02/02/2019
Trên đường về nhà bằng xe máy, sau buổi trực Cuối cùng, SV Y4 Đinh Văn Mừng gặp tai nạn và ra đi mãi mãi khi chưa kịp hoàn thành mong muốn “về thả cá ông Táo giúp ba mẹ”.
Gia đình Mừng rất khó khăn, bài viết rất xúc động, kính mong xác anh chị em chia sẻ với gia đình em Mừng!
[Một phút để sẻ chia]
👉Ngày 28/01/2019 vừa qua tức ngày 23 tháng Chạp năm Mậu Tuất, Đinh Chung Mừng, người con đất Hòa Bình, hiện là Sinh viên tổ 5 Y4B Đại học Y Hà Nội đã ra đi mãi mãi.
Đó là sự đau đớn và tiếc thương vô hạn đối với gia đình, người thân và bạn bè ...
Hoàn cảnh gia đình Mừng nhiều khó khăn, rất mong mọi người bạn bè, người quen... Chia sẻ nỗi đau cùng gia đình và nếu có thể đóng góp (về kinh tế) để giúp đỡ gia đình bạn Mừng vượt qua giai đoạn này.
⭐️Mọi sự sẻ chia giúp đỡ có thể chuyển khoản đến:
Nguyễn Thu Hiền (bạn cùng tổ của Mừng)
Ngân hàng Vietcombank - Chi nhánh Quận Hoàn Kiếm
STK: 0301000349590
Để gia đình có thể gửi lời cảm ơn xin cô bác, anh, chị, bạn, em ... có thể ghi rõ danh tính.
☘️HMU Xpress xin trích đôi lời chia sẻ về chàng trai tổ trưởng của tổ 5 lớp Y4B, Nhóm trưởng nhóm Nhi Trung ương:
“Vậy là bạn tôi đã theo hương khói về miền cực lạc.
Đám tang bạn đã để lại trong tôi những ám ảnh mà có lẽ suốt cả cuộc đời này tôi cũng không bao giờ quên được.
Một căn nhà nhỏ chia 3 gian chỉ đủ kê một chiếc giường, với mái tôn rỉ sắt, nhiều đồ vật đã cũ, những thứ bằng gỗ đều mang dấu hiệu thời gian. Nhưng nổi bật lên trong đó là 6 tấm huy chương và vô số bằng khen, sách vở của bạn tôi mà cụ thể là những gì tôi cũng chẳng nhớ nổi.
Là hình ảnh cô em gái cắn chặt răng ôm ghì chặt con gấu bông vào lòng. Con gấu ấy là người anh trai đi hiến máu mang về cho em gái mình. Con gấu bông nhỏ màu vàng ấy được đội một chiếc mũ ca nô màu trắng đã cũ, bọc bên dưới là chiếc áo sơ mi sờn vải mà người bạn tôi vẫn mặc bao lâu rồi tôi cũng chả nhớ nổi, bên ngoài được khoác một chiếc áo blouse trắng với logo Đại học Y Hà Nội - chiếc áo mà mỗi một sinh viên chúng tôi ai cũng lấy làm tự hào. Từ lúc tôi đến cho đến lúc tôi về là gần 2 ngày cô em gái nhỏ vẫn vậy, dù đi đâu vẫn cứ ôm chặt con gấu bông vào lòng. Mỗi lần tôi nhìn là một lần tôi xót xa, là một lần nước mắt lại trực trào ra.
Là hình ảnh người bố mang bóng hình của bạn tôi. Ông sờ lên từng quyển sách, từng tấm huy chương và nói với tôi "Những thứ này bây giờ để làm gì không biết?". "Dù nhà nghèo những bác luôn nhìn vào những thứ này để cố gắng. Dù có bán nhà cũng phải nuôi con nên người. Vậy mà...". Có những lúc bác nhìn tôi, nắm bàn tay tôi và nói "Các con mang hình ảnh của con bác". Tôi thực sự sợ nhìn vào đôi mắt ấy, dù không phải là một người mau nước mắt nhưng cũng chẳng thể cầm lòng được.
Là hình ảnh người mẹ gào thét ôm di ảnh con mãi không rời. Nói về con với một vẻ tự hào và chua xót.
Là hình ảnh cô người yêu ôm ghì chặt bộ quần áo dính máu của bạn tôi mặc hôm cuối cùng như muốn tìm lại một chút hơi ấm của tình yêu. Rồi ngồi một góc tường lướt lại từng tấm ảnh 2 đứa chụp chung, đọc lại những dòng tin nhắn như muốn níu giữ lại từng kỉ niệm đã qua.
Là vô số những câu chuyện về bạn tôi mặc dù đã là bạn 4 năm nhưng tôi không thể nào ngờ được. Bạn tôi sinh ra trong một gia đình không có điều kiện. Mẹ bệnh nên không làm việc được, bố làm nghề sửa quạt, sửa ti vi,...Thời chọn trường vào đại học, mọi người bảo sao cháu không chọn học quân đội để đỡ phải tốn kém. Nhưng bạn tôi nói: "Không, con học làm bác sĩ để sau này con chữa bệnh cho má".....Mợ bạn tôi kể: "Thằng bé nó tiết kiệm và nó thương bố mẹ vô cùng. Suốt bao năm chẳng mua lấy cho mình được bộ quần áo mới. Quần áo nó mặc cũng là của cậu với bác cho. Có lần cậu mợ đưa nó lên trường mẹ không có tiền nên chỉ cho được 300k. Lên đến nơi mợ thấy nó chỉ ăn cơm rang với trứng mới hỏi thì nó chỉ trả lời "con chỉ thích ăn món này thôi""
Bạn tôi như vậy nhưng ở trong tổ luôn hết mình và nhiệt tình. Chưa một lần đi chơi nào mà vắng mặt người tổ trưởng ấy cả. Tôi cũng chẳng biết được sau mỗi lần như vậy bạn tôi lại phải ăn bao nhiêu lần cơm rang với trứng nữa. Bây giờ tôi đã hiểu tại sao mỗi sáng bạn đều dậy từ 5-6h sáng để nấu cơm trưa mang đi học. Khi mà chúng tôi 7h sáng còn say giấc nồng và đi học muộn. Rồi những lần đi ăn liên hoan thỉnh thoảng tôi hay trêu nó ăn gì mà nhiều vậy hết phần các bạn. Bây giờ tôi mới thấy chua xót vô cùng vì những lời ấy. Có thể rất ít khi nó mới được ăn như vậy.
Trước hôm xảy ra chuyện, bạn tôi có gọi về nhà và nói: "Con mệt mỏi lắm rồi, con nhớ nhà lắm rồi, con ước gì trường gần nhà 5 phút thôi để ngày nào con cũng được về với má. Ngày mai con trực buổi cuối cùng, con sẽ được về nhà với má 2 tuần" Và đâu có ai ngờ đó thực sự là buổi trực cuối cùng của bạn tôi.
Chỉ một giây sơ sẩy thôi là đi một kiếp người. Người ra đi thì đi mãi nhưng những người ở lại thì không biết bao giờ mới có thể nguôi ngoai nỗi đau này. Tôi biết tất cả những ai ở đây cũng đều có gia đình, đều có những người thương yêu. Vậy nên mỗi bước chân ra ngoài trước khi định làm bất cứ việc gì hãy nghĩ đến bố mẹ và những người thương yêu mình.”
- Trích Ngọc Cường -
Ảnh: Internet.