18/07/2019
Lời chúc gửi từ phương xa
Lê Văn Doanh, TT 37
BÀI VIẾT NHÂN KỶ NIỆM 10 NĂM THÀNH LẬP KHOA TRUYỀN THÔNG VÀ VĂN HÓA ĐỐI NGOẠI - HỌC VIỆN NGOẠI GIAO 🎯🎯
🍀Hôm nay, khi thầy cô, bạn bè và các em khóa dưới đang nô nức ngày hội 10 năm có 1 này, thì mình lại ở tít tắp - cách cả nghìn cây số.
💞Cho đến tận bây giờ, vẫn luôn tự hào và cảm thấy may mắn khi là khóa sinh viên đầu tiên của Khoa Truyền thông và Văn hóa đối ngoại ❤
😍Ngày trước, cái lí do lớn nhất để chọn Học viện Ngoại giao và ngành Truyền thông quốc tế là vì "nghe nó oai" :v :v Mà kể cũng oai thật :)))))
Hì hụi ôn thi, cuối cùng rồi cũng đỗ. Hồi mới vào lớp, cứ tung tăng như 1 chú chim non, tưởng tượng lớp nhiều bạn lắm. Té ra cả Khoa trừ hao được 46 mống :v :v
Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất là lúc học Tiếng Anh. Với xuất thân từ gia đình nhà nho sa sút ở 1 huyện nghèo, Ninh Bình tỉnh, thì cái khoản nói Tiếng Anh là 1 điều xa xỉ. Vì thế mà mình rất sợ bị gọi lên nói, kiểu như sợ bị ăn quả nhục. Ai dè, 1 bạn nữ ngồi sau vỗ vai, bảo: "Cứ lên nói đi! Không sao đâu! Cố lên!". Chỉ bằng những câu nói ấy, ánh mắt ấy...mình đã dám tự tin đứng lên - dù nói xong chả ai hiểu - thầy cũng ngơ ngác kiểu như "goát dờ...". Cơ mà, cũng nhờ vào những người bạn như thế trong lớp, mà mình tự tin hơn và yêu lớp hơn.
☑️Rồi năm tháng trôi đi, cái "tự ti" về nguồn gốc dân quê không còn nữa, khoảng cách chỉ là cái tự mình xây dựng lên thôi; vì bạn bè đứa nào cũng điên điên, khùng khùng và máu nhiệt như nhau. Vài tháng đã chơi hết cả lớp. Nào nhóm "Trinh tiết ngàn năm", nào "Hội nhòm khe",... :v :v Cứ thế 4 năm trôi đi như 1 câu chuyện đầy màu sắc.
Giờ ngồi đây, phải cảm ơn những người bạn trong Khoa rất nhiều. Vì nhờ có những giờ lên lớp "cãi nhau", tranh luận với các bạn, mà sau này, lúc học Cao học bên trường Báo chí (giờ mình bỏ rồi) vẫn được khen là có kiến thức nền vững chắc 😀
☑️Bạn bè thì vui hết biết rồi, thầy cô lại càng tuyệt hơn. Có lẽ khó có 1 nơi nào, thầy cô lại gần gũi, trẻ trung và "chất" như ở Học viện Ngoại giao. Mỗi giờ lên lớp là mỗi giờ phải vắt não suy luận, tranh luận, phản biện, vân vân và mây mây. Thành ra, với chúng mình, thầy cô thực sự là người dẫn dắt, truyền đạt, mở ra nhiều hướng để tự tư duy.
🎀🎀Cả đời này chắc mình sẽ không quên cái buổi sáng, cô Yến (chủ nhiệm Khóa) gọi lên hỏi han tình hình học hành, gia cảnh và đưa mình 1 chiếc phong bì với 1 khoản tiền mà cô gọi đó là "1 chút tình cảm của thầy cô để em có thể trang trải chút ít và cố gắng học hành". Chiếc phong bì đó mình vẫn còn giữ (tiền thì tất nhiên là tiêu hết lâu rồi :v ) và mình coi đó là kỷ vật quý báu. Nhờ có lời động viên của cô và thầy cô trong Khoa mà mình đã có cả 4 năm học tập và phấn đấu không có gì hối tiếc.
🤣Nhưng mà cái món khoái khẩu nhất của học trò là ngồi nói xấu thầy cô giáo :v Thực ra toàn chuyện "trà dư tửu hậu", nói cho giết thời gian ra chơi :v Sau này, có may mắn được trợ giảng 1 năm ở Khoa nghĩ lại mà thấy vừa buồn cười, vừa tội lỗi.
🍀🍀4 năm ra trường, bạn bè và các em khóa dưới toàn người giỏi giang. Quá nửa lớp đi du học, nửa còn lại giờ phần đông trở thành quản lý truyền thông, brand, marketing...ở những hãng lớn. Bản thân chưa làm được điều gì to tát, nhưng nếu gặp lại thầy cô, mình vẫn sẽ tự hào khoe với thầy cô rằng: "4 năm học ở Khoa, ở HVNG đã cho em 1 hành trang - dù chưa đủ, nhưng rất quý báu - cho chặng đường em đã, đang và sẽ đi. Dù chưa đạt được thành tựu gì, nhưng em đã sống hết mình như thầy cô đã hết mình vì chúng em".
☑️Rồi sẽ có nhiều lớp học trò được ra lò từ mái trường "Yale chùa Láng", rồi bản thân cũng sẽ có nhiều người thầy trong cuộc đời,...nhưng những kỷ niệm đã qua và hành trang đang có sẽ luôn luôn là điều tuyệt vời của tuổi thanh xuân - nơi đó có Học viện Ngoại giao, thầy cô và bè bạn.
💝💝Em cảm ơn thầy cô vì từng bài giảng, vì mỗi lời chỉ dạy và từng lời động viên dành cho em. Cảm ơn các bạn vì đã là 1 phần tuyệt vời trong quãng đời trai trẻ tươi đẹp nhất ❤ Chúc mừng Khoa Truyền thông và Văn hóa đối ngoại thêm 1 tuổi mới, 1 bước đường mới với thật nhiều thành tưu trong công cuộc trồng người.
❣️Từ Sài Gòn xin gửi chút nắng, chút gió về 69 Chùa Láng thân yêu