉ dừng lại ở chữ “thích” bởi “khi yêu, rất nhiều cảm xúc sẽ bị mất đi”, cậu trai và cô bé đó sẽ mãi mãi giữ cho nhau những hình ảnh đẹp đẽ nhất, những giây phút, khoảnh khắc vui tươi của tình bạn và tình yêu đan xen, hòa quyện, quan trọng hơn tất cả đó là không ai sẽ phải cảm thấy hối tiếc về một thời thanh xuân và lưu giữ cho mình khúc tình cảm trong sáng đó mãi mãi. Nên, “hãy cứ để mình tiếp tục thích cậu”...
Nếu bạn muốn tìm lại những cảm xúc trong sáng, mộc mạc và đầy chất nghịch ngợm về thời niên thiếu đó, xin hãy đọc cuốn sách “ Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi” đây một lần, hoặc xem bộ phim chuyển thể, tôi tin bạn sẽ không hối tiếc vì đã bỏ thời gian ra đọc nó. Bản thân tôi đã đọc lại cuốn sách 2 lần và xem phim 3 lần, nhưng cảm xúc không hề thay đổi, vẫn dâng trào lên sự bâng khuâng khó tả, từng dòng hồi ức cứ ùa về, và thèm muốn cái ấu trĩ, ngốc nghếch, khờ khạo của thứ tình cảm mới lớn biết nhường nào. Không những vậy, tôi còn nhận ra chân lý riêng rằng hãy đem tất cả nhiệt huyệt mình có để sống trọn vẹn những ngày còn trẻ, hãy làm những gì mình thích, hãy cứ yêu đi, yêu thật chân thành vì chúng ta chỉ có một thời thanh xuân và chỉ sống một lần mà thôi.
Hãy đọc cuốn sách này, trước khi tuổi trẻ trôi qua mất!!!