11/09/2013
Cuộc đời, đi đâu quanh mình cũng là những lừa lọc xấu xa. Người ta vẫn nói với nhau về chuyện người này lừa lọc tiền bạc tình yêu và trinh tiết người kia.
Người ta vẫn thích kể chuyện ngoại tình, khinh bỉ kẻ này và coi trọng kẻ kia. Những điều xấu xa như những thứ để nói và bàn luận nhiều lắm.
Thế nhưng người ta không nói về những hạnh phúc họ đã từng có nhiều. Bởi vì người ta vẫn nói, vui vẻ nghìn lần không nhớ, chỉ nhớ một lần làm đau nhau.
Cuộc sống chỉ có những người nhớ đến những điều hạnh phúc, biết nhìn những điều hạnh phúc và vui vẻ mới có thể tận hưởng và sống thực sự một cuộc sống cho mình.
Mình đã từng là một người đứng ở bờ bên kia, nhìn cuộc đời như một mớ đáng khinh, đáng ghét, nhìn những con người với đầy rẫy căm ghét và xấu xa.
Nhưng hôm nay, một chị hỏi mình, em đeo nhẫn đã có vợ rồi à. mình cười bảo chưa, chị đưa ánh mắt có vẻ muốn giải thích.
Ừ thì chiếc nhẫn đã đeo năm năm rồi, là của người cũ, nhưng em vẫn đeo thôi.
Chị bảo rằng, chị chẳng tin thằng đàn ông nào như vậy, chị bảo thằng nào cũng đểu cáng, sở khanh, quay đi là cặp cô này cô khác... một những lô lốc về đàn ông trong ánh mắt chị.
Mình cười, không nói gì, mình cũng nghe nhiều, nhưng có lẽ chị chưa gặp những người đàn ông tốt thôi. Hay chính vì chị chỉ nghĩ thế nên không thể gặp dc?
Cũng như mình hồi trước, nghĩ tiêu cực, có bao giờ gặp những người chồng, ng bố, ng đàn ông tuyệt vời đâu. Sao đi đâu bây giờ cũng gặp.
Chị bảo mình nói về người yêu cũ. Mình vẫn gọi là em ấy, là cô ấy, vẫn là những điều mình nghĩ về cô ấy. Một cô gái đáng yêu, mạnh mẽ, luôn chăm chỉ làm việc và đôi khi rất trực tính, nhưng vẫn là một người biết sống và yêu thương.
Với mình là vậy, mình chỉ nói rằng, chia tay, có lẽ do quá nhiều cách sống của mình chưa tốt mà thôi, còn có lẽ cũng là một phần tình cảm không dc vun đắp. Không phải tại ai, mà tại tình yêu muốn bỏ hai đứa ra đi.
Chỉ vậy thôi. Chị cứ muốn gắn mặc định mình phải nói một điều gì xấu hay không hay về cô ấy, điều đó là không thể.
Chị bảo hay mình nói vậy mà trong lòng không nghĩ vậy, buồn cười, bởi vì mình vẫn nhìn vào chị lúc mình nói, và mình chưa bao giờ nghĩ đến điều đó. tại sao chị phải sống như vậy.?
Cuộc sống, tình yêu, có những người đi vào và xa ta, đó không phải điều gì quá lớn lao, bởi vì trong bản thân mình, chỉ còn lưu giữ những gì đẹp nhất, cũng như cách mình sống, chưa bao giờ nhớ về những muộn phiền chỉ nhớ về những niềm vui.
Nếu hỏi mình một lần nào đó buồn, có lẽ những lỗi lầm, hẳn mình sẽ không nhớ dc, nhưng nếu kể về những niềm vui, nhất định mình sẽ nhớ. Mình chỉ nhớ những điều đó thôi.!