TPTTH Ba Vì

TPTTH Ba Vì THPTBaVI
Trường Trung học Phổ Thông Ba Vì Thành lập từ năm 1962

21/11/2025

LỜI TRI ÂN CỦA TÔI – MỘT CỰU HỌC SINH TRƯỜNG THPT BA VÌ – GỬI TỚI CÁC THẦY CÔ NHÂN NGÀY 20/11

Kính thưa các thầy cô kính mến!

Trong ngày lễ tri ân ý nghĩa này, tôi – một cựu học sinh của Trường THPT Ba Vì – xin được gửi đến các thầy cô lời biết ơn chân thành và sâu đậm nhất.

Dù đã rời xa mái trường bao năm, nhưng mỗi khi tháng 11 trở lại, ký ức tuổi học trò trong tôi lại ùa về: tiếng trống vang bên dãy lớp học, những buổi sáng mờ sương đến trường, từng bài giảng của thầy cô, những lời động viên, nhắc nhở… Tất cả vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim tôi như mới hôm qua.

Chỉ khi bước vào cuộc sống, đối diện với những thử thách và lựa chọn, tôi mới hiểu hết giá trị của những điều thầy cô từng dạy.
Không chỉ là tri thức, mà còn là cách sống, cách đối nhân xử thế, cách đứng dậy khi vấp ngã và biết vững tin vào chính mình.

Tôi biết đằng sau mỗi tiết học là sự tận tâm, là nỗi vất vả và cả những hy sinh thầm lặng mà nhiều khi chúng tôi chưa đủ trưởng thành để thấu hiểu. Và chính vì thế, hôm nay tôi muốn được nói lời cảm ơn sâu sắc:

Tôi cảm ơn thầy cô vì đã cho tôi nền tảng vững chắc để bước vào đời.
Tôi cảm ơn thầy cô vì đã dạy tôi đạo đức, nhân cách trước khi dạy kiến thức.
Tôi cảm ơn thầy cô vì đã luôn tin tưởng và dành tình yêu thương cho học trò.

Nhân dịp 20/11, tôi xin kính chúc các thầy cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và bình an.
Dù ở đâu, làm gì, tôi vẫn luôn tự hào khi nói rằng:

“Tôi là học sinh của Trường THPT Ba Vì.”

Xin cúi đầu biết ơn và trân trọng cảm ơn các thầy cô!

27/10/2025

SẮN KIM BÍ

Trong ký ức của những người con làng Kim Bí, hình ảnh những đồi sắn xanh ngắt, trải dài trên các gò đồi quê hương vẫn luôn hiện lên thật thân thương. Mỗi mùa nắng gió, hương sắn lan khắp làng, quyện cùng mùi đất mới, tạo nên một mùi vị riêng – mùi của quê nhà, của tuổi thơ yên bình một thuở.

Làng Kim Bí là một vùng quê có nhiều đồi gò trù phú. Ngày xưa, nơi đây trồng rất nhiều sắn – khắp các đồi như Đồi Dớn, Bờ Nôi, Đồi G*i, Đồi Xóm, Đồi Tôi… đâu đâu cũng thấy màu xanh bạt ngàn của những luống sắn.

Cây sắn có nhiều công dụng trong đời sống và sản xuất. Củ sắn dùng để ăn tươi, làm thức ăn gia súc, chế biến thành sắn lát khô, bột sắn nghiền, tinh bột sắn và các sản phẩm khác như bột ngọt, bột năng, bột đao, bột lọc…
Lá sắn ngọt là loại rau xanh giàu đạm, bổ dưỡng, được dùng để nuôi cá, nuôi tằm. Lá sắn đắng thì ủ chua hoặc phơi khô, nghiền nhỏ làm thức ăn cho lợn, gà, trâu, bò, dê.

Trong ẩm thực quê nhà, rau sắn ủ chua là món ăn dân dã mà khó quên. Rau sắn sau khi ủ chua có màu vàng đều, dậy mùi thơm đặc trưng. Khi nấu, người ta thường rửa sạch, luộc qua, rồi xào mỡ cho dậy hương – món đơn giản mà ngon miệng.
Cầu kỳ hơn, rau sắn được nấu canh cùng xương lợn, cá tép hoặc hạt lạc giã nhỏ. Vị chua thanh của rau hòa cùng vị béo của nước xương, vị ngọt của cá tép, tạo nên hương vị quê nhà độc đáo, khó nơi nào sánh được.

Ngoài ra, bánh sắn cũng là món quà quê quen thuộc. Ngày trước bánh chỉ có nhân đũa, về sau người ta thay bằng nhân thịt, hành và mộc nhĩ băm nhỏ, khiến món bánh trở nên thơm ngon, béo ngậy và hấp dẫn hơn nhiều.

Ngày nay, diện tích trồng sắn ở Kim Bí không còn nhiều nữa. Nhiều đồi gò đã được chuyển đổi thành đất ở, vườn tược, trồng cây ăn quả. Ít ai còn giữ thói quen trồng sắn như thuở trước.

Thế nhưng, với những người con xa quê, chỉ cần thoáng thấy một luống sắn ven đường hay một nồi canh rau sắn thơm dậy giữa phố thị, lòng lại dâng lên bao nỗi nhớ. Nhớ những đồi sắn Kim Bí, nhớ mùi đất, mùi nắng, nhớ hương vị mộc mạc của quê nhà – nơi đã nuôi dưỡng tâm hồn bao thế hệ con người Kim Bí hiền hòa, cần cù và đôn hậu.

26/10/2025

QUẢNG OAI – THỊ TRẤN QUÊ HƯƠNG

(Ký ức tháng 1 năm 2016)

Tác giả: Nguyễn Khắc Long
Nguyên quán: Làng Kim Bí, xã Quảng Oai, huyện Ba Vì, Hà Nội

Có lẽ đã lâu lắm rồi, tôi mới lại có dịp đắm mình trong sắc màu của đêm đông nơi thị trấn Quảng Oai – mảnh đất thân thương gắn bó với tuổi thơ và bao kỷ niệm.

Ngày còn nhỏ, mỗi lần lên thị trấn về đêm, tôi chỉ biết đến sân vận động Quảng Oai, nơi chiếu phim, diễn kịch, tổ chức sân khấu quần chúng. Còn chuyện dạo phố Quảng Oai về đêm, với tôi khi ấy vẫn là điều xa lạ.

Đêm trở lại Quảng Oai

Đầu năm 2016, nhân chuyến về quê, hai anh em rủ nhau đi dạo thị trấn buổi tối. Tầm 6 giờ rưỡi, chúng tôi ghé cửa hàng ăn nhanh FUNNY Chicken Ba Vì, đối diện Trường THPT Quảng Oai.

Ngồi ở tầng hai, nhâm nhi cốc ca cao nóng, tôi phóng tầm mắt ngắm nhìn thị trấn lung linh trong đêm.

Thị trấn Quảng Oai nay đẹp và nhộn nhịp lạ thường – đèn điện rực rỡ, xe cộ qua lại tấp nập. Phía xa là sân vận động Quảng Oai, nơi những vận động viên nghiệp dư vẫn đang say mê đá bóng. Bên phải đường là hàng loạt trụ sở cơ quan huyện, như Phòng Công an, Ngân hàng Chính sách..., rực sáng trong ánh đèn trang trí.

Uống xong ly ca cao, hai anh em đi bộ ngược phố. Tôi nhận ra đường Quảng Oai nay đã có tên, có biển, nhà cửa đánh số thứ tự như một phố nhỏ giữa lòng đô thị. Hai bên đường, quán cà phê, cửa hàng hoa quả, quán ăn uống, tiệm thời trang nối nhau san sát.

---

Thị trấn đổi thay

Nhớ lại ngày xưa, cả phố Quảng chỉ có một cửa hàng Mậu dịch bách hoá quốc doanh và gần chợ có thêm một quán ăn uống nhỏ.

Giờ đây, phố xá sáng đèn, hàng quán tấp nập, người qua lại đông vui không kém gì trung tâm thị xã.

Tôi hỏi chú em:
– “Giờ ở đây cũng bán hàng đêm đông thế à?”
Chú cười:
– “Vâng, bây giờ buổi tối đông lắm anh ạ. Tầm tám giờ trở đi là người ra phố mua sắm, ăn uống rất nhiều. Mùa hè, quán nước bày kín cả hai bên vỉa hè, nhộn nhịp suốt tối.”

Nghe mà lòng tôi thấy vui. Thị trấn quê hương đang thay da đổi thịt từng ngày.

---

Một Quảng Oai hiện đại và gần gũi

Chúng tôi đi qua bưu điện thị trấn, Huyện ủy, bệnh viện Quảng Tây, rồi ghé vào cửa hàng Shopping 170 chuyên bán quần áo nam. Nào áo phông, quần bò, đồ mùa đông… cửa hàng sáng sủa, hàng hóa phong phú chẳng kém gì các shop thời trang ở Hà Nội.

Đi dọc phố, tôi dừng lại bên sân vận động Quảng Oai, nơi đèn sáng rực, tiếng bóng lăn hòa trong tiếng hò reo. Cổng sân mới xây to đẹp, trên có dòng chữ nổi bật:
“Sân Vận động Quảng Oai.”

Một buổi tối thật bình dị mà ấm áp – vừa hoài niệm quá khứ, vừa tự hào về sự đổi thay hôm nay của thị trấn Quảng Oai, nơi đã chứng kiến bao bước trưởng thành của tôi và của quê hương Ba Vì thân yêu.

🌳 CÂY ĐA LÀNG KIM BÍBút ký của Nguyễn Khắc Long Bóng quê trong ký ứcTrên mảnh đất làng Kim Bí hiền hòa, giữa mái chùa Ng...
20/10/2025

🌳 CÂY ĐA LÀNG KIM BÍ

Bút ký của Nguyễn Khắc Long
Bóng quê trong ký ức

Trên mảnh đất làng Kim Bí hiền hòa, giữa mái chùa Ngạch cổ kính, có một cây đa đã gắn bó với bao thế hệ dân làng. Không ai biết cây có từ bao giờ, chỉ biết rằng từ khi sinh ra, lớn lên, ai cũng đã thấy bóng đa sừng sững nơi đầu làng, như một người chứng lặng lẽ của bao thăng trầm dâu bể.
Cây đa ấy – không chỉ là bóng mát, mà còn là một phần hồn của làng, của tuổi thơ, của ký ức quê hương.

Nơi lưu dấu tuổi thơ

Tôi còn nhớ, hồi mới năm sáu tuổi, mỗi lần theo mẹ ra chùa, tôi thường chạy quanh gốc đa to lớn, rễ xòe như những cánh tay khổng lồ ôm lấy mặt đất. Gió từ mặt hồ thổi về, lá đa xào xạc như tiếng gọi quê hương.

Đến năm 1963, khi Trường Bổ túc Công – Nông mở tại đây, cây đa trở thành điểm hẹn thân thương của học sinh. Dưới tán đa xanh mát, chúng tôi ngồi ôn bài, chuyện trò, tiếng cười vang hòa cùng tiếng ve râm ran. Nhiều bức ảnh kỷ niệm còn lưu lại, ghi dấu một thời học trò đầy ắp kỷ niệm.

Cây đa cũng là nơi lũ trẻ chăn trâu trú nắng mỗi trưa hè, là chỗ tụ tập sau những buổi thả diều hay chơi đánh đáo. Bóng đa như dang rộng vòng tay ôm trọn tuổi thơ của bao thế hệ làng Huyền thoại linh thiêng

Cây đa không chỉ là nơi gắn bó với đời sống dân làng, mà còn ẩn chứa trong mình những câu chuyện huyền bí. Người xưa kể rằng, trong thân cây từng có đôi rắn thần có mào sinh sống. Một lần, lính Pháp hành quân qua làng, dừng nghỉ dưới gốc đa. Thấy đôi rắn trên cành, một tên lính liền nổ súng bắn. Ngay sau đó, hắn hộc máu chết tại chỗ.

Câu chuyện ấy lan truyền khắp vùng, khiến ai đi qua cũng cúi đầu kính cẩn. Dân làng tin rằng cây đa là nơi linh thiêng, có thần ngự, luôn phù hộ cho dân làng bình an, mùa màng Cây di tích – chứng nhân của thời gian

Năm 2010, cây đa làng Kim Bí được Nhà nước công nhận là cây di tích – cây cổ thụ quý hiếm cần được bảo vệ. Trải qua bao mùa mưa nắng, thân cây xù xì, rêu phong phủ kín, nhưng vẫn vững chãi, hiên ngang như chứng nhân của thời gian.

Từ bao đời nay, cây đa vẫn tỏa bóng mát xuống mái chùa Ngạch, phủ lên không gian làng quê một vẻ cổ kính, an yên. Mỗi lần đi xa trở về, từ ngoài đầu làng, chỉ cần nhìn thấy tán đa xanh tròn là lòng tôi lại rộn ràng, như được trở về với vòng tay của quê hương.

Hồn quê trong bóng đa xanh

Cây đa làng Kim Bí không chỉ là một cây cổ thụ, mà còn là biểu tượng thiêng liêng của làng quê – nơi kết tinh tình yêu đất, tình người, tình quê mộc mạc mà sâu sắc.

Dưới bóng đa ấy, bao thế hệ đã lớn lên, bao kỷ niệm đã hóa thành nỗi nhớ. Cây đa – vẫn đứng đó, lặng lẽ soi bóng xuống mái chùa xưa, vẫn tỏa mát niềm thương, niềm tự hào của những người con Kim Bí dù đi xa hay ở lại.

🌿 “Cây đa còn đó – làng quê vẫn mãi trong tim.”

10/10/2025

LỜI TRI ÂN VÀ TỰ HÀO CỦA CON CHÁU TẢN VIÊN SƠN

VỚI TRƯỜNG PHỔ THÔNG TRUNG HỌC BA VÌ – XÃ SUỐI HAI, HÀ NỘI

I. Con cháu Tản Viên Sơn – Tự hào nguồn cội linh thiêng

“Con cháu Tản Viên” – hay cách gọi thân thương theo tiếng địa phương là “Cọn cháu Tản Viên” – là cụm từ biểu tượng cho tình cảm, niềm tự hào và sự gắn bó tâm linh của người dân vùng Ba Vì, Hà Nội, Phú Thọ và các vùng phụ cận đối với Đức Thánh Tản Viên Sơn Thánh, vị thần linh thiêng trong truyền thuyết “Sơn Tinh – Thủy Tinh.”

Tản Viên Sơn Thánh (Sơn Tinh) – vị thần của núi non, biểu tượng cho trí tuệ và sức mạnh của con người Việt – đã từng đẩy lùi Thủy Tinh, bảo vệ cuộc sống yên bình cho nhân dân. Núi Tản Viên – một trong ba đỉnh thiêng của dãy Ba Vì – chính là nơi Ngài ngự trị, được coi là cội nguồn linh thiêng của văn hóa Việt, là điểm tựa tâm linh của bao thế hệ.

Trải qua hàng nghìn năm, người dân vùng Ba Vì luôn tự hào là “con cháu Tản Viên” – những người được Đức Thánh che chở, dạy dỗ về đức nhân, lòng dũng cảm và tinh thần vượt khó. Cách gọi “Cọn cháu Tản Viên” là lời nhắc nhở đầy thân thương về nguồn cội, bản sắc và niềm tin được lưu truyền qua bao thế hệ.

II. Trường THPT Ba Vì – 63 năm tự hào và tri ân

63 năm – một chặng đường đủ dài để khẳng định truyền thống hiếu học, đoàn kết và trưởng thành của Trường Phổ thông Trung học Ba Vì, ngôi trường thân yêu tọa lạc tại xã Suối Hai, huyện Ba Vì, Hà Nội – vùng đất linh thiêng dưới chân núi Tản.

Từ những ngày đầu còn nhiều gian khó, thầy và trò nhà trường đã vượt qua bao thử thách để xây dựng nên một mái trường vững vàng, sáng mãi niềm tin và trí tuệ.
Bao thế hệ học sinh nơi đây – những “con cháu Tản Viên Sơn” – đã mang trong mình tinh thần hiếu học, ý chí vươn lên, tiếp bước cha ông để góp phần dựng xây quê hương và đất nước.

Mỗi viên gạch, mỗi tán cây trong khuôn viên trường đều ghi dấu công lao của các thế hệ thầy cô – những người âm thầm gieo chữ, trồng người giữa miền quê Ba Vì yêu dấu. Ngôi trường hôm nay không chỉ là nơi ươm mầm tri thức, mà còn là biểu tượng của lòng biết ơn, của sự tri ân với những người đã cống hiến cho sự nghiệp trồng người.

III. Lời tri ân và niềm tự hào
Trong ngày hội truyền thống, khi con cháu Tản Viên Sơn cùng nhau trở lại mái trường xưa, lòng mỗi người lại dâng tràn bao xúc động.
Tự hào vì được học dưới mái trường mang đậm hồn quê Ba Vì;
Tri ân vì có công ơn của biết bao thế hệ thầy cô, bạn bè, và những người đã âm thầm góp phần vun đắp cho sự trưởng thành của bao lớp học trò.

Từ đỉnh núi Tản huyền thoại, gió vẫn thổi về Suối Hai, mang theo lời nhắn nhủ:

“Hãy luôn gìn giữ truyền thống hiếu học, lòng nhân hậu và ý chí kiên cường – đó là phẩm chất của con cháu Tản Viên Sơn.”

Ba Vì hôm nay đang đổi thay từng ngày, nhưng trong sâu thẳm mỗi người con quê hương vẫn mãi khắc ghi một điều thiêng liêng:

“Dù đi đâu, về đâu – ta vẫn là con cháu Tản Viên Sơn, vẫn mang trong tim tình yêu và niềm tự hào về mái trường Ba Vì thân yêu.”

10/10/2025

KỶ NIỆM 63 NĂM THÀNH LẬP TRƯỜNG TRUNG HỌC PHỔ THÔNG BA VÌ (1962–2025)
Nhớ những ngày “bám trường” – vừa học, vừa tăng gia sản xuất

(Phóng sự ký ức của cựu học sinh Nguyễn Khắc Long – Khóa 1971–1973)

💐 LỜI TRI ÂN VÀ TỰ HÀO

63 năm – một chặng đường đủ dài để khẳng định truyền thống hiếu học, tinh thần vượt khó và những thành tựu rạng rỡ mà thầy và trò Trường Trung học Phổ thông Ba Vì đã vun đắp.
Từ mái trường lá đơn sơ giữa đồi núi Ba Vì năm 1962 đến ngôi trường khang trang, chuẩn quốc gia hôm nay là hành trình của biết bao thế hệ thầy cô tâm huyết, học trò nỗ lực, cống hiến cho sự nghiệp “trồng người”.

Trong không khí hân hoan kỷ niệm 63 năm ngày thành lập trường, hàng nghìn cựu học sinh lại hướng về mái trường thân yêu – nơi lưu giữ ký ức tuổi trẻ, nơi khởi đầu của ước mơ và lòng tri ân sâu sắc.

🏫 NHỚ NHỮNG NGÀY “BÁM TRƯỜNG” – VỪA HỌC, VỪA TĂNG GIA SẢN XUẤT

Có lẽ với thế hệ học sinh hôm nay, thật khó để hình dung hết những vất vả, gian lao của cha anh thuở trước. Trong mưa bom, bão đạn, khi đất nước còn chìm trong chiến tranh, thầy và trò vẫn kiên cường “bám trường”, học tập, sản xuất và sẵn sàng “xếp bút nghiên lên đường” khi Tổ quốc cần.

Tôi – Nguyễn Khắc Long (sinh năm 1955, làng Kim Bí, xã Tiên Phong, huyện Ba Vì) – là học sinh khóa 1971–1973 của Trường Thanh Niên Lao động XHCN Hà Sơn Bình, nay là Trường THPT Ba Vì.
Những ký ức năm ấy, dù đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, vẫn còn nguyên vẹn trong tôi.

Ngôi trường được thành lập năm 1962 với tên gọi ban đầu là Trường Bổ túc công nông huyện Quảng Oai, đặt tại khu chùa Ngạch, thôn Kim Bí. Đến năm 1971, trường được nâng cấp đào tạo trình độ bổ túc văn hóa cấp III, chuyển về Đồi Ong, xã Cẩm Lĩnh và đổi tên thành Trường Thanh Niên Lao động XHCN Hà Sơn Bình.

“Ngày ấy, thầy cô không chỉ dạy chữ mà còn lo từng bữa ăn, chỗ ở cho học sinh. Trường chẳng khác nào một công trường, nơi 100% công nhân là học sinh. Ngoài giờ học, chúng tôi sản xuất gạch, nung vôi, trồng rau, cấy lúa, trồng dứa để nuôi sống thầy trò và đóng góp cho xã hội.”

Những người thầy tận tụy như thầy Trần Hành, thầy Dương Chí Trọng, Nhà giáo ưu tú Nguyễn Xuân Hòe… đã dìu dắt học sinh vượt qua gian khó, xây dựng nên nền móng đầu tiên của ngôi trường hôm nay.

🌾 TỪ MÁI LÁ GIANH ĐẾN MÁI TRƯỜNG CHUẨN QUỐC GIA

Sau khi tốt nghiệp, tôi tiếp tục học tại Đại học Tài chính – Kế toán Hà Nội, rồi gắn bó hơn 31 năm trong ngành Thuế Hà Nội. Mỗi bước đi của tôi đều mang theo lời thầy dạy thuở nào:

“Khó mấy cũng vượt qua, chỉ cần ta có niềm tin và sự lạc quan trong chính hoàn cảnh của mình.”

Trải qua hơn sáu thập kỷ, Trường THPT Ba Vì đã vươn mình mạnh mẽ:

Năm 2002: Vinh dự được Chủ tịch nước tặng Huân chương Lao động hạng Ba.

Năm học 2012–2013: Được Bộ GD&ĐT tặng Bằng khen.

Năm 2014: Được công nhận Trường đạt chuẩn quốc gia.

Ngày nay, trường trở thành điểm sáng giáo dục của Thủ đô, là nơi chắp cánh cho bao thế hệ học sinh trưởng thành, thành đạt, đóng góp cho quê hương, đất nước.

✨ TỰ HÀO VÀ TRI ÂN

“Dù đi đâu, làm gì, chúng tôi vẫn tự hào là học trò Ba Vì – nơi dạy chúng tôi không chỉ chữ, mà còn dạy cách sống, cách vượt qua nghịch cảnh để vươn lên.”
– Nguyễn Khắc Long (Cựu học sinh khóa 1971–1973)

63 năm nhìn lại, mỗi thế hệ thầy cô và học sinh Trường THPT Ba Vì đều có quyền tự hào.
Bởi từ mái trường nhỏ nơi chân núi Tản, biết bao người đã trưởng thành, góp phần viết nên trang vàng truyền thống của quê hương Ba Vì anh hùng.

08/10/2025

CẢM XÚC VỀ THĂM TRƯỜNG CŨ

Thời gian trôi thật nhanh. Mới đó mà đã nửa thế kỷ trôi qua kể từ ngày mái trường thân yêu ấy được xây dựng. Khi nhận được giấy mời dự lễ kỷ niệm 50 năm thành lập trường, lòng tôi bồi hồi, xúc động xen lẫn niềm háo hức. Sau bao năm xa cách, hôm nay tôi lại có dịp trở về nơi đã ghi dấu biết bao kỷ niệm của một thời áo trắng – nơi chắp cánh cho ước mơ và tình bạn tuổi học trò.

Khi bước xuống xe, đi qua cổng trường, tôi như lạc vào một không gian đầy sắc màu và cảm xúc. Cờ hoa rực rỡ, hai hàng nữ sinh trong tà áo dài trắng thướt tha đứng chào đón khách, khiến lòng tôi dâng trào niềm tự hào và xúc động.

Tôi bước đi giữa sân trường, vừa lạ lẫm vừa quen thuộc. Lạ – vì ngôi trường nay đã thay đổi quá nhiều: những dãy nhà khang trang, những khuôn mặt học sinh mới, không khí tưng bừng, náo nhiệt. Quen – vì trong sâu thẳm tim tôi, những ký ức tuổi học trò lại ùa về: tiếng trống trường vang lên mỗi buổi sáng, tiếng cười nói rộn rã trong lớp, những buổi lao động, những lần đi chơi, tất cả như vẫn còn đây.

Tôi tiến đến bàn đón khách, nhận kỷ vật lưu niệm của trường, rồi bắt tay thầy Hiệu trưởng Nguyễn Đình Thắng. Bước vào hội trường, tôi nghe tiếng gọi thân quen: “Anh Long!” – quay lại, tôi nhận ra vợ chồng thầy Quang cùng cô con gái Hiền, nay là Hiệu trưởng Trường PTTH Quảng Oai. Nước mắt tôi bỗng nhòe đi vì xúc động. Tôi chào thầy cô, rồi gặp thêm thầy Ngải (dạy Kỹ thuật), thầy Tính (dạy Văn), thầy Đối (dạy Lý) và nhiều thầy cô khác. Dù mái tóc các thầy giờ đã bạc trắng, ánh mắt vẫn hiền từ và ấm áp như thuở nào.

Tôi gọi điện liên lạc với mấy người bạn cũ. Chỉ ít phút sau, chúng tôi gặp lại nhau – tay bắt mặt mừng, cùng ôn chuyện cũ, cười nói rộn rã như chưa từng xa cách. Những kỷ niệm về tuổi học trò lại ùa về – hồn nhiên, trong sáng, đáng nhớ vô cùng.

Gần trưa, nhà trường tổ chức bữa cơm thân mật. Mọi người cùng nhau ăn uống, chúc tụng, chia sẻ niềm vui gặp lại. Hồi chúng tôi học, thầy cô còn trẻ trung, nhiệt huyết; nay thời gian đã in dấu trên mái tóc, nhưng nụ cười và ánh mắt của thầy cô vẫn như xưa – đầy tình yêu thương học trò.

Buổi gặp mặt khép lại, tôi lưu luyến tạm biệt thầy cô và bạn bè. Trên đường trở về, lòng tôi vẫn dạt dào cảm xúc. Dẫu năm tháng có đổi thay, nhưng tình thầy trò, tình bạn, và kỷ niệm về mái trường xưa sẽ mãi là một phần thiêng liêng trong ký ức.
Ngôi trường ấy – nơi khởi đầu của bao ước mơ, của một thời tuổi trẻ – sẽ mãi là ngọn lửa ấm áp trong tim tôi mỗi khi nhớ về.

03/10/2025

CẢM ƠN CUỘC ĐỜI
Tôi sinh ra và lớn lên ở làng Kim Bi, xã Tiên Phong, huyện Ba Vì. Mười bảy năm tuổi thơ gắn bó với quê hương – từ chăn trâu, cắt cỏ, cày bừa, cấy hái… tất cả những công việc nhà nông tôi đều từng trải qua. Đã lâu rồi, nhưng càng về già, những ký ức tuổi thơ ấy lại càng trở nên tha thiết trong tôi.
Ba năm học cấp ba tại Trường Thanh niên XHCN Ba Vì, vừa học vừa làm, những nhọc nhằn thấm đẫm mồ hôi ấy đã cho tôi hiểu rõ hơn về giá trị của lao động và cuộc sống.
Rồi bốn năm đời lính ở Quân chủng Không quân, tôi đi khắp mọi miền đất nước. Những ngày tháng ấy đã để lại trong tôi bao kỷ niệm sâu nặng về tình đồng chí, đồng đội – những người anh em đã cùng sống, cùng rèn luyện, cùng sẻ chia gian khổ.
Năm năm học tập tại Học viện Tài chính cũng là quãng đời tươi đẹp. Những buổi lên giảng đường, những lần bơi qua sông Cà Lồ, những chuyến nhảy tàu, hay những đêm xem kịch ngoài trời… tất cả vẫn hiện lên trong tôi như vừa mới hôm qua.
Ba mươi mốt năm làm công tác thuế là cả một hành trình ngược xuôi, va chạm và thử thách. Qua từng doanh nghiệp, từng con người, tôi không chỉ hoàn thành nhiệm vụ mà còn học hỏi được nhiều điều quý giá, cả trong công việc lẫn trong cuộc sống.
Mười năm về hưu, tôi sống một cuộc đời giản dị, thảnh thơi, để có thời gian nhìn lại chặng đường đã đi qua. Cuộc đời – là những tháng ngày, là những kỷ niệm, là vất vả và niềm vui, là cay đắng và ngọt ngào, là cả chát chua lẫn hạnh phúc.
Giờ đây, ở tuổi xế chiều, khi cuộc sống đã dần lắng lại, tôi thấy lòng mình như đang từ từ thăng hoa. Tôi mỉm cười và thầm thì hai chữ: “Cảm ơn cuộc đời này.”CẢM ƠN CUỘC ĐỜI
Tôi sinh ra và lớn lên ở làng Kim Bi, xã Tiên Phong, huyện Ba Vì. Mười bảy năm tuổi thơ gắn bó với quê hương – từ chăn trâu, cắt cỏ, cày bừa, cấy hái… tất cả những công việc nhà nông tôi đều từng trải qua. Đã lâu rồi, nhưng càng về già, những ký ức tuổi thơ ấy lại càng trở nên tha thiết trong tôi.
Ba năm học cấp ba tại Trường Thanh niên XHCN Ba Vì, vừa học vừa làm, những nhọc nhằn thấm đẫm mồ hôi ấy đã cho tôi hiểu rõ hơn về giá trị của lao động và cuộc sống.
Rồi bốn năm đời lính ở Quân chủng Không quân, tôi đi khắp mọi miền đất nước. Những ngày tháng ấy đã để lại trong tôi bao kỷ niệm sâu nặng về tình đồng chí, đồng đội – những người anh em đã cùng sống, cùng rèn luyện, cùng sẻ chia gian khổ.
Năm năm học tập tại Học viện Tài chính cũng là quãng đời tươi đẹp. Những buổi lên giảng đường, những lần bơi qua sông Cà Lồ, những chuyến nhảy tàu, hay những đêm xem kịch ngoài trời… tất cả vẫn hiện lên trong tôi như vừa mới hôm qua.
Ba mươi mốt năm làm công tác thuế là cả một hành trình ngược xuôi, va chạm và thử thách. Qua từng doanh nghiệp, từng con người, tôi không chỉ hoàn thành nhiệm vụ mà còn học hỏi được nhiều điều quý giá, cả trong công việc lẫn trong cuộc sống.
Mười năm về hưu, tôi sống một cuộc đời giản dị, thảnh thơi, để có thời gian nhìn lại chặng đường đã đi qua. Cuộc đời – là những tháng ngày, là những kỷ niệm, là vất vả và niềm vui, là cay đắng và ngọt ngào, là cả chát chua lẫn hạnh phúc.
Giờ đây, ở tuổi xế chiều, khi cuộc sống đã dần lắng lại, tôi thấy lòng mình như đang từ từ thăng hoa. Tôi mỉm cười và thầm thì hai chữ: “Cảm ơn cuộc đời này.”

25/09/2025

TRƯỜNG THPT BA VÌ – NIỀM TỰ HÀO HƠN 62 NĂM XÂY DỰNG VÀ PHÁT TRIỂN

Trải qua hơn 62 năm xây dựng và phát triển, Trường THPT Ba Vì đã khẳng định vị thế là một trong những ngôi trường giàu truyền thống của Thủ đô. Từ những ngày đầu còn nhiều gian khó, thầy và trò nhà trường đã nỗ lực vươn lên, không ngừng nâng cao chất lượng dạy và học, đóng góp tích cực cho sự nghiệp giáo dục của huyện Ba Vì nói riêng và của thành phố Hà Nội nói chung.

Trong suốt chặng đường ấy, nhà trường đã đào tạo hàng vạn thế hệ học sinh trưởng thành, nhiều người đã và đang giữ trọng trách trong các cơ quan Đảng, Nhà nước, lực lượng vũ trang, cũng như thành đạt trên các lĩnh vực khoa học, kinh tế, văn hóa, xã hội. Thành quả ấy là niềm tự hào, là minh chứng sống động cho truyền thống "dạy tốt – học tốt" của thầy và trò Trường THPT Ba Vì.

Không chỉ là mái trường gieo hạt giống tri thức, THPT Ba Vì còn là cái nôi văn hóa của đồng bào miền núi huyện Ba Vì. Với sứ mệnh nâng cao dân trí, bồi dưỡng nhân tài, trường đã góp phần quan trọng trong sự nghiệp phát triển kinh tế, văn hóa – xã hội của địa phương, đặc biệt đối với 7 xã miền núi còn nhiều khó khăn. Hình ảnh ngôi trường thân yêu đã trở thành điểm sáng, là niềm tin, niềm tự hào của bao thế hệ học trò và nhân dân nơi đây.

Bước vào giai đoạn phát triển mới, phát huy những thành tích đạt được, thầy và trò Trường THPT Ba Vì tiếp tục nêu cao tinh thần đoàn kết, sáng tạo, quyết tâm xây dựng nhà trường ngày càng vững mạnh, xứng đáng với sự tin yêu của Đảng bộ, chính quyền và nhân dân huyện Ba Vì, xứng đáng là niềm tự hào của Thủ đô ngàn năm văn hiến.

KỶ VẬT 50 NĂM NGÀY THÀNH LẬP TRƯỜNG PTTH BA VÌ – HÀ NỘIChuyện bây giờ mới kể…Trong dịp kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Trư...
22/09/2025

KỶ VẬT 50 NĂM NGÀY THÀNH LẬP TRƯỜNG PTTH BA VÌ – HÀ NỘI
Chuyện bây giờ mới kể…
Trong dịp kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Trường PTTH Ba Vì, tôi vinh dự được trở về thăm lại mái trường xưa – nơi đã đặt những viên gạch đầu tiên, xây dựng nền móng vững chắc giúp tôi trưởng thành và vững bước trên con đường đời.
Nhân dịp này, tôi đã trân trọng trao tặng Nhà trường bức tranh sơn dầu Khuê Văn Các – một kỷ vật nhỏ bé nhưng chứa đựng tình cảm tri ân sâu sắc nhất. Món quà ấy không chỉ để tưởng nhớ công lao của thầy cô, mà còn gửi gắm niềm mong ước các thế hệ học sinh Trường PTTH Ba Vì sẽ ngày càng tỏa sáng, trở thành những “Ngôi sao Khuê” – biểu tượng của trí tuệ, tài năng và nhân cách.
Từ năm 1997, Khuê Văn Các đã được UBND thành phố Hà Nội chọn làm biểu tượng chính thức của Thủ đô. Hình ảnh ấy mang nhiều tầng ý nghĩa: “Khuê” là ngôi sao sáng, tượng trưng cho đỉnh cao của trí tuệ, là sự nhắc nhớ chân lý muôn đời khắc ghi trên văn bia Văn Miếu:
“Hiền tài là nguyên khí của quốc gia.”
Khuê Văn Các – biểu tượng của tinh hoa, trí tuệ và khát vọng – cũng chính là niềm kỳ vọng, niềm tin mà tôi muốn gửi gắm đến Nhà trường và các thế hệ học sinh hôm nay và mai sau.
Xin trân trọng gửi lời tri ân đến các thế hệ thầy cô giáo Trường PTTH Ba Vì – những người đã tận tâm gieo mầm trí tuệ, hun đúc nhân cách cho biết bao thế hệ học trò. Cảm ơn mái trường thân yêu – nơi đã ươm mầm cho những ước mơ, chắp cánh cho bao hành trình đi tới thành công.
Nửa thế kỷ đã đi qua, Trường PTTH Ba Vì vẫn luôn là điểm tựa tinh thần, là nơi lưu giữ những kỷ niệm trong sáng của tuổi học trò và là niềm tự hào của tất cả các thế hệ học sinh. Mong rằng ngôi trường sẽ tiếp tục phát triển bền vững, trở thành “ngôi sao sáng” trên bản đồ giáo dục của Thủ đô và đất nước.

NHỚ VỀ MỘT NGƯỜI THẦYTrong quãng đời đi học, có những người thầy để lại dấu ấn sâu đậm trong ký ức học trò, và đối với t...
22/09/2025

NHỚ VỀ MỘT NGƯỜI THẦY

Trong quãng đời đi học, có những người thầy để lại dấu ấn sâu đậm trong ký ức học trò, và đối với tôi, thầy Phạm Văn Đệ là một trong số đó.

Thầy dạy Toán cho lớp tôi trong hai năm (lớp 8 và lớp 9). Tuy thời gian không dài, nhưng hình ảnh và kỷ niệm về thầy đã in sâu trong tâm trí, để lại trong tôi những tình cảm kính trọng và quý mến.

Khi mới ra trường, thầy Đệ còn rất trẻ, có lẽ chỉ hơn chúng tôi vài tuổi. Dáng người d**g dỏng cao, lưng hơi gù, mái tóc mượt, đôi mắt híp hiền hậu, đôi môi lúc nào cũng mấp máy như đang cười. Trên gương mặt ấy luôn toát lên sự thông minh, dí dỏm và gần gũi. Dù là giáo viên Toán, thầy lại có một tâm hồn đậm chất văn chương.

Những giờ học Toán, thầy thường xen kẽ kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện ngắn nhưng giàu ý nghĩa. Tôi còn nhớ bài thơ tình của một em bé người Ba Lan mới lên ba, hay câu chuyện về thiên tài toán học Évariste Galois – người đặt nền móng cho lý thuyết nhóm nhưng đã ra đi trong một cuộc đấu súng khi mới 21 tuổi. Có lần nói về âm nhạc, thầy bảo: “Bản nhạc hay nhất là bản nhạc im lặng.” Những câu chuyện ấy, càng qua năm tháng, tôi càng thấm thía và trân trọng.

Về sau, qua những buổi họp lớp, chúng tôi mới biết thêm nhiều điều về thầy. Thầy quê ở xã Tam Hưng, huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Tây (nay thuộc Hà Nội). Sau những năm công tác ở Ba Vì, thầy chuyển về Trường chuyên Nguyễn Huệ (Hà Đông). Đến khoảng năm 2009–2010, thầy lâm trọng bệnh và qua đời khi tuổi đời còn đang độ chín, để lại người vợ và hai con nhỏ.

Năm 2013, trong dịp công tác tại huyện Thanh Oai, tôi đã tìm về quê thầy ở xã Tam Hưng. Đó là một miền quê giàu tính nhân văn, nổi tiếng với chùa Bối Khê linh thiêng, gắn với Thánh Bối Khê (Nguyễn Bình An) – người có công dựng nên chùa Trăm Gian và chùa Bối Khê. Làng quê ấy còn có chợ quê tấp nập, giữ được nét đẹp truyền thống. Một vùng đất hiền hòa, như chính tấm lòng và nhân cách của thầy.

Thầy Đệ nay không còn nữa, nhưng hình ảnh, lời dạy và những câu chuyện thầy kể vẫn còn mãi trong ký ức của chúng tôi.

Trong bức ảnh do bạn Nam lưu lại, chụp tại Gò Ông (Ba Vì, Hà Nội), từ phải sang trái gồm: thầy Phạm Văn Đệ, Nguyễn Khắc Long, Trần Tây Thắng và Nguyễn Trung Thủy.

20/09/2025

NHỚ LẠI KỶ NIỆM XƯA – GÒ ONG

Tên gọi Gò Ong là một địa danh thuộc xã Cẩm Lĩnh, huyện Ba Vì. Đây từng là nơi đặt Trường Thanh niên Xã hội Chủ nghĩa (TNXHCN) Ba Vì đầu tiên – nay chính là Trường Trung học Phổ thông Ba Vì ngày nay.

Nhắc đến Gò Ong, người ta thường hình dung đó là một quả đồi đất đá khô cằn. Năm 1971, Trường TNXHCN Ba Vì chuyển từ chùa Kim (xã Tiên Phong) lên đây. Trường được xây dựng cạnh rừng cấm Lĩnh Ngọc Nhị. Hồi ấy, rừng Ngọc Nhị rất rậm rạp, có nhiều loại gỗ quý như lim, sồi, táu… Đây cũng là nơi bộ đội ta từng cất giấu nhiều loại vũ khí, từ tên lửa, thuốc phóng đến các thiết bị thông tin.

Từ trường có con đường đi ra Tòng Lệnh, Hồ Tây Linh – nay thuộc thôn Tòng Lệnh. Xưa kia, thực dân Pháp đã xây dựng tại đây một quần thể lô cốt, quán xá tấp nập như một thị tứ nhỏ, chủ yếu bán nước và hoa quả.

Phía đông trường là một quả đồi rộng mênh mông – nơi thầy trò trồng những đồi dứa bạt ngàn, thẳng tắp hàng lối. Xa hơn nữa là thao trường của bộ đội đặc công Sư đoàn 305, nơi luyện tập đánh lô cốt và sân bay giả. Phía bắc trường có ba làng: Phú Mỹ A, Phú Mỹ B, Phú Mỹ C.

Hồi đó, lớp tôi ở khu C, cách trung tâm trường khoảng 2 km, gần chân đồi. Năm đầu lớp trưởng là anh Trần Văn Tài, sau chuyển cho Chu Thị Minh Tuyên (người Tòng Bạt). Chủ nhiệm lớp là cô Đỗ Thị Trí. Lớp học khá đông, học sinh đến từ khắp tỉnh Hà Tây cũ như Ứng Hòa, Ba Vì, Sơn Tây, Phúc Thọ, Quốc Oai, Thạch Thất…

Tôi vẫn nhớ thầy cô:

Dạy Văn có thầy Chức, thầy Mão, cô Kim Anh, thầy Tĩnh.

Dạy Toán có thầy Việt, thầy Đệ, thầy Thọ.

Dạy Lý có thầy Đối.

Dạy Hóa có thầy Bích.

Dạy Chính trị có thầy Ngôn, thầy Quang.

Dạy Địa lý có thầy Chiến… và còn nhiều thầy cô khác nữa.

Tôi chỉ ở Gò Ong một năm – từ cuối 1972 đến 3/9/1973 thì nhập ngũ. Vì vậy những kỷ niệm ngày ấy đôi khi chỉ nhớ lơ mơ. Sau khi xuất ngũ, tôi trở lại học nốt lớp 10 rồi thi đại học.

Hai năm sống và học ở đây, chúng tôi đã đi nhiều nơi, khám phá nhiều điều: vào rừng Ngọc Nhị nhặt hạt dẻ, sang Phú Mỹ B mua sắn, ghé cửa hàng bách hóa Ngọc, ra Trung Hà, chợ Nhông, vào Suối Hai… Gò Ong trở thành một mảnh đất thân quen trong ký ức.
Ở quê, mỗi khi nhìn về phía Tây, tôi lại thấy Gò Ong. Đặc biệt, những ngày bộ đội tập trận, tiếng nổ vang dội và khói bốc cao nghi ngút càng làm ký ức về nơi ấy in sâu trong lòng.

Address

Ba Vì

Telephone

0914621790

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when TPTTH Ba Vì posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The University

Send a message to TPTTH Ba Vì:

Share