22/06/2025
Đồng cảm với cảm xúc của đồng nghiệp cùng thời điểm vừa hoàn thành 1 chuyến đò đưa các em DH22CN qua sông. Mong các em sẽ vươn cao và bay xa hơn các em há ......
Mỗi năm, một lớp học rời đi. Những gương mặt quen thuộc, những tiếng cười vang trong sân trường, những dòng lưu bút vội vàng… rồi tất cả trở thành ký ức.
Học trò mang theo tuổi trẻ, ước mơ, những háo hức đầu đời bước ra thế giới.
Còn thầy cô...
Ở lại.
Với chiếc bảng cũ.
Với hàng ghế trống nơi học trò từng ngồi.
Với một góc lớp, nơi có ai đó từng để quên chiếc khăn tay.
Năm này qua năm khác, người ra đi thì thay đổi.
Còn người ở lại thì quen dần với sự trống vắng.
Có khi họ cười rất tươi trong lễ bế giảng – nhưng đêm về lại lặng lẽ lật từng tờ lưu bút học trò để lại, đọc đi đọc lại một dòng chữ:
“Cô là người con biết ơn nhất trong những năm tháng đi học.”
Và thấy mắt mình cay.
Có những cái tên mà thầy cô vẫn nhớ – dù người ấy đã lớn, đã quên những bài học năm xưa.
Vì đối với một người giáo viên, học sinh không bao giờ chỉ là con điểm hay sổ đầu bài.
Học sinh là thanh xuân của họ.
Là những mùa phấn trắng đã đi qua.
Là những điều không bao giờ quay lại – nhưng cũng không bao giờ mất đi.
Nếu bạn từng có một người thầy, người cô mà bạn quý mến…
Hãy đừng đợi một ngày đặc biệt.
Chỉ cần một dòng tin nhắn:
“Cô ơi, dạo này cô có khỏe không?”
Cũng đủ làm ấm một trái tim đã chờ bạn suốt cả thời thanh xuân của họ.
Vì có những người lặng lẽ ở lại…
Chỉ để bạn có thể bay đi xa hơn...