Ngoại ngữ - đại học Huế

Ngoại ngữ - đại học Huế Chào mừng quý vị và các bạn về thăm mái trường thân yêu của chúng ta!

05/11/2013

Vợ Xấu ...
_________

Thời còn đi học, thất tình một nữ sinh viên xinh đẹp, tôi “rút kinh nghiệm” và quyết định chọn vợ chỉ cần là một phụ nữ nhan sắc từ trung bình trở xuống, nhưng giỏi giang, có học. Tôi đã toại nguyện với một nhân viên cùng cơ quan. Tôi quen chớp nhoáng, cầu hôn cũng nhanh như điện xẹt.

Ngày tôi đưa thiệp cưới, cả cơ quan đều kinh ngạc, vì tôi vốn cao ráo, đẹp trai trong khi Hân, người đứng tên chung thiệp cưới với tôi có thân hình đẫy đà, lại hơi xấu… Ngoài quan niệm “vợ đẹp của người”, tôi “chấm” Hân ở tính nết dịu dàng, không ăn diện, vén khéo và nhất là nấu ăn ngon.

Gia đình hai bên đều khá giả, chúng tôi được ở tầng thứ nhất căn nhà ba tầng của gia đình tôi. Yên tâm có vợ lo toan việc nhà,tôi thoải mái la cà cùng bạn bè độc thân hoặc những người chồng, cha vô trách nhiệm khác, sau giờ làm việc là nhậu nhẹt, cặp bồ đi qua đêm…

Hân không nói gì nhưng khi đứa con gái đầu lòng ra đời, Hân lên tiếng yêu cầu tôi phải có trách nhiệm với gia đình. Tôi cự cãi, lớn tiếng cho rằng “gánh vác giang sơn nhà chồng” là chuyện của Hân. Ba mẹ tôi vốn bảo thủ, thay vì bênh con dâu, lại lớn tiếng bênh vực tôi, mắng mỏ Hân thậm tệ. Một lần, trong lúc cự cãi, mẹ tôi đã nói: “Con tao không lấy mày thì có mà ma nó lấy mày. Thử mày ra đường xem có ai ngó tới không?”.

Hân nhìn tôi, tôi đắc thắng xác nhận: “Tôi cưới cô về để có người đẻ con và chăm sóc ba mẹ tôi thôi”. Không ngờ, Hân vào phòng thu dọn đồ đạc, ra khỏi nhà tức thì. Ban đầu, ba mẹ tôi và tôi nghĩ Hân chỉ làm nư, thách thức. Hân có đi đâu thì đi, miễn là để đứa con lại nhà chồng. Chẳng ngờ Hân ra đi rất mạnh dạn, mặc cho con gái kêu khóc trong tiếng mắng chửi, chì chiết của ba mẹ,hai em gái tôi và cả tôi. Tôi nghĩ, nhớ con Hân sẽ về, chỉ là vấn đề thời gian.

Sáng hôm sau, gia đình tôi nháo nhào vì không còn ai lo cơm nước. Trước đây, chuyện cơm nước do mẹ tôi phụ trách, lau dọn nhà cửa do em gái đảm đương. Cưới Hân về, mọi việc đều dồn cho cô ấy. Mẹ tôi quen thong d**g năm năm qua, nay phải lụm cụm xuống bếp, hai đứa em quen ngủ trưa đến gần giờ đi làm mới xuống ăn sáng, giờ phải dậy sớm để phụ mẹ tôi. Chiều về mọi người phải tự bỏ quần áo vào máy giặt, tự lau phòng mình. Đáng nói là không ai đưa đón con gái tôi, bé Hạnh quen hơi mẹ, dù đã ba tuổi vẫn khóc ngầy ngật đòi mẹ. Cả nhà rối tung lên! Tôi điện thoại cho Hân, cô ấy không bắt máy. Tôi điện thoại bàn gặp cô em vợ, bị cô ấy mắng té tát, sỉ nhục trăm bề. Tôi nhắn với cô ấy là tôi sẽ ly dị Hân, cô ấy hét vào máy: “Ly thì ly, xem ai hầu hạ đám thối tha biếng nhác nhà anh”.

Tôi vào cơ quan, không ngờ Hân đã làm việc với công đoàn, lãnh đạo cơ quan, thông báo sẽ ly hôn với tôi. Hân là một kỹ sư giỏi, mẫn cán và nhất là rất cương quyết trong mọi tình huống công việc, nên với hôn nhân cô ấy cũng vậy. Chuyện tôi trăng hoa, mèo mỡ đi suốt đêm, vô trách nhiệm với vợ con, kể cả chuyện Hân làm “đầy tớ không công” cho gia đình tôi mọi người đều biết. Chỉ đợi giọt nước tràn ly và tờ tường thuật của Hân với lãnh đạo trước khi đưa đơn ly hôn lên tòa án. Mọi người đều đứng về phía Hân.

Suốt ngày tôi tìm cách nói lời xin lỗi với Hân, không ngờ gương mặt Hân giá lạnh hơn cả băng đá. Đồng nghiệp có vài người khuyên nhưng Hân lạnh lùng: “Mỗi nhà mỗi cảnh, mong đừng ai chen vào chuyện gia đình tôi. Tôi đã 40 tuổi rồi.” Thế là tất cả tắt tịt! Hân đã nhờ người bạn luật sự đẩy nhanh tiến độ ly hôn. Ở tòa Hân dứt khoát nếu tôi muốn nuôi con Hân cũng không cản, bằng lòng nhường quyền nuôi con cho tôi. Thú thật, mấy tháng không có Hân gia đình tôi như địa ngục, con gái tôi như gánhnặng, bởi nó đã quen sự chăm sóc của mẹ. Tôi biết Hân nói thật. Kể từ ngày ôm quần áo ra khỏi nhà tôi, Hân không hề ghé lại thăm con một lần. Tôi lấy cớ mang con sang thăm mẹ, Hân không tiếp. Vì vậy, gia đình tôi đành giao con cho Hân. Tại tòa, Hân đồng ý nhận con, chỉ cần tôi bế con, mang va li, quần áo đồ dùng của con sang nhà Hân chứ Hân không về nhà tôi lấy đồ đạc của con.

Ly hôn và nhận nuôi con, Hân chuyển công tác. Mỗi lần tôi điện nói nhớ con, Hân lạnh lùng: “Vậy chiều nay ông ghé rước con đi, khi nào muốn thì mang sang nhà tôi trả lại!” Mất Hân rồi, tôi mới thấy một khoảng trống lớn trong cuộc sống của tôi và cả trong căn nhà rộng lớn của ba mẹ tôi. Cả tôi và gia đình tôi đều lầm khi nghĩ tôi đẹp trai mà lấy vợ xấu là cầm dao ở cán. Với một phụ nữ, dù không nhan sắc nhưng có học thức và bản lãnh, thì họ chẳng bao giờ để ai lăng mạ và xem thường mình, kể cả đó là chồng và gia đình chồng. Khi họ đã quyết định ly hôn có lẽ còn cương quyết hơn nhiều so với một người phụ nữ bình thường.Tôi đã mất một người vợ tốt. Ba mẹ tôi mất người con dâu tốt. Có lẽ đã quá muộn để hiểu “Vợ xấu chưa hẳn là vợ mình nếu mình không biết trân trọng, yêu thương”.

23/10/2013

3 câu chuyện cuộc sống - Điều con người cần nhất

st

* * *

1.

Đó là một buổi tối rất bình yên, cả nhà tôi đang cùng xem bộ phim truyền hình yêu thích thì chuông điện thoại reo. Mẹ nhấc máy. Chăm chú lắng nghe, nói "Vậy à, vậy à, ừ...". Rồi đặt máy. Tôi thoáng thấy mẹ làm một ...việc rất lạ nữa - rút "giắc" cắm điện thoại. Rồi mẹ lại cùng bố con tôi xem phim. Đó là đêm cháy chợ Đồng Xuân. Bạn hàng hốt hoảng báo cho mẹ biết là lửa đã ... cháy đến sạp vải của nhà chúng tôi. Sau đó là những năm vay mượn, đầu tắt mặt tối, gây dựng lại từ đầu. Có lần tôi hỏi mẹ về tối hôm đó, mẹ trả lời êm ả: "Mẹ không muốn bố cuống lên rồi lao đến đó, nhỡ có làm sao...". Cả cơ nghiệp lao đao, nhưng trong giây phút đó, mẹ chỉ nghĩ đến bố tôi.

2.

Chị tôi dành dụm vốn liếng định mua một mảnh đất ở ngoại thành. Hẹn được với người ta mang tiền đến đặt cọc, chị vội vã gọi taxi. Dọc đường, chị bắt gặp một đoàn nam phụ lão ấu hớt hơ hớt hải bồng một cô bé bị trâu húc vẫy xe xin đi nhờ lên Hà Nội cấp cứu. Chị tôi lập tức bảo anh lái xe quay xe, đưa cô bé con, người mẹ, và cả chị thẳng về Hà Nội. Mẹ cô bé tê liệt vì sợ hãi, chỉ biết ôm con khóc ròng. Một mình chị lo toan cho cô bé vào phòng cấp cứu, nhập viện, thậm chí đóng luôn cả tiền viện phí khi biết người mẹ không có nổi 100 nghìn trong túi... Khi chắc chắn là cô bé an toàn, chị mới trở về nhà. Không bao giờ nhắc đến chuyến xe ấy tốn kém bao nhiêu, tiền viện phí thế nào, hay buồn vì mảnh đất ưng ý kia không kịp đặt cọc đã qua tay người khác. Và cứ đến Tết, nhà chị lại có thêm những người khách từ quê ra.

3.

Cha tôi là một người thành đạt, cha rất yêu công việc, đi sớm về khuya, mất ăn mất ngủ. Còn mẹ tôi, trong mắt mọi người, là một phụ nữ thật bình thường với những lo toan giản dị. Nhưng có lần cha nói với tôi rằng dù cha rất yêu thích công việc, nhưng cha không cần nó, cũng như cha cũng chẳng cần lắm nhà cửa, tiền bạc. Tất cả những gì cha cần là mẹ, có mẹ là cha có tất cả, kể cả những thứ rất quý giá, như là... chúng tôi.

Đôi khi bạn phải ngạc nhiên về những người mà bạn yêu quý. Sự an nhiên nơi tâm hồn họ. Những quyết định đơn giản mà quyết liệt. Sự bình thản của họ trước những thứ tưởng chừng rất quan trọng, nhưng lại không thật sự quan trọng. Cái cách mà họ tha thiết với con người. Giản đơn, nhưng mãnh liệt.

Nhưng hiểu được họ, bạn sẽ hiểu được niềm vui của thủy thủ đoàn khi nhìn thấy đất liền, của khách lữ hành khi nhìn thấy làng mạc, của nhà du hành vũ trụ qua khung cửa tàu nhìn thấy Trái Đất, của Robinson khi có được Thứ Sáu, nụ cười âu yếm của bất kỳ ai khi thấy một em bé sơ sinh. Cả việc tại sao, con người cứ mải mê tìm kiếm những nền văn minh ngoài Trái Đất... Và nỗi đau đớn khôn nguôi trào ra thành nước mắt và tiếng thét khi con người vì thiên tai, vì chiến tranh, vì bệnh tật, mà phải mất nhau trong cõi nhân gian...

Liệu bạn có nhận thấy, điều mà con người cần nhất trên thế gian này không phải danh vọng, không phải tiền bạc, không phải nhà cửa, không phải đất đai...

Bạn có nhận ra không, điều mà Con Người cần nhất chính là Con Người.

Dù thất bại hay thành công,Dù lông bông hay đang làm việcDù thất nghiệp hay đang tìm việcĐang ăn tiệc hay ở nhà,Dù già h...
19/10/2013

Dù thất bại hay thành công,

Dù lông bông hay đang làm việc

Dù thất nghiệp hay đang tìm việc

Đang ăn tiệc hay ở nhà,

Dù già hay trẻ,

Dù đang sắp đẻ hay chưa có chồng,

Dù là rồng hay là tôm,

Đang bia ôm hay trà đá,

Hút thuốc...... lá hay là không

Dù có công hay có tội,

Dù bơi lội hay karate,

Dù đi xe hay đi bộ... 20/10 vui vẻ hạnh phúc!

TIN KHẨN: Đại Tướng huyền thoại Võ Nguyên Giáp đã qua đời lúc 6:09 phút chiều ngày 4/10/2013, hưởng thọ 103 tuổi. Tin đư...
04/10/2013

TIN KHẨN: Đại Tướng huyền thoại Võ Nguyên Giáp đã qua đời lúc 6:09 phút chiều ngày 4/10/2013, hưởng thọ 103 tuổi. Tin được Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, người được thư ký Tướng Giáp thông báo, xác nhận.

Câu chuyện Tết Trung thu trên toàn thế giớiTrong ngày lễ Trung thu, trăng luôn tròn và sáng nhất trong năm. Các bậc cha ...
18/09/2013

Câu chuyện Tết Trung thu trên toàn thế giới

Trong ngày lễ Trung thu, trăng luôn tròn và sáng nhất trong năm. Các bậc cha mẹ treo đèn kết hoa cho bọn trẻ như một biểu tượng của sự khai hóa.

Đối với người Trung Quốc, Tết Trung thu xuất hiện từ cách đây 3.000 năm và được tổ chức vào ngày 15 của tháng 8 âm lịch. Vào cuối mùa thu hoạch, các gia đình mừng được mùa với một bữa ăn lớn gồm bánh trung thu nhân đậu đỏ hoặc hạt sen.

Hầu hết các câu chuyện giải thích nguồn gốc của Tết Trung thu đều có liên quan tới truyền thuyết về nàng Hằng Nga sống trên cung trăng cùng với Thỏ ngọc. Truyền thuyết kể rằng, Hằng Nga là vợ của chàng thiện xạ Hậu Nghệ. Một ngày nọ, có 10 mặt trời cùng mọc trên bầu trời, gây ra thiên tai cho con người. Hậu Nghệ lấy cung bắn hạ 9 mặt trời và chỉ để lại một để mang lại ánh sáng. Thiên đình ngưỡng mộ tài năng của Hậu Nghệ và muốn mời chàng đến cõi tiên.



Hậu Nghệ không muốn rời bỏ Hằng Nga để sống cuộc sống bất tử một mình, nên chàng để vợ giữ lấy thuốc tiên. Một học trò của Hậu Nghệ biết được bí mật ấy, và vì ghen tức với tài năng của chủ, hắn đợi đến ngày thứ 15 của tháng 8 để xông vào nhà Hậu Nghệ. Nhân lúc Hậu Nghệ đi vắng, hắn đòi Hằng Nga phải đưa thuốc tiên cho hắn, nhưng Hằng Nga từ chối. Nàng nuốt lấy thuốc vào trong người rồi bay lên trời. Vì thương chồng, Hằng Nga chọn cung trăng làm nơi ở để được nhìn thấy Hậu Nghệ.

Khi Hậu Nghệ biết chuyện, chàng vô cùng thương xót và buồn bã. Chàng mang những thứ bánh trái mà Hằng Nga thích đặt ở sân vườn nhà để cúng tế cho Hằng Nga. Mọi người sớm biết được hành động ấy, và vì cũng thương tiếc nàng Hằng Nga, họ cùng tham gia vào việc cúng tế với Hậu Nghệ.

Trong ngày lễ Trung thu, trăng luôn tròn và sáng nhất trong năm. Các bậc cha mẹ treo đèn kết hoa cho bọn trẻ như một biểu tượng của sự khai hóa. Người ta nói rằng đèn trung thu được làm lần đầu tiên vào đời nhà Đường để tượng trưng cho sự bội thu mùa màng và làm đồ chơi. Trước khi nó trở thành đèn ông sao như ngày nay, người ta dùng những nhân vật thần thoại, những loài vật hay biểu tượng của văn hóa địa phương để trang trí lên đèn.


Bánh trung thu hình tròn, biểu hiện cho sự no đủ.
Bánh trung thu là một trong những biểu tượng đặc trưng của Tết trung thu. Chiếc bánh hình tròn đại diện cho sự no đủ và đoàn kết của gia đình. Có rất nhiều cách giải thích về nguồn gốc của bánh trung thu, một trong số đó cho rằng hoàng đế Đường Thái Tông đã được tặng một chiếc bánh trung thu làm quà mừng ông đánh thắng giặc Hung Nô. Hôm đó là ngày rằm tháng 8, và Thái Tông đã chỉ tay lên mặt trăng mà nói rằng ông muốn cùng các quần thần ăn bánh đêm nay. Tục lệ từ đấy phát triển với người Trung Quốc.

Ở một số nơi tại Trung Quốc, ngoài việc treo đèn kết hoa và làm bánh, những người Hàn thiểu số ở vùng núi Trường Bạch (giáp ranh biên giới Bắc Triều Tiên) còn làm những ngôi nhà làm từ gỗ thông và gọi đó là “ngôi nhà mặt trăng”. Người Thổ ở Cam Túc đặt một chậu nước sạch ở sân nhà để mặt nước phản chiếu ánh trăng, và sau đó họ dùng cành cây đánh vào mặt nước trong đêm Trung thu.

Ở Đài Loan, ngày tổ chức đêm rằm trung thu là ngày nghỉ lễ. Toàn dân tổ chức đón trung thu bằng các hoạt động nấu nướng ngoài trời. Thành phố Đài Bắc hiện có tới 11 công viên nằm bên cạnh sông hồ để phục vụ nhu cầu tổ chức trung thu của các gia đình, tại đây họ có thể nấu nướng, ăn uống và các gia đình có thể làm quen, chúc tụng nhau.

Tết trung thu được tổ chức ở nhiều nơi trên thế giới, nhất là các cộng đồng người Hoa và người Việt sinh sống tại hải ngoại. Ở Việt Nam, Tết trung thu được giành cho trẻ em là chủ yếu bởi theo quan niệm của người Việt, những đứa trẻ ngây thơ thuần khiết có sự liên kết gần nhất với thế giới tâm linh. Do vậy tổ chức tết cho trẻ em cũng là cách để tiếp xúc với những người đã khuất và các bậc thần thánh.

Ở Philippines, những người gốc Hoa làm bánh trung thu rồi chia sẻ cho tất cả thân quyến, bạn bè và hàng xóm, dù là người gốc Hoa hay không. Họ còn tham gia vào một trò chơi có tên là Xúc xắc trung thu.



Tại các quốc gia khác, các khu phố Tàu (Chinatown) luôn chuẩn bị công phu cho hoạt động Trung thu hàng năm. Ngoài những hoạt động của các gia đình, người Hoa còn tổ chức các đêm diễn kịch trong các nhà hát truyền thống, và toàn bộ khu phố được trang hoàng rực rỡ bởi đủ các loại đèn. Ở khu Chinatown của Los Angeles, các sự kiện trong đêm Trung thu được phục vụ cho tất cả mọi người không kể người Hoa hay dân tộc khác, và tất cả đều miễn phí.

Hoàng Quân

13/09/2013

THỰC TRẠNG SINH VIÊN RA TRƯỜNG !!!

Đầu đường Xây dựng bơm xe
Cuối đường Kinh tế bán chè đỗ đen
Ngoại thương mời khách ăn kem
Cạnh anh Nhạc viện thổi kèn đám ma
Ngân hàng ngồi dập đô la
In giấy vàng mã, sống qua từng ngày
Sư phạm trước tính làm thày
Giờ thay kế toán, hàng ngày tính lô.
Điện lực chẳng dám bô bô,
Giờ đang lầm lũi phụ hồ trên cao.
Lập trình chả hiểu thế nào,
Mở hàng trà đá, thuốc lào...cho vui
Nông nghiệp hỏi đến ngậm ngùi
"Số em chắc chỉ tiến lùi theo trâu"
Nhìn quanh, Thương mại đi đâu?
Hóa ra là đã nhảy tàu đi buôn.....
Ngoại ngữ vẻ mặt thoáng buồn
Đang ngồi viết sớ, kiêm luôn bói bài.
Báo chí buôn bán ve chai
Giao thông đi chở thuê ngoài Đồng Xuân.
Bách khoa cũng gặp đôi lần
Buôn đồ điện hỏng, kiếm cân dây đồng
Mỹ thuật thì đang chổng mông
Đục khắc bia mộ, cũng mong lên đời
Mỏ địa chất mới hỡi ôi
Sáng thồ hai sọt, chào mời mua than
Thuỷ sản công việc an nhàn
Sáng cân mớ cá, cuối làng ngồi rao...!
Hàng hải ngồi gác chân cao
Bao giờ trúng số mua tàu ra khơi
Bác sĩ, y tá có thời
Học xong về huyện được mời chích heo...

11/09/2013

[ DÀNH MỘT PHÚT ĐỂ ĐỌC VÀ CHIA SẺ ]

CHÉN CƠM THỪA CÒN LẠI.

Tôi về đến nhà đã hơn 7h tối, Mẹ và em đang ăn cơm. Thấy tôi, Mẹ liền hỏi :

- Sao con về tối thế ?

- Dạ , hôm nay học 5 tiết.

Rồi không biết tôi đã ăn gì chưa Mẹ liền lấy chén đũa bảo tôi ngồi vào mâm. Bữa ăn thật đạm bạc, chỉ vài con cá nhỏ và một đĩa rau luộc. Như thế cũng là quý lắm rồi. Gia đình đang lúc khó khăn bữa ăn làm sao sung túc được.

Lúc trưa vì sợ trễ học nên tôi không ăn cơm , chỉ lót bụng bằng một ổ bánh mỳ. Chính vì thế mà giờ này tôi ăn một cách ngon lành, cảm thấy ngon miệng hơn bao giờ hết. Tôi vùi đầu vào mâm cơm mà không hay Mẹ tôi đã đứng lên tự lúc nào, rồi lại mang lên một đĩa trứng chiên.

- Con và em cứ ăn cho no đi.

- Mẹ ăn thêm cơm _ Tôi nói!

- Khi chiều Mẹ có ăn mấy củ khoai luộc ở nhà cô Hai nên vẫn còn no.

Tôi nhìn kỹ Mẹ, những nếp nhăn lại hằng sâu hơn và tóc Mẹ cũng bạc nhiều hơn. Mẹ ngồi nhìn hai anh em tôi ăn, đôi mắt người ánh lên niềm sung sướng.

Thì ra một hạnh phúc nữa của Mẹ là được nhìn thấy những đứa con ăn uống ngon miệng. Hạnh phúc của người Mẹ sao mà đơn giản và nhỏ bé.

Cơm nước xong tôi dạo bước ra trước hiên nhà thì gặp thằng bạn.

- Về lúc nào đó?

- Mới về

- Có ca nhạc ở nhà văn hoá. Đi xem với mình nhé!

Tôi vào nhà thay áo quần rồi xuống bếp xin Mẹ đi xem ca nhạc. Tôi sững sốt khi nhìn thấy Mẹ đang ăn chén cơm thừa còn lại hồi nãy cùng với một chút rau. Tôi đứng như trời trồng, cổ họng ngẹn lại không nói nên lời..!
p/s: sự hi sinh thầm lặng
CON YÊU MẸ

07/09/2013

10 LỜI NHẮN NHỦ BẢN THÂN TRONG NHỮNG LÚC KHÓ KHĂN

Đôi lúc trong cuộc sống, chúng ta đối mặt với những khó khăn, thử thách to lớn và cần một lời động viên, nhắc nhở nào đó để tiếp tục đứng lên đi tiếp. Lời khuyên của Chàng trai kỳ diệu Nick Vujicic hi vọng sẽ là một lời động viên với những ai đang gặp khó khăn trong cuộc sống!

1. Hạnh phúc không kéo dài mãi mãi, và bản chất của nó là vậy.

2. Thất bại dạy cho ta những bài học kinh nghiệm.

3. Có thể bạn không thấy kết quả bây giờ, nhưng bạn đang tiến bộ lên từng ngày.

4. Những gì bạn cảm thấy không phải thước đo chính xác của thực tại.

5. Bạn không thể thay đổi điều mà bạn từ chối đối mặt.

6. Bạn không phải là quá khứ của mình.

7. Đôi khi không đạt được một điều gì đó lại là một điều may mắn.

8. Bạn là một sản phẩm “đang trong quá trình hoàn thiện”.

9. Không ai có thể làm thay điều đó cho bạn.

10. Cuộc sống không dễ dàng, nhưng lại rất đáng sống.

-sưu tầm-

Chúng tôi đã là một gia đình như thế đấy"...Chúng tôi lại sẽ gặp nhau, lại sẽ ngồi tỉ tê tám chuyện với nhau, kể cho nha...
04/09/2013

Chúng tôi đã là một gia đình như thế đấy"...

Chúng tôi lại sẽ gặp nhau, lại sẽ ngồi tỉ tê tám chuyện với nhau, kể cho nhau nghe về những kỉ niệm đẹp nhất của thời sinh viên và mỉm cười: "Chúng tôi đã là một gia đình như thế đấy"….
Ngày ấy, chúng tôi ngập ngừng khi bước vào một môi trường hoàn toàn mới và khác xa so với ngôi trường phổ thông mà chúng tôi vừa chào tạm biệt.

Ngày ấy, chúng tôi là nhưng cô cậu sinh viên năm nhất chân ướt chân ráo bước chân vào cổng trường Đại học với đầy những ước vọng, hoài bão…

Ngày ấy, chúng tôi mang trong mình niềm tự hào khi được học tập tại một trong những ngôi trường danh tiếng của quốc gia…

Và ngày ấy, như cái duyên không hẹn mà tới chúng tôi – những sinh viên được xếp chung cùng học một lớp để rồi chẳng biết tự khi nào, những con người từ khắp nơi hội tụ tại nơi đây, tại mái trường học viện thân yêu này đã trở một gia đình lớn!

Ngày ấy và bốn năm sau…

Tôi nhớ năm đầu tiên, chúng tôi còn bỡ ngỡ với môi trường Đại học đầy bí ẩn, quan sát mày mò những ngóc ngách trong trường, và rủ những người bạn mới của mình ra một góc ghế đá trò chuyện, hưởng thụ những đợt gió mát lành của mùa thu.

Đó là năm thứ hai, khi mọi thứ đã vào guồng, chúng tôi ngồi với nhau, chiêm nghiệm về cuộc sống sinh viên, về những dự định trong tương lai, những công việc làm thêm đầu đời đầy thử thách và xáo trộn …

Đó là năm thứ ba, chúng tôi còn tự nhắc nhau, đã là sinh viên năm thứ ba rồi đấy, chẳng mấy mà sẽ ra trường.

Để rồi, khi những tháng cuối cùng trong cuộc đời sinh viên cứ âm thầm lặng lẽ đến, mà ngay đã ở trước mặt, chúng tôi đều im lặng, không nói gì, chỉ biết tận hưởng những ngày thu gió thôi trong khuôn viên trường xanh ngát những tầng mây… Sinh viên năm cuối, những tháng cuối cùng còn học tập tại giảng đường Đại học, những tháng ngày sẽ trôi qua thật đáng nhớ.

Có những người bạn với tôi đã trở thành tri kỉ, có những nụ cười thoáng qua, có những cái ôm xiết chặt. Dù việc học cứ cuốn ta đi, thế nhưng, mỗi lúc nhìn lại, vẫn thấy ấm lòng bởi những nụ cười, những lời hỏi thăm của bè bạn
Tôi cảm ơn đời mỗi sớm mai thức giấc, lại được đến lớp, lại được cùng bạn chơi đùa, để yêu thương ấm áp khắp nơi nơi.

Tôi cảm ơn từng nụ cười, từng giọt nước mắt, cả những giận hờn vu vơ để từ đây, tôi tự tin bước đi trên con đường tôi đã chọn…

Tôi cảm ơn những người bạn của tôi, những người bạn cùng lớp dù không được học cùng nhau trong suốt bốn năm học Đại Học nhưng tôi biết ở đâu đó trong mỗi thành viên của lớp vẫn còn đó cái DUYÊN gặp gỡ… là nụ cười rạng rỡ, là ánh mắt như đã từng quen, là cái siết tay thật chặt, là tình cảm chan chứa mà chúng tôi dành cho nhau tuy không sâu đậm nhưng thật đặc biệt…

Sinh viên năm cuối, đứa nào cũng bề bộn những nỗi lo. Nào là những kỳ thi cuối cần phải đạt được kết quả cao nhất để hoàn thành hồ sơ, nào là chọn lựa địa điểm thực tập, nào là định hướng cho công việc tương lai.
Mỗi khi ngắm nhìn những người bạn đã thân thiết suốt bốn năm qua vẫn ngồi thủ thỉ tâm sự với nhau như ngày nào, tôi nhận ra sự thay đổi của chúng tôi đã hiện rõ rất nhiều. Ai cũng ra dáng những anh chị sinh viên năm cuối hơn, trưởng thành hơn, xinh đẹp hơn, và tự tin hơn, không còn ngại ngần bỡ ngỡ như ba năm về trước.

Gió mùa về, cả sân trường ngập nắng, những tà áo dài đậm đà màu sắc tung bay trên sân trường, trên những con đường trong khuôn viên xanh ngắt. Những sinh viên nắm cuối nô nức trong tà áo dài chụp những tấm ảnh cuối cùng của ngày chia tay giảng đường… Đã bao giờ nhỉ, tập thể lớp mình mới góp mặt chung với nhau đông đủ đến vậy và đến bao giờ nhỉ, lại có lần tiếp theo như thế?

Nhưng chúng tôi biết, 5 năm, 10 năm, 15 năm nữa… Như cái duyên không hẹn ấy… Ở đâu đó trong đất nước này, chúng tôi lại sẽ gặp nhau, lại sẽ ngồi tỉ tê tám chuyện với nhau, kể cho nhau nghe về những kỉ niệm đẹp nhất của thời sinh viên và mỉm cười: "Chúng tôi đã là một gia đình như thế đấy".

Cảm ơn nhé, thời sinh viên đã cho chúng tôi những kỉ niệm đẹp nhất với nhau như thế!

28/08/2013
Lễ khởi công xây dựng “Nhà nhân ái” Hoạt động xã hội của trường thu hút được các thành viên tham gia
24/06/2013

Lễ khởi công xây dựng “Nhà nhân ái”
Hoạt động xã hội của trường thu hút được các thành viên tham gia

Hoạt động hội chợ chào mừng ngày thành lập đoàn 26/3
24/06/2013

Hoạt động hội chợ chào mừng ngày thành lập đoàn 26/3

Address

57 Nguyễn Khoa Chiêm, An Cư, Hue
Huế

Telephone

054 3830 677

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Ngoại ngữ - đại học Huế posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share