15/04/2026
[NẾU BẠN ƯỚC MƠ LÀ MỘT NGƯỜI CHIẾN SĨ]
Năm tôi 10 tuổi, tôi đã có một ước mơ là trở thành một người chiến sĩ áo xanh để bảo vệ tổ quốc, tình yêu với đất nước, với những người lính đã luôn được hun đúc trong tôi bởi người bà kính yêu một cựu thanh niên xung phong thời chiến. Tôi biết ơn và cảm ơn nhiều lắm những gì bà đã kể, từ đó nuôi dưỡng tâm hồn tôi với tình yêu quê hương tha thiết.
Nhớ về tầm này của 3 năm trước, khi tôi còn đang là một cậu học sinh cấp 3 mang trong mình nhiều ước mơ hoài bão, chuẩn bị bước vào một cuộc thi đầy cam go vào năm tới. Đứng trước nhiều sự lựa chọn về ngành nghề, tôi lo lắng. Nhưng có lẽ, nó không đủ lớn để cản bước tôi đến với bộ quân phục người lính bộ đội, tôi quyết tâm một mực không thay đổi. Lần đầu tiên tôi dám đi ngược với bố mẹ, tôi quyết liệt với ước mơ của mình.
Tháng 6 năm ấy, tôi được biết đến một chương trình rèn luyện quân huấn qua người thầy giáo chủ nhiệm của mình. Đó là chương trình ĐẶC NHIỆM QUẢN TRỊ CỦA EAS VIETNAM. Sau khi được giới thiệu tôi như con thiêu thân, tôi về nhà nói chuyện với bố mẹ, xin bố mẹ cho con cơ hội để chứng minh cho quyết định ước mơ của con. Và rồi tôi đã chiến thắng để dành một tấm vé đi ĐẶC NHIỆM.
Ngày lên đường lòng tôi như lửa đốt, mong ngóng từng giờ, từng phút, đúng 10h30 tôi dừng chân tại điểm tập trung và điểm danh cùng đồng đội, tôi bắt đầu rời xa vòng tay bố mẹ, bắt đầu một kỳ huấn luyện thách thức.
Sáng sớm hôm sau, ngày đầu tiên tập luyện. Tôi bị gọi dậy từ 5h sáng. Ôi ! thật không tin được, đó là khung giờ chưa bao giờ tôi nghĩ đến, và cứ thế hết bất ngờ này đến bất ngờ khác với tôi. Tôi không tin vào mắt mình, mới ngày đầu mà tôi đã mắc đến 6 lỗi chỉ vì sai giờ và chậm chạp. Tôi bắt đầu cảm thấy ngợp và đuối sức. Tôi nhìn sang những người đồng đội bên cạnh, họ vẫn cố gắng, vẫn tiếp tục, Vậy lý do gì tôi phải dừng bước! Tôi dần nếm trải sự nghiêm khắc, kỷ luật nơi đây, chịu đựng sự khắc nghiệt của những bài tập thể chất. Đó quả không phải điều dễ dàng, tiếng còi báo động như một âm thanh mà tôi đáng sợ nhất, nhưng lại là âm thanh đánh thức sự tự giác trong tôi , những bài tập thực tế trên chiến trường giúp tôi gần như tái hiện được khung cảnh, sự hy sinh của những người lính, tôi dần thấm thía trong mình sự vất vả của các anh, Những đêm hành quân xa quả là một thử thách khắc nghiệt, nhưng đó lại là những lần khiến tôi thay đổi bản thân nhiều nhất, đêm mưa, gió bấc, tôi kinh hãi cảnh đôi mắt cay xè, toàn thân ướt nhoét, tiếng sấm trên đầu như đoàn quân địch đang nhăm nhe kiêu chiến, cái cảm giác sợ hãi đến rùng mình. Vậy mà trong thời khắc đó, tất cả chúng tôi đã nắm tay nhau cùng vượt qua thử thách ,khó khăn ,tôi cảm nhận được hai từ " đồng chí " thật sự rất thiêng liêng đến nhường nào. Tôi bản tính là một người ít nói, và ít quan tâm người khác, nhưng giờ đây tôi hiểu chỉ có cùng nhau mới góp nên sự sống sinh tồn. Đi dưới trời mưa có lẽ cái sự lạnh lẽo đã tan biến chỉ còn khoảng hơi ấm của những trái tim cùng trí hướng. Sau đêm ấy, tôi đã hiểu một người chiến sỹ thì không dễ dàng để có thể từ bỏ, hãy luôn kiên định và đặc biệt là phải chấp nhận. Chính vậy đã cho tôi một nghị lực phi thường mà đến bản thân tôi bây giờ nhìn lại cũng phải đặt câu hỏi : " Tại sao tôi lại làm được những điều đó ? "
Đêm dài đã tắt, ánh nắng ban mai xuất hiện, bắt đầu một ngày mới, cái nắng tháng 6 quả là khiến người ta cảm thấy cháy da cháy thịt. Tiếng còi chỉ huy trưởng cất lên, trong vài giây đã tập hợp đầy đủ, ngày hôm nay có vẻ nhẹ nhàng hơn những hôm trước, chúng tôi được ngồi nghe giảng, tôi yêu và kính nể người thầy Bùi Phương Việt Anh cũng chính là người chỉ huy trưởng của tôi. Sự tận tâm của thầy, và những bài học của thầy làm tôi bừng tỉnh và nhận ra những suy nghĩ sai lệch.
Kết thúc quãng ngày trở thành những người lính đặc nhiệm, tôi trở về với bố mẹ trong một sự ngạc nhiên, bất ngờ. Diện mạo của tôi thay đổi, tính cách hài hòa và có sự cứng rắn. Tôi tâm sự với bố mẹ về những gì tôi đã trải qua, để giờ đây trở về với cha mẹ con là một cậu học sinh cấp 3 đầy nghị lực và sự dũng cảm. Và tôi tin không chỉ tôi mà tất cả những người đã hoàn thành khóa học đó đã hoàn toàn có sự thay đổi ngay cả trong tư duy và hành động ,không có thành công nào mà không đi qua khó khăn cả chỉ cần chúng ta kiên định với mục tiêu của mình ,vững tin vào bản thân và tìm cho mình một con đường đúng đắn nhất.
Giờ đây khi đã trở thành một người lính thực thụ, tôi không quên hướng về nơi đã cho tôi nhịp đập đầu tiên của trái tim người lính. Cảm ơn ĐẶC NHIỆM QUẢN TRỊ EAS VIETNAM mùa hè năm ấy là một mùa hè THỨC TỈNH.
---
Thượng Úy Hồ Công Nam (học viên Đặc vụ Quản trị 2018)