20/11/2015
Ngày nhà giáo Việt Nam 20/11
Tôi nhớ về hồi nhỏ lúc học c1 c2 thôi những ngày như thế này bọn trẻ con xóm tôi mặc quần áo thật đẹp lăng xăng xin bố xin mẹ xin ông xin bà chút tiền lẻ gom góp lại để mua tặng Cô Thầy bó hoa gói quà nhỏ! Cả bọn đạp xe từ xã mình qua xã bên đến tận nhà Cô (cảm giác lúc ấy như 1 cuộc phiêu lưu kì thú dù chỉ 5-7km) tặng Cô quà cáp đâu đấy Cô bỏ cả túi kẹo bánh to đùng ra cả bọn lại sâu xúm vào ăn. Những lúc đó Cô lại nhìn từng đứa rồi kể tội từng đứa:" Cậu này là hay nói chuyện riêng trong lớp lắm này, bé người mà hay bị phạt!" Cậu ta vẫn vẫn khoái chí vừa nhai kẹo vừa cười nham nhở. Cô lại quay sang xoa đầu con bé kia hỏi han ân cần rồi cười hiền từ cứ như mẹ con vậy. Ăn chơi chán chê ở nhà Cô rồi bọn nhóc lại nhảy lên cái xe đạp cà tàng đứa nọ đèo bòng đứa kia phi sang nhà Thầy! Thầy quý và thương thằng nhóc bé như cái kẹo ngồi dãy bàn đầu này lắm (hay trêu nó lúc rảnh rỗi gần ra chơi và cũng hay cau mày lúc nó nói chuyện riêng trong lớp) sang nhà Thầy nó thấy ngưỡng mộ quá, nhà Thầy to đẹp lại có nhiều đồ chơi lạ nữa! Cũng ăn chơi nghịch ngợm các kiểu rồi gần tối Thầy phải bảo thì bọn nhóc mới nhớ là phải về nhà. Ở lớp thì hay tức Thầy Cô vì hay bắt lỗi mình nhưng rồi đến nhà Thầy Cô chơi thì cứ như đang ở nhà mình chơi quậy đủ trò, cứ như ngày Tết vậy.
Lớn chút nữa bọn nhóc ngày nào cũng học khác trường khác lớp và cảm giác đến nhà Thầy Cô cũng không còn sôi động và quậy phá nữa, thay vào đó là cảm giác ấm cúng đứa nọ ngối sát đứa kia trong căn nhà nhỏ xinh của Người Giáo già nghe kể chuyện về những lứa trước về thăm Thầy thăm trường.
Nhấp ngụm nước trà, cậu học trò ngày nào thở dài. Chúng con giờ lớn vẫn nhớ lắm Thầy ạ Cô ơi! Bọn con giờ bon chen khắp nơi nhớ đến Thầy Cô chỉ biết nhớ, biết ngậm ngùi. Chúng con ước mình thành đạt hơn, nhiều thời gian hơn để về trường về lại căn nhà xưa. Nhưng đúng như Thầy bảo 10 năm nữa mới biết được các trò nào có tâm có đức! Giờ mỗi đứa mỗi nơi, đứa có con rồi thì ngày này nó lại đi chúc Thầy Cô của con nó. Cũng may là thời đại công nghệ bọn con vẫn nhìn thấy Thầy thấy Cô qua facebook thấy Cô vẫn cười tươi bên đám học sinh nhí nhố, Thầy vẫn nghiêm trang trong bộ véc đã phai màu vì bụi phấn.
"Nếu có ước muốn cho cuộc đời này. Hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại."để chiếc áo của Thầy đậm màu trong ánh nắng Thu, để đôi mắt Cô căng tràn nhiệt huyết!
Cô à, Thầy ơi chúc nhưng người Cha người Mẹ thứ 2 trong cuộc đời tôi luôn hạnh phúc, luôn mạnh khoẻ, luôn thành công để cho ra những lứa học trò đủ Tài đủ Đức, luôn là nời mà những ngày này tâm trí từ già dặn đến non nớt hướng về!
Ps: Con biết giờ này Cô Thầy mới nghỉ ngơi nên con mới đăng lên, tâm trạng con nó sôi sục trong con cả mấy ngày nay khi hoa thơm tràn ngập phố!