Hanoi University of Transport and Communications

Hanoi University of Transport and Communications Hanoi University of Transport and Communications Ngày 15 tháng 11 đã trở thành ngày truyền thống của Trường.

Trường Đại học Giao thông vận tải (GTVT) có tiền thân là Trường cao đẳng công chính, được khai giảng lại dưới chính quyền cách mạng vào ngày 15 tháng 11 năm 1945 theo sắc lệnh của Chủ tịch Hồ Chí Minh, nghị định của Bộ giáo dục và Bộ giao thông công chính. Trong giai đoạn 1945 đến 1960, Nhà trường đã đào tạo được nhiều cán bộ khoa học kỹ thuật có trình độ cao đẳng và trung cấp thuộc các lĩnh vực g

iao thông, thuỷ lợi, bưu điện, kiến trúc phục vụ công cuộc kháng chiến cứu quốc và phát triển đất nước. Ngày 24 tháng 03 năm 1962, trường được chính thức mang tên Trường Đại học GTVT theo quyết định số 42/CP của Hội đồng chính phủ. Ngày 27 tháng 04 năm 1990, cơ sở 2 của Trường tại Thành phố Hồ Chí Minh được thành lập theo quyết định số 139/TCCB của Bộ trưởng Bộ giáo dục và đào tạo. Tính đến thời điểm tháng 12 năm 2010 Trường có tổng số 1055 cán bộ, giảng viên, công nhân viên. Trong đó có gần 789 giảng viên với 50 Giáo sư, phó giáo sư, 119 Tiến sỹ và tiến sỹ khoa học, 333 Thạc sỹ đảm nhận đào tạo, quản lý gần 30.000 sinh viên, học viên cao học, nghiên cứu sinh thuộc 69 chuyên ngành Đại học, 16 chuyên ngành Thạc sỹ và 17 chuyên ngành Tiến sỹ. Trường Đại học GTVT là trung tâm đào tạo, nghiên cứu khoa học, chuyển giao công nghệ mới trong lĩnh vực GTVT của cả nước. Trong 60 năm qua Trường đã đào tạo được trên 40.000 Kỹ sư, trong đó có trên 200 Kỹ sư cho hai nước bạn Lào và Campuchia, gần 1000 Thạc sỹ, Tiến sỹ trong đó có 40 Thạc sỹ cho nước Cộng hoà dân chủ nhân dân Lào. Các công trình giao thông lớn của đất nước như đường 559, đường sắt thống nhất, cầu Thăng Long, Cầu Mỹ Thuận, hầm Hài Vân, cầu Bãi cháy, các tuyến đường cao tốc,... đều có sự tham gia của cán bộ, giảng viên và sinh viên của Trường.

Đổi mới cùng đất nước, thực hiện các nghị quyết của Đảng, chính phủ,... Nhà trường đã có những đổi mới to lớn và mạnh mẽ về đào tạo, nghiên cứu khoa học, xây dựng đội ngũ, xây dựng cơ sở vật chất,...

Phát huy truyền thống 60 năm qua, mục tiêu của Trường đến năm 2010 và những năm tiếp theo sẽ trở thành Trường Đại học kỹ thuật và kinh tế đa ngành với chất lượng và trình độ cao, đầu ngành trong lĩnh vực Giao thông vận tải của đất nước, là trung tâm nghiên cứu khoa học và chuyển giao công nghệ lớn và có uy tín, từng bước hội nhập với các nước trong khu vực và trên thế giới.

26/06/2012
06/03/2012

Viết cho mẹ

Con đã viết rất nhiều, viết rất rất nhiều, nhưng chưa một lần viết về mẹ, dù mẹ là người ở bên con nhiều nhất, lâu nhất và là người thật sự yêu thương con. Hôm nay con bỗng thấy rằng...

Ánh mắt mẹ đem bình an đến cho con. Những lúc vô tình con nhìn thấy mẹ đang lặng lẽ ngắm ba bố con, con bỗng cảm thấy được ở nhà thật an toàn và ấm áp. Những khi con đi đâu về hoặc bắt đầu đi, mẹ luôn ra đến tận cửa nhìn con. Những nẻo đường con đi qua luôn cõng trên lưng một đôi mắt, như một mảnh bùa bình an.

Đôi tay mẹ trói tâm hồn con. Những món ăn, những góc nhà, những công việc thường nhật linh tinh... gắn vào từng rãnh nhỏ trong khối óc của con. Con phát hiện ra mình có một thói quen so sánh rất hay là 'Xời ơi mẹ tao nấu món này ngon hơn nhiều', 'Tao chỉ thích ăn món abc của mẹ tao thôi, tao ghiền món đó' hoặc là 'kệ tao mẹ tao dạy tao làm zậy đó, cho nó sạch nó gọn' hoặc 'ở nhà mẹ con cũng hay làm zậy cho chị em con lắm', 'mẹ con làm khác hơn, mẹ con...' Con phát hiện rằng bất kì người phụ nữ nào con gặp con đều liên tưởng đến mẹ, bất kì sống ở nơi đâu thì nếp sống ở đó đều làm con nhớ mẹ.

Bước chân mẹ khiến con an tâm. Đôi bàn chân mẹ bằng không có vết lõm, khi bước đi trên sàn gạch bông luôn phát ra những tiếng 'chách chách', hôm nào cả buổi không nghe được âm thanh đó là thể nào con cũng phải đi ra hỏi bố một tiếng 'mẹ đi đâu mất rồi', hoặc là ở nhà ngoại chỉ cần nghe âm thanh đó vang lên con biết ngay là mẹ. Âm thanh thuộc bản quyền của mẹ, rất bình thường nhưng khiến 3 bố con an tâm. Đôi khi lúc 11h trưa và 5h chiều thỉnh thoảng con rất nhớ âm thanh đó, vì giờ đó mẹ đi khắp nhà để dọn dẹp. Con nằm và nghe.

Tiếng nói mẹ đem sự trưởng thành đến cho con. Những lần mẹ dạy, những lần roi vụt lên kèm theo một câu 'từ nay chừa nghe', những trận tranh cãi nảy lửa kèm theo những cái tôi, sự bức tức kéo dài, cả những lần mẹ kể hoài hoặc nói hoài một chuyện nào đó từ sáng đến chiều (thỉnh thoảng vài tháng sau còn đem ra nói lại)... Tất cả như mưa dầm thấm đất, con chẳng bao giờ hiểu được tại sao mẹ lại nói nhiều như vậy cho đến khi con gặp phải những rắc rối từ bên ngoài. Mẹ không dạy con cách xử lý tất cả các tình huống, nhưng mẹ dạy được con chọn cách mà tất cả mọi người ít phải tổn thương lẫn nhau.

Nước mắt mẹ làm mềm tim con, nơi mà con nghĩ mẹ chẳng bao giờ hiểu nổi. Ừ thì mẹ chẳng bao giờ hiểu được tại sao con lại làm thế này, tại sao con lại làm thế kia. Bao nổ lực của mẹ cố gắng để thay đổi con đều vô ích, nhưng nước mắt mẹ làm con đau lòng, đau hơn tất cả trăm ngàn roi vọt và khiến con phải tự điều chỉnh hành vi lối sống của mình.

Và mẹ, chỉ một từ giản đơn, người phụ nữ bình thường với những việc làm cũng rất bình thường, khiến con phải rơi nước mắt giữa biết bao người khi ngồi viết những dòng này trong một quán cafe. Khiến con thấy rằng con vừa hạnh phúc lại vừa thật tầm thường so với tình yêu của mẹ.

Từ lâu lắm con đã quên những cái hôn, những cái ôm ấm áp, những lời nói yêu thương của mẹ và con. Con nghĩ những điều đó dường như không cần thiết (hay là con không đủ can đảm để làm?), vì khi con nhớ mẹ con chẳng hề nhớ đến những lần mẹ nói thương con, con chẳng nhớ đến những lần mẹ mua sắm cho con những vật dụng đắt tiền. Khi con nhớ mẹ, con nhớ trước nhất là dáng người mẹ, những việc lặt vặt mẹ hay làm, rồi đến những lần mẹ vụt roi lên, nhớ những lần bị tổng sỉ vả. Nhưng con chẳng nhớ đến vì thù dai, mà là con bỗng thấy con thương mẹ ở những lúc đó hơn hết (vì sao thì con cũng chẳng biết).

Con không viết những dòng này vào ngày lễ Vu Lan, ngày 8-3 hay ngày gì gì khác. Con chỉ viết những dòng này vào ngày hôm nay, một ngày bình thường con cảm thấy thật sự nhớ mẹ, nghĩ về tình yêu của mẹ. Viết bằng tình cảm thật sự trong con.

Lần đầu tiên con viết về mẹ, con tốn quá chừng là nước mắt (và mất luôn phong độ của một cá nhân giữa đám đông nữa). Điều tất nhiên là con sẽ giấu nhẹm cái bài viết này như bao đứa con khác, mãi mãi mẹ chẳng bao giờ xem được. Vì mẹ yêu con rất thầm lặng, nên con cũng sẽ lặng lẽ yêu mẹ. Và mẹ, và con, sẽ luôn tự hỏi tại sao chẳng bao giờ hiểu được nhau.

Tại sao bày tỏ tình yêu với người xa lạ rất dễ dàng, nhưng lại quá khó khăn khi nói rằng con yêu mẹ?

29/02/2012

CLB tiếng anh ĐHGTVT hoạt động từ thứ 2 đến thứ 6
tối thứ 2 và thứ 5 ở ktx A5 ĐHGTVT 99 Nguyễn chí thanh
các buổi còn lại ở P205B7 ĐHGTVT
thời gian từ 7h - 9h tối
mời mọi người tham gia nhé^^

07/02/2012

Các bác sĩ cho rằng: "Tình yêu là căn bệnh, cần chữa trị bệnh nhân bằng chế độ nằm giường".

Nhà vật lý: Sao lại gọi tình yêu là căn bệnh được khi mà nó tiêu hao năng lượng nhiều như thế. Phải gọi tình yêu là hoạt động.

Nhà cơ học: Sao lại gọi tình yêu là hoạt động được, khi mà tổ hợp máy chính vẫn đứng yên? Phải gọi tình yêu là nghệ thuật.

Nhà nghiên cứu nghệ thuật: Sao lại gọi tình yêu là nghệ thuật khi mà ai cũng e ngại phô ra cho người khác xem? Phải nói tình yêu là trò gian lận.

Luật gia: Sao gọi tình yêu là trò gian lận khi mà hai phía đều thỏa mãn. Phải nói tình yêu là hợp đồng sản xuất.

Nhà doanh nghiệp: Sao lại gọi tình yêu là hợp đồng sản xuất được khi mà chi phí tốn kém nhiều hơn giá trị sản phẩm cuối cùng. Phải nói tình yêu là khoa học.

Giáo sư: Sao gọi tình yêu là khoa học được khi mà đám sinh viên làm được còn tôi thì không?

07/02/2012

Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến
Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi
Còn sót lại trên bàn bông cúc tím
Bốn cánh tàn, ba cánh sắp sửa rơi

Hò hẹn mãi cuối cùng em đã tới
Như cánh chim trong mắt của chân trời
Ta đã chán lời vu vơ, giả dối
Hót lên! Dù đau xót một lần thôi.

Chần chừ mãi cuối cùng em cũng nói
Rằng bồ câu không chết trẻ bao giờ
Anh sợ hãi bây giờ anh mới nhớ
Em hay là cơn bão tự ngàn xa?

Quả tim anh như căn nhà bé nhỏ
Gió em vào – nếu chán – gió lại ra
Hò hẹn mãi cuối cùng em đứng đó
Dẫu mùa thu, hoa cúc cướp anh rồi…

02/02/2012

Anh cách em như đất liền xa cách bể
Nửa đêm sâu nằm lắng sóng phương em
Em thân thuộc sao thành xa lạ thế
Sắp gặp em rồi, sóng lại đẩy xa thêm

Anh không ngủ. Phải vì em đang nhớ
Một trời sao rực cháy giữa đôi ta
Em nhắm mắt cho lòng anh lộng gió
Cho trời sao yên rụng một đêm hoa.

24/01/2012

chuc moi nguoi nam moi song te va sa te nhe'

02/01/2012

ĐẤT GIAO THÔNG CHÔN VÙI TUỔI TRẺ
CÁT BỤI CÔNG TRÌNH VÙI LẤP MỘNG YÊU ĐƯƠNG

26/12/2011

Định nghĩa yêu nhiều của sinh viên

Sinh viên cơ khí: Nếu yêu nhiều không khác nào cơ hệ phải chịu nhiều lực tác dụng dẫn đến tổng hợp lực sẽ rất lớn nên cơ hệ sẽ bị phá hủy, không bền.

Sinh viên điện: Nếu yêu nhiều thì mạch chịu tải nhiều trong khi đó nguồn cấp không đổi dẫn đến mạch sẽ bị quá tải

Sinh viên môi trường: Khi yêu nhiều thì sẽ phải sử dụng nhiều các nguồn tài nguyên nhân tạo, thiên nhiên, không tốt cho môi trường.

Sinh viên nông nghiệp: Khi bạn yêu nhiều giống như trên một cây chủ ta ghép rất nhiều mắt, cây chủ làm sao mà đảm bảo dinh dưỡng được.

Sinh viên kế toán: Nếu yêu nhiều thì cung không đủ cầu dẫn đến chênh lệch thị phần, mất cân bằng.

Sinh viên kinh tế: Yêu nhiều sẽ bị khủng hoảng kinh tế.

Sinh viên luật: Nếu bạn yêu nhiều (yêu từ hai người trở lên) là vi phạm điều 32, mục 3 chương 4 bộ luật dân sự của sinh viên luật “quy định về cá nhân khi quan hệ cộng đồng”. Đặc biệt qui định rõ: “cá nhân yêu từ hai người trở lên là vi phạm luật sẽ bị khởi tố hình sự nếu như để lại hậu quả"

Sinh viên khoa triết: Thế giới quan không ngừng vận động, các sự vật, hiện tượng luôn xảy ra... do đó, mối quan hệ yêu của chủ thể với nhiều chủ thể khác sẽ không là mối quan hệ biện chứng duy vật nữa.

Sinh viên sư phạm - ngoại ngữ: Từ những kinh nghiệm của cha ông ta đã để lại qua các câu ca dao, tục ngữ, ho, vè thì “Tình yêu đích thực (truelove) là chỉ một và chỉ một mà thôi. Một trái tim không thể chứa 2 người”.

Sinh viên giao thông: Nếu bạn yêu nhiều người chẳng khác nào có quá nhiều phương tiện giao thông, tín hiệu giao thông cùng tham gia trên một lộ trình, gây mất an toàn và gây ách tắc giao thông.

Sinh viên xây dựng: Yêu nhiều không khác nào một công trình mà có nhiều bản thiết kế. Nên chỉ một bản thiết kế cho một công trình mà thôi.

Sinh viên âm nhạc: Một bài hát chỉ hay nhất với một loại nhạc nào đó mà thôi. Không thể đều hay với tất cả mọi thể loại nhạc được.

Sinh viên bưu chính - viễn thông: Yêu nhiều như một máy chủ phải thu và phát quá nhiều sóng với đủ loại tần số khác nhau, gây nguy hiểm cho máy chủ và dễ mất sóng và tín hiệu.

25/12/2011

Lấy chồng chớ chọn Bách Khoa,
Dăm bữa nửa tháng ra tòa chửi nhau.
Trai Y chích rất là đau,
Có mới nới cũ buông mau ân tình.
Kinh tế là lũ đáng khinh,
Thấy đâu được giá lao mình cạnh tranh.
Quân sự toàn lũ bại binh,
Vũ khí độc hại nhiệt tình tấn công.
Tránh xa cái lũ trường Nông,
Ngày cày, đêm xới, rách mông, hở đùi.
Thủy lợi toàn một lũ cùi,
Thiếu một chút nước ghẻ mùi lang ben.
Chỉ dân Giao Thông đáng quen,
Đẹp trai, phóng khoáng, ngoan hiền, thủy chung.
Phong độ, khí khái, anh hùng,
Một đời, một vợ nguyện cùng tử sinh.

Address

Phường Láng Thượng, Quận Đống Đa, Thành Phố Hanoi
Hanoi

Telephone

(84.4) 37663311

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hanoi University of Transport and Communications posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share