13/11/2020
12/11/2020 22:04:17
Dạo này bão lũ cứ liên tiếp kép đến, làm đứa con xa quê như mình có cảm giác nhớ đến da diết những mùa lũ mà mình đã trải qua cùng gia đình suốt những năm tháng ấy. Mình sẽ giới thiệu cho các bạn "ký ức về lũ" trong tâm trí mình.
- Ngày bé, lúc mới được 1-2 tuổi gì ấy, cái tuổi tè dầm mà cứ tưởng mình đang đi vệ sinh, mà mẹ còn không buồn mặc quần cho ấy. Trong đêm, tự nhiên mình thấy cảnh ba ôm chị hai chạy trước, mẹ bế mình trong lòng cũng chạy theo sau. Vượt qua những dòng nước suối chảy siết, dưới cơn mưa to đến trắng cả trời, vứt bỏ hết thẩy các đồ đạc trong nhà lẫn ngôi nhà cấp 4 mà ba mẹ khó khăn lắm mới chắt chiu xây được, ba mẹ đưa hai chị em mình tới nhà ông Sáu trong xóm. Mình vẫn nhớ như in cảnh mình chưa biết nói, đứng không vững, vịn khung cửa sổ sắt cũ kĩ (thề cái cửa sổ giống trong phim Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh luôn đó), à còn chưa được mặc quần. Con bé mắc cỡ (đừng hỏi sao nhỏ vậy mà biết mắc cỡ, cái đó là phản ứng có không điều kiện của mấy đứa con gái :v :v ) vì nhà ông Sáu toàn mấy anh trai, hồi lâu đc mẹ mượn cho cái quần của mấy anh, rồi lấy sợi dây buộc lại, cứ thế nó ôm cái quần suốt ngày. Bão đến trong đêm những năm đầu thế kỷ 21, ngoài ăn cháo trắng ra mình không nhớ món nào khác luôn. Quay lại khung cửa sổ, mình chả buồn khóc, cứ đứng bên cửa sổ ngóng mẹ, ngóng ba, ngóng về ngôi nhà của 4 người... Mấy hôm sau, được mấy anh bế về nhà thì "Toang thật ông giáo ạ", mất luôn căn nhà, gió cuốn mấy tấm tôn rách toạc, còn mỗi đống gạch đổ nát... Đây cũng là nguyên do nhà hiện tại của ba mẹ mình không cần đẹp đẽ xa hoa, giá trị của nó là gần 15 năm qua đã kiên trì với bão, mà chưa có sự mất mát nào. Những ký ức đó là những ký ức đầu đời về bão trong tim mình, ở cái tuổi chưa nhận thức được "đó là Bão". Và năm đó là năm dự báo thời tiết báo bão còn 2-3 ngày nữa mới vào đất liền, nhưng tốc độ lại di chuyển đột ngột nên bà con chưa kịp chuẩn bị chống bão.
- Lớn dần hơn, từ cấp 1 qua tới cấp 2, những đứa trẻ non nớt sẽ thật vui mừng khôn xiết khi được nghỉ học, mặc dù lí do là "ở nhà tránh bão". Ở nhà được "coi ti vi", được ăn bánh xèo mẹ đổ (mùa mưa ở quê mình hay vậy), khỏi phải làm bài tập... Tuổi này là giai đoạn "mong bão đến như mong Tết về", xin lỗi đồng bào cả nước chứ lúc này tụi con còn ngô nghê, chưa biết bão gây thương đau nhiều như vậy.
- Lên cấp ba, ý thức rõ rệt về tác hại của bão, mình không nhớ gì nhiều ngoài cảnh trực thăng bay lướt qua nhà mình, đến khu vực bị nước dâng bao phủ, mọi người leo lên nóc nhà để sống sót. Ôi cái cảnh từng thùng mì ném xuống, người dân vơ tay níu được là cả một hành trình đó ạ. Mình may mắn được ăn cơm, vì nhà mình trên đèo, không bị cô lập do lũ, và nhờ đó, tới giờ mình vẫn nhớ món khô cá nục của mẹ đã cứu cả nhà qua những ngày bão lũ. Mình còn nhớ cứ chốc chốc, mình lại cùng chị ra trước nhà, nhìn về hướng xa xa, nơi màn nước trắng xóa vẫn ở đó, có một vài ngôi nhà lấp ló, thật sự lo lắm đó mọi người, bạn bè, người thân,... đều ở đó. Mỗi lần thấy màn nước ấy được thay bằng lớp cỏ, là lòng bỗng vui trở lại, sắp được gặp mọi người rồi... Có hôm bão nhẹ, vẫn đi học, không ít các bạn đi bị trôi xe, dù xe đạp hay xe máy, mà nước lớn chỉ biết "của đi thay người" vậy...
Đến giờ, khi vào Sài Gòn đã vài năm, mỗi lần nhắc đến bão lũ là cảnh tượng mưa trắng trời đêm đó, sấm chớp đùng đùng lại hiện lên trong đầu mình như một thước phim quay chậm... thật sự bão lũ rất ám ảnh với người miền Trung... Còn mấy bạn, bão lũ của mấy bạn như thế nào?
------------------------------------------
Căn bão gần nhất của nhà mình là Tivi, tủ lạnh, máy giặt, đèn đóm gì cháy và hư tất thẩy, mà may đâu mình học điện, nhanh trí gọi Điện máy xanh đến bảo hành cho ba mẹ ^^