Câu Nói Thay Đổi Cuộc Sống Bạn

Câu Nói Thay Đổi Cuộc Sống Bạn Nhu cầu cơ bản nhất của con người là nhu cầu thấu hiểu và được thấu hiểu. những câu nói phát triển bản thân, giúp con người tràn đầy tự tin phát triển bản thân

Máy rút tiền "cô đơn" nhất thế giới - cột mốc "check-in" du lịch mới ở độ cao 4.000mMáy rút tiền cao nhất thế giới thu h...
10/11/2023

Máy rút tiền "cô đơn" nhất thế giới - cột mốc "check-in" du lịch mới ở độ cao 4.000m
Máy rút tiền cao nhất thế giới thu hút khá nhiều sự tò mò và thích thú của các vị khách du lịch.

Năm 2016, ngân hàng quốc gia Pakistan (NBP) đã lắp đặt một máy rút tiền ở đoạn đèo Khunjerab nằm trên địa phận tỉnh Gilgit-Baltistan, phía bắc Pakistan, cũng đồng thời là đường biên giới giữa Pakistan và Trung Quốc. Đáng chú ý, Khunjerab là con đèo trải nhựa cao nhất thế giới ở độ cao 4.693m.
Đây là máy rút tiền hoạt động bằng năng lượng mặt trời. Tuy nhiên, quy trình lắp đặt máy rút tiền đặc biệt này vô cùng phức tạp và cần nhiều nỗ lực. Phải mất khoảng 4 tháng, ngân hàng NBP mới hoàn thành công việc này và được Guinness Thế giới công nhận danh hiệu "Lắp đặt máy ATM cao nhất thế giới".
Vì ngân hàng gần nhất cách đó ít nhất 82km và thời tiết vô cùng khắc nghiệt nên vấn đề bảo trì và nạp tiền cho máy thường xuyên cũng là một công việc khá khó khăn. Zahid Hussain, giám đốc chi nhánh của chi nhánh Sost NBP, chi nhánh gần máy ATM cao nhất thế giới, thường xuyên phải lái xe tới đây để kiểm tra hoạt động của máy rút tiền. Tuy nhiên, quãng đường đi đã không ít lần gặp những đợt gió cực mạnh, bão, sạt lở đất và chặng đường đèo hiểm trở.
Người phát ngôn của ngân hàng NBP cũng cho hay trong trường hợp máy rút tiền cần sửa chữa khẩn cấp, các nhân viên cũng mất từ 2-2,5 tiếng rưỡi đồng hồ để chạy xe tới nơi đây. "Dù số lượng tiền giao dịch không đáng kể nhưng với phương tiện này, những người sinh sống gần đây sẽ có cảm giác được tiếp cận gần hơn với thế giới hiện đại ngoài kia", ông Zahid bày tỏ.
Được biết, máy rút tiền này chủ yếu phục vụ cho những người lính biên phòng, một số ít người dân địa phương và những du khách mạo hiểm leo núi đèo đi ngang. Với nhiều vị khách du lịch, họ vô cùng thích thú và coi đây là cột mốc quan trọng để chứng minh cho thành quả chuyến đi của họ.

_Phượng Hoàng st và chia sẻ

Cái tôi của người Việt--Tiến Sĩ Alan Phan Nước Việt nghèo, chậm tiến, lạc hậu. Đáng lẽ người Việt phải khiêm nhượng, biế...
09/11/2023

Cái tôi của người Việt
--Tiến Sĩ Alan Phan

Nước Việt nghèo, chậm tiến, lạc hậu. Đáng lẽ người Việt phải khiêm nhượng, biết người biết mình.
Thảo luận với người Việt rất khó, vì ai cũng nghĩ là mình nắm chân lý trong tay. Nghĩ khác là xúc phạm anh ta, xúc phạm chân lý; phải căm thù, triệt hạ, phải tố cáo, chụp mũ.
Cái TÔI lớn, phải chăng là nét đặc thù của một dân tộc đầy tự ti mặc cảm?
Tôi gặp không biết bao nhiêu người vỗ ngực, tự cho là vĩ nhân. In một hai cuốn sách tào lao tặng bố vợ, nghĩ mình ngồi chung một chiếu với Marcel Proust, Victor Hugo. Làm vài bài thơ, nghĩ mình là Baudelaire, Nguyễn Du tái sinh. Viết vài bài đầu Ngô mình Sở, nghĩ mình là triết gia, trí thức, sẵn sàng dẫn dân tộc đi lên (hay đi xuống?)
Mỗi lần coi Jean Marie Le Clézio, Patrick Modiano trên chương trình France Culture, ít người nghĩ là họ đã từng chiếm giải Nobel.
- Le Clézio (Nobel Văn chương 2008) khoanh tay, chăm chú nghe một tác giả vừa chân ướt chân ráo vào nghề, nói về cuốn sách đầu tay.
- Modiano (Nobel VC 2014) tìm chữ một cách khó khăn, ít khi chấm dứt một câu, như muốn nói: -Thôi, bỏ qua đi, những điều tôi muốn nói chẳng có gì đáng nghe. Và ông ta thực sự ngạc nhiên không hiểu tại sao có người nghĩ đến mình để trao giải. Theo ông, có người đọc sách của mình đã là một phép lạ.
Những năm đầu ở Pháp, có thời tôi cư ngụ ở Rue Marcadet, Paris. Bên cạnh là cặp vợ chồng già, hiền lành, bình dị như công nhân về hưu. Mỗi lần gặp ở thang máy, bà vồn vã hỏi thăm đủ chuyện.
Tuyệt nhiên, không bao giờ ông bà nói về mình. Nếu không coi TV, chắc không bao giờ tôi biết bà là Yvonne Loriot, danh cầm Pháp, từng chiếm giải nhất 7 lần khi học ở Conservatoire de Paris, trước khi trở thành giáo sư âm nhạc rất uy tín.
Ông là Olivier Messaien, một tác giả nhạc cổ điển lớn của hậu bán thế kỷ 20. Rất nhiều nhạc sư, nhạc trưởng nổi tiếng ở Âu Châu, như Pierre Boulez, Iannis Xenakis hãnh diện là đệ tử của ông. Tác phẩm opéra “Saint-Francois d’Assise”của ông được trình diễn khắp thê giới, được đón nhận như những tác phẩm của Mozart, Beethoven.
Ông bà sống trong một căn hộ bình dân, ăn uống đơn giản như một cặp vợ chồng nghèo. Tiền bản quyền nhạc đem tặng – một cách kín đáo – các hội từ thiện, hay giúp trùng tu nhà thờ Notre Dame de Lorette ở gần nhà. Lúc rảnh rỗi, bà theo ông vào rừng, thu thanh để nghiên cứu tiếng chim hót.
Khi nào Việt Nam ta có những người như Modiano, Le Clézio, Messaien – chưa nói tới tài năng, chỉ nói tới thái độ khiêm tốn - sẽ là một dân tộc trưởng thành.
Chúng ta đều đồng ý với nhau là đất nước đang trên bờ vực thẳm, không thể nhẫn tâm khoanh tay nhìn, nhưng không ngồi nổi với nhau, vì cái TÔI lớn quá. Lớn hơn cả vận mệnh dân tộc!

LeVanQuy sưu tầm
❤ ❤

Lúc 3 tuổi con trai hỏi mẹ:_Mẹ ơi, mẹ mấy tuổi rồi?_Mẹ nhiều tuổi lắm con trai yêu của mẹ._ Nhiều là bao nhiêu? 2 bàn ta...
08/11/2023

Lúc 3 tuổi con trai hỏi mẹ:
_Mẹ ơi, mẹ mấy tuổi rồi?
_Mẹ nhiều tuổi lắm con trai yêu của mẹ.
_ Nhiều là bao nhiêu? 2 bàn tay con đủ không mẹ?
_ không đủ đâu con.
_ Thêm 2 bàn chân con nữa đủ chưa mẹ?
_Vẫn chưa đủ con ơi!
_ 100 tuổi đủ không mẹ?
_ 100 thì nhiều quá.
_Vậy chừng nào thì mẹ 100 tuổi?
_Khi mẹ 100 tuổi thì mẹ xa con lắm rồi.
_ Xa lắm là bao nhiêu?
_Thì xa thiệt là xa, là con không tìm thấy mẹ được đâu.
_Con không chịu, xa thiệt là xa thì con cũng đi tìm mẹ, con đi tìm tới chừng nào gặp mẹ mới thôi...
30 tuổi con trai cưới vợ, mẹ cũng chưa có đủ 100 tuổi, nhà con trai cũng đâu có “xa thiệt là xa “ lắm đâu mà mẹ chờ hoài...,chờ mãi vẫn không thấy con trai về tìm mẹ...

AChi st.

ĐỜI NGƯỜI LÀ GIẤC MỘNG !!!Một nhà doanh nghiệp rất nổi tiếng, có thói quen rất lạ, cứ cách một thời gian, ông lại dẫn th...
07/11/2023

ĐỜI NGƯỜI LÀ GIẤC MỘNG !!!

Một nhà doanh nghiệp rất nổi tiếng, có thói quen rất lạ, cứ cách một thời gian, ông lại dẫn theo vợ con đến lò hỏa táng để xem. Có người không hiểu, hỏi ông nguyên do. Ông nói rằng, chỉ cần đến nơi hỏa táng, cái tâm nóng nảy sẽ rất mau chóng an tĩnh lại, thấy danh lợi tiền tài thật nhẹ nhàng.
Ở nơi hỏa táng này, không kể bạn là quan to, quý tộc, quyền cao chức trọng, uy danh hiển hách hay là một người dân bình thường, nghèo rớt mồng tơi không ai biết đến, cuối cùng đều sẽ phải đến đây, chung một tư thế nằm xuống bất động, sau đó bị đưa vào bên trong lò hỏa táng đang bốc cháy ngùn ngụt, khi trở ra lần nữa, thì chỉ là một chiếc hộp vuông nho nhỏ được bọc trong tấm khăn.
Khi đến chẳng mang theo thứ gì, khi đi chỉ như một làn khói. Ngẫm lại đời người thật đơn giản vậy! Vinh hoa phú quý rồi cũng thoáng qua theo ngày tháng, ân ái tình thù rồi cũng trở về với cát bụi.
Hôm nay chúng ta sống trong một thế giới đầy vật chất, dục vọng bởi những cám dỗ mê hoặc: quyền lực, địa vị, tiền bạc, mỹ sắc, ăn ngon mặc đẹp…, dễ làm cho con người trở nên ngông cuồng, ngạo mạn, đam mê và tư lợi.
Khi bạn cảm thấy hiện thực và ước mơ có sự chênh lệch, khi bạn cảm thấy không kiềm chế được tâm ân oán tình thù, hơn thua được mất , thủ đoạn với danh lợi, quyền thế mà mưu tính hại nhau…, sao bạn không thử đi đến nơi lò hỏa táng, nhìn ngắm thật kỹ nắm tro tàn, là cái còn lại của một kiếp người, rất có thể đó là người mà bạn mới vừa trò chuyện đầy ngưỡng mộ và say mê
vài hôm trước… lúc đó bạn cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều với những áp lực đang đè nặng nơi tâm hồn của bạn chỉ là cái phù hoa.

Fb Trần Nhật Vy

HÃY HỌC CÁCH THA THỨ Lớp tôi có nhiều bạn đố kỵ, không chấp nhận tha thứ cho bạn bè. Tính cách ấy như căn bệnh, nó lây l...
06/11/2023

HÃY HỌC CÁCH THA THỨ

Lớp tôi có nhiều bạn đố kỵ, không chấp nhận tha thứ cho bạn bè. Tính cách ấy như căn bệnh, nó lây lan cả lớp.
Thấy vậy, thầy giáo yêu cầu mỗi chúng tôi mang một túi nilông sạch và một bao tải khoai tây đến lớp. Sau đó, thầy bảo cứ hễ chúng tôi không tha thứ lỗi lầm cho người nào đó thì hãy chọn ra một củ khoai tây viết tên người đó và ngày tháng lên rồi bỏ nó vào túi nilông. Sau vài ngày, có nhiều túi trở nên vô cùng nặng.
Thầy lại yêu cầu chúng tôi phải luôn mang cái túi đó theo bên mình dù đi bất cứ đâu, tối ngủ phải để túi bên cạnh, làm việc thì đặt trên bàn.
Sự phiền phức khi phải mang vác cái túi khiến chúng tôi cảm nhận rõ ràng gánh nặng tinh thần mà mình đang chịu đựng. Không những thế, chúng tôi còn phải luôn để tâm đến nó, nhớ đến nó và nhiều khi đặt nó ở những chỗ chẳng tế nhị chút nào.
Qua thời gian, khoai tây bắt đầu phân huỷ thành một thứ chất lỏng nhầy nhụa.
Đây thật là một ẩn dụ sinh động về cái giá mà chúng ta phải trả cho việc khư khư ôm lấy giận hờn trong lòng.
Trong thâm tâm chúng ta thường cho rằng tha thứ là một món quà đối với người được tha thứ, nhưng bạn thấy đấy, đây rõ ràng là món quà cho chính chúng ta.

Từ fb Tuấn Mai sg

05/11/2023

VÉ SỐ CUỘC ĐỜI

Mẹ già đi đứng khó khăn, trợt chân té, bị nứt xương chậu, phải nằm một chỗ. Ông bà Thành vội về quê thăm mẹ, cho mẹ vui, lên tinh thần. Thấy ông bà suốt ngày quanh quẩn ở nhà, mẹ biểu hai con cứ đi du lịch đó đây như mấy lần trước, nhưng ông bà không đành lòng, có đi đâu cũng lòng vòng trong tỉnh. Ðôi ba ngày, ông đạp xe đến quán cà phê của ông Hùng, một người bạn học cũ, ngồi ngó ông đi qua bà đi lại, kể chuyện xưa, tán dóc cho vui.
Trưa hôm ấy, trong khi bạn bận tiếp khách đến uống cà phê, ông Thành ngồi một mình, đọc báo cho qua thời giờ. Lướt mắt qua cột tin tức nói về “một bộ phận không khí lạnh tăng cường sẽ ảnh hưởng đến các tỉnh miền Bắc rồi lan xuống miền Trung…” ông cảm thấy buồn cho tiếng Việt của mình.
Tâm trí còn đang trầm ngâm, tư lự, bỗng có một bàn tay chìa vài tấm vé số trước mặt làm ông giật mình. Ðó là một thiếu niên khoảng 11, 12 tuổi, đầu đội nón kết đỏ đã bạc màu, áo quần cũng đã cũ mèm nhưng không đến nỗi vá chùm, vá đụp.
“Dạ, ông mua giùm cháu vài vé số, mười nghìn một vé, tuần tới xổ…”
Ông Thành vốn không thích đỏ đen nên ông thường hay từ chối những lời mời mọc mua vé số, song nhìn ánh mắt trong sáng, mang chút nét van nài, cầu khẩn của chú bé, ông không đành lòng. Mới có mười mấy tuổi đầu mà nó đã phải ra đường mưu sinh rồi. Tội nghiệp! Thôi, mười ngàn tiền Việt, khoảng nửa đô la một vé mua giúp cũng không chết thằng Tây nào. Ông móc túi, lấy tiền nhưng nhìn dáng điệu học trò của thằng nhóc, ông chợt nhớ đến bản tin mình vừa đọc nên đưa tờ báo ra trước mặt nó, chỉ ngay cột báo, nói:
“Ừa, ông sẽ mua giúp cháu. Nhưng trước tiên, xin cháu đọc bản tin này rồi làm ơn giải thích cho ông hiểu một bộ phận không khí lạnh tăng cường nghĩa là gì?”
Ánh mắt chú bé lộ vẻ ngạc nhiên khi cầm lấy tờ báo. Nó lẩm bẩm đọc rồi nói:
“Dạ, thưa ông, cháu nghĩ… ý họ muốn nói nhiệt độ xuống thấp thì trời lạnh đấy ạ…”
Thằng nhóc chưa nói hết lời, ông đã vỗ đùi nghe một cái bốp, sung sướng nở một nụ cười, chìa ra tờ giấy 50 ngàn.
“Giỏi! Ráng học cho giỏi sau này viết báo cho hay, cho đúng tiếng Việt của mình nhen cháu. Bán cho ông bốn vé, số nào cũng được. Cháu khỏi thối tiền!”
Chú bé nhanh nhẹn chọn bốn vé số trao cho ông, lấy tiền, cám ơn ông, rồi tót lên xe đạp…
Nhìn dáng chú bé đạp xe dưới ánh nắng chang chang, ông Thành không khỏi thở dài, thương xót. Hoà bình đã hơn bốn mươi năm rồi mà đồng bào vẫn còn nhiều người thiếu ăn, nhiều kẻ thiếu mặc…
2
“Có chuyện gì mà bạn già ngồi thừ người ra vậy?”
Nghe bạn hỏi, ông Thành bèn kể lại chuyện bài báo và lời giải thích của chú bé bán vé số. Ông Hùng cười khì, bàn thêm:
“Ừ, bây giờ đọc báo và nghe thiên hạ nói tiếng Việt, nhiều lần mình có cảm tưởng họ từ hành tinh nào đến… “
Ngó mấy tấm vé số còn nằm trên bàn, ông bạn nói tiếp:
“Vậy là bạn già mua hết bốn vé số giải đặc biệt trúng một tỷ rưỡi đó. Nếu thời may trúng số thì xin nhớ bạn bè, đừng có dông luôn nhen bạn già!”
Rồi ông ta bỗng la lên:
“Ủa! Ðây là vé số xổ hôm thứ năm tuần rồi mà! Trời đất! Ông bị thằng nhóc đó gạt rồi! Ôi! Bó tay chấm cơm! Bó tay! Bó tay!”
Ông Thành lại ngồi thừ người, thở dài, lắc đầu ngao ngán. Mới có mười mấy tuổi đầu mà thằng nhóc tì đã đầy nhóc “bụi đời”!
3
Mấy hôm sau, ông Thành mới đạp xe trở lại quán cà phê của bạn. Ba điều bốn chuyện với bạn chưa xong, ông đã phải ngồi một mình vì bạn bận pha cà phê cho khách. Quán có wifi, ông lấy trong túi ra chiếc iPad đọc điện thư, xem Facebook để khỏi phải đọc báo, đọc những dòng chữ chướng tai g*i mắt.
Ông vừa vào trang điện thư được chừng năm phút thì có một bàn tay với vài tấm vé số xen vào, che mất màn hình. Ông ngẩng đầu lên, bắt gặp một gương mặt quen quen. À, thì ra đó là thằng nhóc tì bán vé số hôm trước. Nó chì thật, hay là nó đã lường gạt nhiều người, nên không nhớ…
“Dạ… cháu xin lỗi ông ạ! Ðây mới là bốn tấm vé số cháu phải bán cho ông, ngày mai thứ Năm xổ.”
Nghe chú bé nói vậy ông Thành rất đỗi ngạc nhiên nhưng ông cố gắng làm mặt tỉnh, chỉ chiếc ghế trước mặt:
“Cháu ngồi xuống đây cho ông hỏi chuyện.”
Chú bé rụt rè ngồi vào ghế, ngập ngừng nói:
“Vâng ạ… xin ông bỏ qua cho cháu. Một đứa bạn bán vé số nó… nó xúi cháu làm như vậy với mấy ông Việt… Việt kiều. Hôm ấy, cháu đạp xe đi rồi mà hình ảnh Chúa Giêsu chịu nạn trên cây Thánh Giá ông đeo ở cổ cứ lởn vởn trong đầu làm cháu.. cháu thấy cắn rứt lương tâm. Mấy hôm rồi cháu trở lại quán này nhiều lần, mong gặp ông mà không thấy. Hôm nay, may quá ông đến uống cà phê, nếu không, cháu phải đi xưng tội mới…”
Ông khoát tay, không để chú bé nói dứt câu, và không hiểu sao ông liên tục xổ ra một tràng câu hỏi:
“Cháu tên gì? Cháu còn đi học không? Nhà ở đâu? Vì sao còn nhỏ tuổi mà cháu phải đi bán vé số rồi?”
“Dạ vâng, cháu tên Hiển, bố mẹ đặt tên cháu theo tên Thánh bổn mạng Giuse Hiển đó, thưa ông. Cháu đang học lớp Sáu, ở trên xứ Cao Xá. Thứ Bảy, Chúa Nhật cháu đi bán vé số. Vâng ạ… mới đây thôi! Bố mẹ cháu làm công nhân cho xưởng da giày Trung Quốc ở khu công nghiệp Chà Là. Mấy tháng nay mẹ cháu phải ở nhà vì có em bé nên cháu đi bán vé số, kiếm tiền đóng học phí.”
Ông lại thở dài, lắc đầu ngao ngán. Về thăm quê nhà mấy tuần nay, ăn không ngồi rồi, ông mới có dịp hỏi thăm bà con, biết được thời nay học sinh trường công lập cũng phải đóng học phí và cũng phải có tiền đi học thêm đủ các môn mới theo kịp chúng bạn.
Ông móc túi lấy ra vài tờ trăm ngàn, nhét vào tay chú bé bán vé số:
“Ðây, ông cho cháu chút quà đóng học phí. Cháu ráng học cho giỏi!”
Nhưng thằng nhóc lắc đầu, lùa mấy tờ giấy bạc trở vào tay ông Thành.
“Dạ, cháu không dám. Cháu chỉ muốn gặp lại ông để xin lỗi và đưa cho ông mấy tấm vé số thôi.”
Nghe giọng nói của chú bé không chút đắn đo, do dự, ông biết nó đã quyết định không nhận quà của ông rồi nên đành phải nói:
“Vậy thì cháu bán thêm cho ông vài vé, được không?”
Thằng nhóc nở một nụ cười thật tươi, hỏi:
“Dạ vâng, ông muốn mua bao nhiêu vé?” Nhưng nó lại nói tiếp: “Cháu thấy ông mua năm vé đủ rồi, ông ạ. Thật ra, nếu Chúa thương Chúa cho, mình mua một vé cũng trúng, phải không ông?”
4
Xong việc, ông Hùng trở lại bàn, kéo ghế ngồi đối diện bạn. Thấy mấy tờ vé số để trên bàn, không nói không rằng, ông ta lấy lên xem.
“Tốt! Lần này bạn già khôn ra, không bị gạt!”
Ông Hùng khen bạn rồi mỉm cười nói tiếp, gương mặt cố làm vẻ nghiêm trọng nhưng không giấu được ẩn ý khôi hài:
“Chà, kỳ này bạn già về thăm quê lại ưa mua vé số đó nhen! Bộ tính trúng số rồi ở luôn hả? Hay là đã gặp một em trẻ đẹp nào nên mua vé số, mong trúng lớn để lập phòng nhì?”
Nghe bạn nói đùa, ông Thành chỉ biết cười trừ. Thời buổi này đã có biết bao chuyện dở khóc dở cười dính líu đến quý ông bà Việt kiều “vinh quy bái tổ”.
Ông đã quyết định không tiết lộ câu chuyện chú bé bán vé số với bạn. Nếu ông kể ra, cách nào bạn ông cũng không tin mà còn khuyên ông phải cảnh giác, biết đâu đó là một chiêu làm tiền… Bạn ông đã bảo bó tay chấm cơm.
Riêng ông, những gì ông vừa trải qua khiến ông tin rằng tương lai Việt Nam sẽ tươi sáng hơn với triệu triệu người trẻ tuổi như Hiển, một chú bé bán vé số biết nhận ra lằn ranh đạo đức và gian dối, thiện và ác, ánh sáng và bóng tối…
Và, ông Thành thầm nghĩ, phải chăng đời không là những canh bạc, những tấm vé số may rủi như thiên hạ thường nói mà là một chuỗi lựa chọn?

Fb Tuấn Nai SG

EM ÁC LẮM(Truyện rất ngắn)Tác giả: HuỳnhMinh HằngHai vợ chồng anh chị lấy nhau cũng đã gần 8 năm, vợ chồng sức khỏe tốt,...
04/11/2023

EM ÁC LẮM

(Truyện rất ngắn)
Tác giả: HuỳnhMinh Hằng

Hai vợ chồng anh chị lấy nhau cũng đã gần 8 năm, vợ chồng sức khỏe tốt, công việc làm ổn định, kinh tế không thua kém một ai... có nhà, có xe. Nhưng mãi vẫn không có con, chị buồn lắm. Nhất là anh, anh là con trai duy nhất trong nhà. Sau anh, hai đứa em gái đã có gia đình, đứa nào cũng có hai đứa con rồi. Mỗi lần hai vợ chồng về quê, ba mẹ anh cứ nói:
_ Các con làm gì thì làm, cũng nên giành thời gian để sinh một đứa con cho vui cửa vui nhà, để ông bà có cháu nội ẵm bồng, ba mẹ cũng già rồi . Vả lại, càng lớn tuổi càng khó có con hơn, chắc là các con hiểu rõ nhất .
Anh chị biết rất rõ về điều đó, họ có trình độ mà...
Lần này, anh chị đã quyết nuôi con nuôi để lấy phước đức theo lời khuyên của chú bác trong họ tộc.
Anh chị mở lời nhờ cô hộ lý quen biết, làm trong bệnh viện phụ sản, để ý xem có cháu nào bị bỏ rơi, hoặc người ta không có điều kiện nuôi nấng mà sức khỏe tốt tốt thì xin giùm.
Chỉ sau nửa năm, anh chị đã vui mừng đón con. Một bé gái dễ thương, xinh đẹp như một thiên thần Con có mẹ là một sinh viên lầm lỡ bị người yêu bỏ rơi... Tất cả đều không cho biết lý lịch của nhau.
Cháu gái được ông nội đặt tên là HỒNG PHÚC _ Một cái tên đã nói lên tất cả...
Từ đó, căn nhà nhỏ luôn đầy ắp tiếng cười, tiếng trẻ bi bô. Rồi giọng nói nũng nịu, tiếng tập nói "Papa , Mama" rộn rã ... hạnh phúc . Ông bà nội, ngoại cũng vui mừng khôn xiết. Càng lớn, con gái càng dễ thương xinh xắn và rất nghe lời ông bà ba mẹ .
Sinh nhật tuổi thứ ba cho con gái xong, cũng là ngày chị đón nhận tin vui : có thai . Một cái tin vui bất ngờ cho cả gia đình nội ngoại. Mẹ anh mua lễ thắp nhang lên bàn thờ cảm tạ Tổ tiên ông bà...
Chị lâm bồn ở tuổi 39, sinh ra một bé trai kháu khỉnh. Tuy mố đẻ, nhưng chị hồi phục rất nhanh.
Anh mừng vô kể, nhất là cô chị gái Hồng Phúc cứ quẩn quanh bên cạnh em bé không rời. Ông bà nội, ông bà ngoại, cả hai cô nữa đều nói:
_ Thế là gia đình chúng ta đã có cái phúc đức nhận được từ việc nhận con nuôi. Chính cháu gái Hồng Phúc đã mang niềm vui đến cho gia đình mình đó. Cảm tạ ơn trên phù hộ cho cháu gái có cuộc sống vui vẻ nhất .
Ông nội lấy tên Minh Đức, đặt cho thằng cháu nội đích tôn. Vậy là, gia đình PHÚC ĐỨC !..
Thế rồi...
_ Tránh ra, đừng chạm vào em, biết chưa ?
_ Khóc cái gì, em dậy bây giờ .
_ Đồ ăn hại, không biết tự xúc ăn à.
_ Mày mà la lên một tiếng là tao bỏ ra ngoài đường đấy nha...
Hôm nay anh có việc ở công ty nên đi làm về muộn, lúc 7 giờ tối . Vừa chạy xe vào cổng, nghe tiếng khóc tức tưởi của con gái. Anh xuống xe, phát hiện con nằm bên thềm, cạnh chậu hoa sứ.
Con thều thào :
_ Ba ơi con đói, ba ơi !
Anh ẵm con mà lòng đau quặn thắt. Con gái anh mới hơn bốn tuổi thôi mà ...
Đã từ lâu, anh nghe con nói " Mẹ không thương con nữa", anh cứ ngỡ là vì mẹ bận lo cho em bé nên Hồng Phúc tỵ nạnh ...
Anh nghe bà hàng xóm nói: "vợ anh hay đánh chửi con bé lắm, anh nên xem lại chứ làm vậy không được đâu , mới có con trai đã không thương con gái nữa là sao ...?" ( May mà họ không biết Hồng Phúc là con nuôi_ vì khi anh nhận con rồi chuyển nhà sang quận khác sống ) .
Anh nghe tiếng vợ la lên chát chúa:
_ Mày ra ngoài ngay cho tao, em vừa bú xong mày chọc cho em cười để nôn sữa ra như thế này à, con kia!
_ Đồ lạc loài !..
Anh không tín vào tai mình nữa .
Anh chỉ nói được một câu:
_ EM ÁC LẮM !
Anh nghẹn ngào, ôm con vào lòng.
Anh quyết định đưa con về cho ba mẹ anh nhờ nuôi nấng, anh muốn con gái Hồng Phúc của anh được yên lành và phát triển bình thường như bao đứa trẻ khác.
Anh sẽ bịa ra một câu chuyện nào đó để ba mẹ hiểu và thông cảm cho anh . Anh tin chắc Hồng Phúc sẽ rất vui và sẽ được ông bà nội thương yêu như những gì con gái anh đã mang đến cho gia đình anh .
Còn vợ anh, anh sẽ khuyên răn để cô ấy hiểu được THẾ NÀO LÀ ĐỨC ĐƯỢC NHẬN TỪ PHÚC ! *
* Còn các bạn, có suy nghĩ gì về câu chuyện này? Mình xin một lời bình chân thành nhất. Xin cảm ơn !

H.M.H ( Sài Gòn ngày nắng nóng)

NIỀM TIN !Một người đàn ông cưỡi một con lạc đà đi trên sa mac. Ông ta là một thương nhân buôn bán tơ lụa. Trên đường, ô...
03/11/2023

NIỀM TIN !

Một người đàn ông cưỡi một con lạc đà đi trên sa mac. Ông ta là một thương nhân buôn bán tơ lụa. Trên đường, ông gặp một người khác đang trong tình trạng kiệt quệ, thoi thóp. Người đàn ông nọ đã không ngại ra tay cứu giúp và mang theo người kia tiếp tục cuộc hành trình. Nhưng quả là lòng người khó đoán. Chẳng bao lâu sau người gặp nạn kia đã cướp toàn bộ tài sản của người đàn ông và bỏ lại ông ta một mình trên sa mạc khắc nghiệt này.
Trước khi người kia bỏ đi, người thương nhân nói với theo:
- Xin ông đừng bao giờ kể lại câu chuyện này cho ai khác.
Người đàn ông bội bạc kia cảm thấy kỳ lạ:
- Tại sao vậy?.
Và ông ta còn ngạc nhiên hơn khi nghe câu trả lời của người đàn ông kia:
- Nếu ai đó biết được chuyện này thì sau này họ sẽ không bao giờ dám giúp đỡ những người gặp nạn thực sự nữa.
(Sưu tầm)

02/11/2023

ĂN TRỘM DẠY CON.
Sưu tầm

Xưa lắm rồi, có một gã đạo chích rất lành nghề. Bao nhiêu tiền kiếm được, gã đều dành dụm nuôi dạy đứa con trai độc nhất học hành nên người để không theo nghề của cha nữa.
Nhưng, con trai gã cứ nằng nặc ngỏ ý muốn học nghề của cha.
Biết đây là một nghề xấu nên người cha không muốn con nối nghiệp, nhưng khuyên thế nào cậu con trai cũng không từ bỏ ý định.
Một hôm, gã ăn trộm nghĩ ra kế, liền dẫn con đi theo để ... thực tập.
Hai cha con đến một nhà giàu có, đánh bả cho lũ chó chết mê chết mệt xong, đạo chích đào ngạch, khoét vách dắt con chui vào nhà.
Cả nhà ngủ say như chết. Gã trộm thấy một cái rương to còn trống bèn giở nắp rương bảo con:
- Con chui vào đây, hốt hết đồ đạc bỏ vào bao cho cha.
Thằng con y lời, gã đạo chích liền đóng nắp gài khóa lại, rồi lẻn ra khỏi nhà, hô hoán lên ầm ĩ:
- Ăn trộm! Ăn trộm!
Chủ nhà bừng tỉnh, thấy nhà bị khoét vách, dáo dác tìm kiếm hồi lâu, không thấy động tĩnh liền đi ngủ lại
Con trai gã đạo chích nằm chết điếng trong rương, tái tê vì sợ và giận cha khôn tả.
Hồi lâu nó nghĩ ra một kế thoát thân, bèn lấy tay cào sột soạt vào thành rương và giả tiếng chuột kêu 'chít… chít…' để đánh lừa chủ nhà.
Nghe chuột kêu, chủ nhà vội thức giấc, đốt đèn mở rương đuổi chuột.
Thằng bé vụt nhỏm dậy, thổi tắt đèn, xô ngã chủ nhà, tông cửa chạy một mạch.
Chủ nhà vừa hô hoán vừa đuổi theo.
Thằng bé chạy đến đường cùng thì gặp cái giếng, nó vội vàng ôm một cục đá to liệng xuống giếng và tri hô:
- Thằng ăn trộm nhảy xuống giếng trốn rồi… Làng xóm ơi!
Mọi người đổ xô nhau kéo đến giếng để bắt trộm.
Thằng bé thừa lúc mọi người tìm kẻ trộm dưới giếng, chạy thẳng về nhà.
Gặp cha, thằng bé oà lên khóc và không tiếc lời oán trách cha.
Gã đạo chích để con khóc cho đã, mỉm cười hỏi:
- Con hãy nói cho cha nghe lúc bị nhốt trong rương và lúc đang chạy trốn, con thấy thế nào?
Cậu con kể lại từ đầu đến cuối cho cha nghe.
Gã cười ha hả hỏi:
- Con có muốn cả cuộc đời mình phải sống trong cảm giác đề phòng, sợ hãi, trốn chui trốn nhủi như thế nữa không?
Cậu bé im lặng nhìn cha. Gã đạo chích tiếp:
- Cha cho con học hành đến nơi đến chốn mà quên khuyên con là:
Muốn ăn trộm, ăn cắp hay ăn cướp mà không sợ ai cả ... Thì con học hành cho tốt, rồi gia nhập hàng ngũ "đầy tớ cho dân...!" - Lúc ấy, lấy hết tài sản, mọi thứ của chủ nhân cả nước mà vẫn an toàn, vẫn là người tử tế...

CON DÂUCon dâu đi làm về, chưa kịp cởi giày đã nghe trong bếp tiếng mẹ chồng hậm hực: "3 năm làm dâu chưa bao giờ thấy n...
01/11/2023

CON DÂU

Con dâu đi làm về, chưa kịp cởi giày đã nghe trong bếp tiếng mẹ chồng hậm hực: "3 năm làm dâu chưa bao giờ thấy nó lo lắng Tết nhất với mẹ chồng. Dâu nhà người ta, áp Tết đã xắn xở mua sắm, sửa sang nhà cửa. Còn nó thì đi tối ngày, mà chẳng ai dám mở mồm nói một câu".
Con dâu không nói gì, quẳng túi xách lên ghế, gieo mình xuống chiếc ghế bành đã bắt đầu b**g lớp da bên ngoài.
"Ô hay! Đi đâu về mà còn không kịp cởi giày, nằm ườn ra đấy". Mẹ chồng te tái chạy lên, mát mẻ. Bố chồng ì ạch trong chiếc xe lăn, cằn nhằn: "Bà nói nhỏ cho tôi nhờ, đêm khuya phải để cho nhà người ta ngủ chứ".
Khổ thế, ở khu tập thể, nhà nào có sự vụ gì là y như rằng ai cũng biết. Mà gia đình ông bà, mấy chục năm sống ở đây, nào có tai tiếng gì. Tất cả chỉ tại con dâu. Ông bà xuất thân trí thức, mỗi anh con trai duy nhất cũng học rộng tài cao. Thế gian được vợ mất chồng, y như rằng rước ngay về một cô vợ có một không hai.
Ngay từ lúc mới về nhà chồng, con dâu đã ít nói. Nhiều người nhận xét con trai khéo chọn được vàng mười. Nghe mẹ nói lại, con trai cười sảng khoái: "Ai nhận xét câu khá đấy. Im lặng là vàng mà mẹ". Tưởng với nét tính cách ấy, con dâu chỉ ru rú trong nhà, ai ngờ chạy như ngựa vía. Nhất là hơn năm nay, ông bị ung thư máu, một tay bà quán xuyến chăm sóc, họa hoằn lắm mới thấy con dâu động tay động chân giúp đỡ.
May mà con trai còn làm ăn được. Mỗi lần điều trị là một lần quẳng tiền qua cửa sổ. Con dâu không giúp được gì, trái lại mặt mày lúc nào cũng bí xị. Chắc tiếc tiền.
Nhớ ngày xưa, nhà con dâu chê con trai là công chức ba cọc ba đồng. Giờ thì rõ mèo nào hơn mỉu nào.
Đã thế, con trai lại bênh vợ chằm chặp, hễ mẹ cằn nhằn lại gạt đi.
Giáp Tết, phụ nữ trong khu tập thể, dù chưa được nghỉ nhưng cứ hở ra là đáo chỗ này chỗ kia sắm sửa, riêng con dâu vẫn thong d**g đi về. Mà về rất muộn. Lắm hôm, chỉ kịp hôn đứa con gái lên hai một cái, rồi lăn ra ngủ.
Chẳng ai ăn mặc như con dâu, cứ như đàn ông, rách rưới, thùng thình, xắn, xén đủ cả. Ban đầu chưa quen, khéo con dâu còn thu hút ánh nhìn hơn cả diễn viên. Bây giờ, người trong khu tập thể đều thống nhất, nhà ông bà có cô con dâu cá tính, trẻ trung.
***
Sáng ra, con dâu đã sửa soạn chuẩn bị rời khỏi nhà. Bố chồng đang chơi với con bé con, ôn tồn: "Tranh thủ ít thời gian ở nhà lo Tết nhất. Năm nay bố yếu, không phụ mẹ được nhiều". Con dâu khoác túi lên vai, bẹo má con một cái, trả lời: "Vâng! Chiều con gắng về sớm. Công ty cuối năm lắm việc quá".
Hôm ấy, con dâu lại về muộn. Mẹ chồng vẫn đang hì hụi dưới bếp. Lần này bà lẳng lặng, chẳng nói gì. Con dâu sà vào, cắt hoa cà rốt. "Mấy ngày nay, người ta đang đánh tiếng đòi món nợ nhà mình mượn hồi giữa năm để thay máu cho bố. Tết nhất đến nơi, mình không xoay được thì áy náy lắm. Năm nay nhà mình ăn Tết cần kiệm thôi", mẹ chồng than thở. Con dâu lục túi, đưa cho mẹ chồng một cọc tiền: "Lúc chiều, vợ chồng con đã gặp và thanh toán hết cả rồi. Mẹ yên tâm. Còn đây là ít tiền con làm thêm được, mẹ cầm lấy xem nên mua sắm thêm thứ gì. Ăn Tết đầy đủ, vui vẻ, tinh thần bố mới khá được. Mẹ đừng tiết kiệm quá. Chúng con kiếm được".
Mẹ chồng cầm tiền, mắt bỗng chạm những chỗ rách trên đầu gối chiếc quần bò rộng thình của con dâu. Tự hỏi, con dâu vừa về từ ngoài trời, gió to thế, không biết có lạnh không?
30 Tết, mãi tận chiều con dâu mới về. Loanh quanh được một lúc thì ăn tất niên. Lúc này, con dâu mới chính thức xuống bếp trổ tài làm mứt. Con trai đi uống rượu đâu về, hỏi: "Nhà con đâu?". Mẹ chồng đáp: "Đang làm mứt". Con trai càm ràm: "Nghỉ cho khỏe, cứ bày vẽ thêm". Giao thừa, cả nhà quây quần bên nhau. Con trai ngượng nghịu lì xì bố mẹ một món khá to. Con dâu ngồi ôm con, con bé bi bô, có khi còn nói nhiều hơn mẹ.
Khuya mồng Một, đang ngủ, mẹ chồng nhớ ra chưa tắt đèn ở bếp. Đi ra, thấy con dâu đang ngồi trên bàn ăn, chúi mũi vào máy vi tính, tay như múa trên bàn phím. Mẹ chồng thở dài trở lại giường. Bố chồng biết chuyện, thản nhiên: "Khuya nào chẳng thế. Không biết làm cái gì mà thâu đêm suốt sáng".
Mồng 2 Tết, con trai lại đi uống rượu về. Con dâu với con gái đã sang nhà ngoại chơi. Bố chồng ngủ trong phòng, con trai múa may quay cuồng một lúc rồi nằm bệt ra ghế, lảm nhảm: "Bố mẹ không được trách cứ gì vợ con. Cô ấy quá tốt". Mẹ chồng lấy cao bôi vào lòng bàn chân, pha nước chanh cho uống, con trai không chịu. Mẹ chồng dỗ dành: "Cho giã rượu, lát nữa còn đi chúc Tết sếp". Con trai bỗng dưng như tỉnh hẳn: "Mẹ không biết gì thật sao? Không có sếp nào mà đi chúc cả". "Nói linh tinh. Mọi năm ngày này vợ chồng mày chả đi chúc Tết sếp. Nhanh, để mẹ gọi nó về". "Mẹ!", con trai nói giọng buồn bã, "Con mất việc cả năm nay. Có làm ăn gì đâu. Tất cả là nhờ nhà con. Tiền thuốc thang, thay máu cho bố, tiền trả nợ cho người ta, chi tiêu trong nhà. Tất, đều nhà con cả". Mẹ chồng run run ngồi xuống ghế: "Con nói thật hay đùa? Sao lại giấu bố mẹ?". "Nhà con không cho nói. Con đã bảo rồi mà. Sự im lặng bằng vàng".
***
Mồng 3 Tết, mẹ chồng dậy sớm, sửa soạn đồ lễ rồi lên đánh thức con dâu dậy. "Đi đâu hả mẹ?", giọng con dâu ngái ngủ. "Lên chùa với mẹ. Lát về còn chuẩn bị mâm cỗ tiễn ông bà. Có cả bạn bè của bố với chồng con đến nữa đấy".
Con dâu dậy, mở tủ quần áo, đắn đo mất một hồi mới chọn được bộ cánh phù hợp. Con dâu đèo mẹ chồng, không dám chạy nhanh, dù đường vắng hơn mọi ngày. Một cơn gió cởi chiếc cúc duy nhất của chiếc áo chần bông con dâu đang mặc trên người. Mẹ chồng ngồi sau chỉ định cài giúp, nghĩ thế nào lại vòng tay ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé của con dâu.
Con dâu vẫn chạy xe băng băng trên phố. Ngày Tết, không diện quần bò rách, áo cắt xén lại có mẹ chồng ôm nên ấm áp hơn nhiều. Còn mẹ chồng, bỗng nhiên ứa nước mắt. Người ta bảo, ngày Tết, dù buồn bã, bực bội đến đâu cũng nén dòng nước mắt. Nhưng bà không dừng được. Cây lá mùa xuân lao xao những điều gì đó, nghe rất thân quen, nồng nàn.
Sưu tầm
My Lan Phạm

Học Cách Bỏ Bớt Để Tập Trung HơnỞ một vùng quê nọ, có 2 cha con một nhà trồng hoa đang sinh sống trong một khu vườn rộng...
31/10/2023

Học Cách Bỏ Bớt Để Tập Trung Hơn

Ở một vùng quê nọ, có 2 cha con một nhà trồng hoa đang sinh sống trong một khu vườn rộng lớn. Người cha chăm chỉ, yêu lao động và được cả xã hội công nhận về thành công trong lĩnh vực trồng hoa. Còn người con có rất nhiều tài. Anh lớn lên trong vòng tay yêu thương và đầy đủ vật chất mà người cha ban cho. Anh đã học được nhiều nghề, làm được nhiều điều hay. Nhưng ở tuổi 35, anh vẫn là một người vô danh trong xã hội. Anh luôn suy nghĩ về điều này, vẫn không thể hiểu tại sao mình làm nhiều điều hay mà đến giờ vẫn là người vô danh.
Người cha hiểu ý, liền đưa anh đến vườn hoa mà ông chuẩn bị thu hoạch. Ông chỉ vào cây bông hồng to nhất, đẹp nhất và rực rỡ nhất nằm giữa vườn cho cậu con trai và hỏi:
– Con có biết tại sao cây bông hồng kia lại to và đẹp rực rỡ hơn các cây khác không?
– Có phải vì cha mua giống mới không?
– Không phải, người cha đáp, tất cả đều chung một giống hoa con ạ.
– Thế có phải cha tưới cho nó nhiều nước và bón cho nó nhiều chất dinh dưỡng hơn không?
– Cũng không phải. Điều kiện chăm sóc và môi trường sinh trưởng của chúng đều như nhau.
– Vậy thì chắc là đất ở chỗ đó tốt hơn?
– Con lại sai nữa rồi. Đất cũng giống nhau.
Người con không biết trả lời sao nữa. Anh nghĩ mãi nhưng vẫn không thể giải thích nổi. Lúc này, người cha mới ôn tồn bảo:
– Con có nhận thấy cây bông hồng này ít lá và ít nụ không?
– À đúng rồi. Nhưng có nghĩa là gì hả cha?
– Trong khu vườn này, chỉ duy nhất có cây bông này là ta thường xuyên nhìn tới. Khi thấy nhiều lá mọc quanh nó, ta tỉa bớt. Khi thấy nó có nhiều chồi, nhiều nụ đâm ra, ta cũng tỉa bớt.
Người con có vẻ hiểu ra điều gì đó, gật đầu liên tục. Người cha tiếp lời:
– Tất cả các cây hồng đều có điều kiện sống như nhau, nhưng cây này lại được đặc ân của ta là tỉa bớt cành, nụ và lá nên chất dinh dưỡng sẽ tập trung vào bông hoa, không bị phân tán đi nơi khác. Chính vì thế nó to hơn, đẹp hơn và rực rỡ hơn.
Trầm ngâm một lúc, ông lại tiếp:
– Cũng như con, tuy con rất giỏi, rất nhiều tài, làm được rất nhiều việc nhưng vẫn giống như những người khác vì con thiếu tập trung, bị phân tán năng lượng và thời gian vào quá nhiều thứ. Con cần phải xác định mình sẽ trở thành người như thế nào trong 5 năm tới. Con đam mê gì nhất, điều gì khiến cho con trăn trở nhất, điều gì khiến con có thể sống chết với nó, không quản khó khăn? Lúc đó con sẽ là người thành công, con trai ạ.
Lúc này, người con đã hiểu ra vấn đề. Anh khóc rồi quỳ xuống hôn vào tay người cha và cảm ơn ông về câu chuyện đã giúp anh nhìn nhận cuộc đời tốt hơn.

Address

Ho Chi Minh City
700000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Câu Nói Thay Đổi Cuộc Sống Bạn posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share