07/03/2026
DU XUÂN VÙNG ĐẤT ĐỊA LINH NHÂN KIỆT BƯỚC CHÂN NGƯỜI THẦY GIỮA NHỮNG DI TÍCH LỊCH SỬ.
Có những chuyến đi đầu năm không phải để tìm cảnh đẹp,
mà để lắng lại lòng mình.
Một ngày đầu xuân, đoàn cán bộ, giảng viên Trường Đại học Kinh Bắc về thăm ba địa danh lịch sử thuộc vùng đất địa danh nhân Kiệt Hải Dương. Không phải một chuyến đi ồn ào của du lịch, mà giống như một cuộc trở về — trở về với những giá trị mà người làm giáo dục luôn trân trọng: tri thức, nhân cách và tinh thần phụng sự.
Con đường đá dưới tán thông già mở ra trước mắt. Gió xuân thổi nhẹ qua rừng cây. Trong đoàn không ai nói với ai nhưng đều cảm thấy nơi này dường như khiến người ta tự nhiên đi chậm lại.
Dưới chân núi Phượng Hoàng là đền thờ Chu Văn An – người thầy được kính trọng bậc nhất trong lịch sử Việt Nam.
Đứng trước ngôi đền nhỏ giữa rừng thông, những người làm nghề giáo dục có lẽ cảm nhận rõ hơn ai hết ý nghĩa của nơi này.
Chu Văn An từng dâng Thất trảm sớ xin chém bảy gian thần. Một người Thầy nhưng lại mang khí phách của một bậc chính nhân. Nơi đây làm chúng tôi, những người mang sứ mệnh của nghề giáo luôn thấm nhuần:
“Người thầy không chỉ truyền tri thức.
Người thầy còn phải giữ được sự ngay thẳng cho xã hội.” Những thân thông cao vút trước đền như nhắc lại điều ấy. Thẳng, bền và lặng lẽ.
Rời đền Chu Văn An, đoàn tiếp tục bước xuống khu Côn Sơn. Rừng thông ở đây rộng và yên tĩnh. Có con suối nhỏ chảy qua những phiến đá.
Đây từng là nơi Nguyễn Trãi sống những năm cuối đời. Một bậc đại thần, một nhà thơ lớn, nhưng cuối cùng lại chọn núi rừng làm nơi an trú. Đến đây, tất cả chúng tôi ai cũng nhớ lại hai câu thơ quen thuộc:
“Côn Sơn suối chảy rì rầm
Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai.”
Đứng giữa không gian ấy, câu thơ không còn là chữ trong sách. Nó trở thành âm thanh thật của núi rừng. Có lẽ vì thế mà nhiều người trong đoàn im lặng khá lâu. Không phải vì không có gì để nói. Mà vì thiên nhiên và lịch sử đã nói thay rồi.
Hành trình tiếp tục đưa đoàn đến Đền Sinh – Đền Hóa, nơi gắn với cuộc đời Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn.
Đền Sinh là nơi dân gian truyền rằng vị anh hùng ra đời. Không gian yên bình, cây cối xanh rợp, mang cảm giác của một khởi đầu. Còn Đền Hóa là nơi tưởng niệm khi ông hóa về trời. Không khí trầm mặc hơn, như một điểm dừng của một cuộc đời lớn.
Một Thầy PGS trong đoàn chia sẻ rằng:
“Lịch sử đôi khi bắt đầu từ những con người rất bình thường. Nhưng nếu họ sống hết mình cho đất nước, thì tên tuổi sẽ còn mãi.”
Một chuyến đi của những người làm giáo dục. Chiều xuống dần trên mảnh đất địa linh nhân kiệt . Ánh nắng cuối ngày rơi trên những bậc đá cũ.
Đoàn cán bộ, giảng viên Trường Đại học Kinh Bắc chậm rãi rời khu di tích. Không ai nói chuyến đi này là một chuyến du lịch. Nó giống một bài học lịch sử sống động.
Một người thầy chính trực.
Một bậc hiền triết yêu núi rừng.
Một vị tướng giữ yên bờ cõi.
Ba con người, ba con đường khác nhau,
nhưng đều để lại một điều giống nhau:
sống sao cho xứng đáng với đất nước và với thế hệ mai sau. Và có lẽ, đó cũng chính là điều mà những người làm nghề giáo dục luôn muốn gửi gắm cho sinh viên của mình.
-------------------------
Nguồn : Bút kí của Cán bộ trường Đại học Kinh Bắc.