05/06/2026
Kinh Tụng Khi Vợ Qui Liễu
(Giọng Nam Ai)
Tưởng tơ tóc cùng nhau trọn đạo,
Theo tùng phu sửa áo nâng khăn.
Âm dương đôi nẻo chia phân,
Túy sơn Vân mộng mới gần đặng nhau.
Khi để bước phòng đào lạnh ngắt,
Mảnh tàn y dường nhắc nghi dung.
Thấy cơn tử biệt não nùng,
Hương thề tắt ngọn lạnh lùng tơ duyên.
Càng nhớ đến lời nguyền buổi trước,
Thẹn non sông chưa ngớt tình nồng.
Phụ phàng chi bấy Hóa công,
Lòng nào mà lại cắt lòng không đau.
Nối Tông Tổ biết bao nghĩa trọng,
Cơ nghiệp còn lưu mộng tang du.
Mập mờ nhắn nguyệt đêm thu,
Kẻ còn người mất ai sầu hơn ai?
Vói nhắn khách Dạ đài có tưởng,
Vậy bóng hình để tướng nơi nao?
Hay là lạc bước nguồn đào,
Để thương cho mặt anh hào đeo mang.
Ngồi quạnh quẻ đèn tàn một bóng,
Chịu góa thân tuyết đóng song thu.
Bước Tiên nàng đã ngao du,
Đoái tình thương kẻ ôm cầu khóc duyên.
Hay nàng đặng nhập miền Cực Lạc,
Đoái tưởng người chưa thoát trầm luân.
Ngước trông níu ngọn phất trần,
Chổi Tiên quét sạch nợ nần oan gia.
Dâng mảnh tâm gọi là của lễ,
Chén ly tình là lệ ái ân.
Dầu chi cũng nghĩa chí thân,
Khối tình còn có một lần đây thôi.
ĐOÀN THỊ ĐIỂM
………………………………………..
Nguồn gốc:
Bản Kinh này được Đức Tiên Nương Đoàn Thị Điểm giáng cơ đề bút trong Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ.
Kinh này được dùng làm kinh tế lễ của người chồng khi có người vợ mất. Vợ này có thể là vợ duy nhất, vợ cả, vợ thứ, tiểu thiếp đều có thể dùng bài này tế lễ.
……………
Diễn nghĩa: Tuyết Liên Tử
Tưởng tơ tóc cùng nhau trọn đạo,
Theo tùng phu sửa áo nâng khăn.
Âm dương đôi nẻo chia phân,
Túy sơn Vân mộng mới gần đặng nhau.
…
Những tưởng tơ duyên chúng ta có thể cùng nhau trọn Đạo nhân luân, cùng đi hết đời kiếp này, có nàng nâng khăn sửa áo.
Giờ đây âm dương hai nẻo chia đường. Chúng ta chỉ có thể gặp nhau trong cơn say, hoặc là trong giấc mộng đẹp.
………
Khi để bước phòng đào lạnh ngắt,
Mảnh tàn y dường nhắc nghi dung.
Thấy cơn tử biệt não nùng,
Hương thề tắt ngọn lạnh lùng tơ duyên.
…
Khi đến phòng nàng, giờ đây lạnh lẽo làm sao. Những phục trang, vật dụng mà nàng từng dùng, từng cái từng chút một đều gợi nhớ tới hình bóng nàng trong tâm trí ta.
Ôi cảnh tử biệt não nùng làm sao, nén hương thề ngày nào chúng ta cùng nhau thắp lửa đồng sinh giờ đây đã lạnh lùng tắt lịm, đứt đoạn tơ duyên.
………
Càng nhớ đến lời nguyền buổi trước,
Thẹn non sông chưa ngớt tình nồng.
Phụ phàng chi bấy Hóa công,
Lòng nào mà lại cắt lòng không đau.
…
Càng tưởng nhớ đến lời nguyện ước buổi xưa, ta càng thấy hổ thẹn làm sao với lời thề non hẹn bể sinh tử chung đường. Khi tình nồng của chúng ta vẫn đang thắm đượm, mà giờ hai ta đôi ngã.
Phụ phàng làm sao duyên số do Đấng Hóa Công, chúng ta nào có thể cưỡng cầu. Lòng ta đau đớn như cắt lìa từng đoạn khi phải chia xa nàng.
………
Nối Tông Tổ biết bao nghĩa trọng,
Cơ nghiệp còn lưu mộng tang du.
Mập mờ nhắn nguyệt đêm thu,
Kẻ còn người mất ai sầu hơn ai?
…
Chúng ta đã cùng nhau tiếp nối ý chí tổ tông, nối dõi tông đường, cơ nghiệp hai ta giờ đây cũng chỉ còn là mộng đẹp tình xa.
Giờ đây mỗi độ thu về, nhà người đoàn viên, còn ta nơi đây một thân một mình cũng chỉ có thể nhắn gửi ánh trăng, tỏ chút tình ta gửi đến nàng nhân ngày đoàn viên. Người đi kẻ ở, ai biết lòng ai sầu ly biệt hơn ai…
………
Vói nhắn khách Dạ đài có tưởng,
Vậy bóng hình để tướng nơi nao?
Hay là lạc bước nguồn đào,
Để thương cho mặt anh hào đeo mang.
…
Nàng đang chốn nào nơi cõi hư linh?
Là Âm Quang mộng cảnh hay là đã về chốn Đào Nguyên?
Dù nàng đã gửi hình bóng mình nơi nào thì lòng ta vẫn thương nhớ dáng hình xưa đã cùng ta trải qua bao năm tháng trần tình kiếp duyên.
………
Ngồi quạnh quẻ đèn tàn một bóng,
Chịu góa thân tuyết đóng song thu.
Bước Tiên nàng đã ngao du,
Đoái tình thương kẻ ôm cầu khóc duyên.
…
Giữa đêm khuya trong ánh đèn tàn hiu hắt chắp vá những hồi ức của chúng ta giờ đây chỉ còn là kỷ niệm, tiếc thương duyên trần ly biệt. Ta nơi đây có khác chi ngọn đèn giữa đêm giá lạnh lay lất. Lòng ta lạnh căm như sương tuyết phủ đầy, đóng cửa tâm tư.
Nàng đã cất bước về miền Tiên Cảnh thong d**g tự toại, có đoái hoài chút tình thương nhớ kẻ ôm sầu nơi đầu cầu Đoạn Trần Kiều khóc thương cho duyên số dang dở…
……………
Hay nàng đặng nhập miền Cực Lạc,
Đoái tưởng người chưa thoát trầm luân.
Ngước trông níu ngọn phất trần,
Chổi Tiên quét sạch nợ nần oan gia.
…
Hay là nàng đã về miền Cực Lạc rồi, an nhàn vô nhiễm thì cũng xin đoái hoài tưởng nhớ chút tình với kẻ chưa thoát trầm luân này.
Ta ngước trông níu lấy ngọn Phất Trần, mong có thể được Chổi Tiên quét sạch chút duyên nợ trần tình thế gian còn chút oan nghiệt chốn này, sớm ngày hội hiệp cùng nàng nơi miền thanh tịnh.
…………….
Dâng mảnh tâm gọi là của lễ,
Chén ly tình là lệ ái ân.
Dầu chi cũng nghĩa chí thân,
Khối tình còn có một lần đây thôi.
…
Ta dâng mảnh tâm chơn tình đến nàng gọi là của lễ.
Chén biệt ly này cùng nước mắt ân tình xưa nay của chúng ta xin đưa tiễn nàng.
Dầu gì cũng là nghĩa tình chí thân, ta và mình tuy hai mà một.
Khối tâm tình này giờ đây phải chia đôi ngã, cho ta được đau đớn xót thương một lần này thôi, ta ôn chuyện tâm giao cùng nàng.
Nguyện nàng được an lòng tiêu diêu tự toại nơi miền Cực Lạc, một đường tinh tấn không cần tưởng nhớ đến ta chốn này nữa, đừng về lại phàm gian.