27/07/2026
[CHUYÊN MỤC CHILL CÙNG SÁCH] KỶ NIỆM 79 NĂM NGÀY THƯƠNG BINH - LIỆT SĨ (27/07/1947 - 27/07/2026)
Tháng Bảy lại về, mang theo những ngọn nến tri ân được thắp lên trên mọi miền Tổ quốc. Tháng Bảy là dịp để mỗi người chúng ta cùng hướng về Ngày Thương Binh - Liệt sĩ (27/07), ghi nhớ công ơn những người chiến sĩ đã nằm xuống vì dân tộc. Đây không chỉ là dịp để mỗi người con Việt Nam tưởng nhớ về một thời bi tráng của dân tộc, mà còn là khoảng lặng để thế hệ hôm nay soi mình, thấu hiểu những đau thương, mất mát mà cha ông đã đánh đổi để giữ gìn hòa bình. Trong dòng chảy cảm xúc thiêng liêng ấy, ta dần lật giở lại những trang văn - thấm đẫm máu và nước mắt, để biết và hiểu thấu một thời lịch sử không thể nào quên. Giữa chốn bom đạn đầy mùi tử khí, điều gì đã nâng đỡ một người vượt qua khó khăn? Có lẽ, câu trả lời dần hiện lên qua tác phẩm "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" đầy chân thực và đong đầy cảm xúc. Qua những dòng chữ nghiêng nghiêng, ta từng bước dõi theo "thời hoa lửa" của một cô gái Hà Thành, để thấy được ánh sáng của tình người và lý tưởng cách mạng vẫn đượm cháy bỏng.
Lật giở từng trang viết, ta từng bước đi vào chiến trường Quảng Ngãi khói lửa mịt mù, nơi cái chết hằng lơ lửng mỗi phút giây. Tình cảnh khốn khó, thiếu thốn của chiến tranh được hé lộ qua từng dòng nhật ký. Những dòng chữ nghiêng nghiêng, đầy xúc cảm đã ghi lại tất thảy. Bệnh xá thiếu thốn đến mức chỉ còn vài ống Novocaine cho ca mổ ruột thừa, khiến thương binh nằm im, cắn răng chịu đau, cố nở nụ cười động viên bác sĩ. Không có máu dự trữ. Không có thuốc gây tê. Nhưng bệnh xá đón tiếp bệnh nhân, chữa trị cho họ dưới ngọn đèn dầu leo lét. Những ca mổ cứu chữa thương binh vẫn được thực hiện như thế, miệt mài diễn ra giữa vòng xoáy bom đạn. Từng trang nhật ký tuần tự ghi lại tiếng của bom Mỹ rền vang, tiếng của những trận càn điên cuồng với máy bay, hay tiếng của những đêm chạy giặc trong mưa rừng tầm tã, những đêm hành quân đầy g*i góc, bùn lầy. Có những lúc bom nổ sát hầm trú ẩn, mảnh pháo quân thù chẻ nát thân cây, đất đá rơi đầy mái lán. Thương binh gãy xương, đứt tủy, chảy máu thứ phát. Và, nhiều người cũng đã nằm xuống, ngay trên đường chạy càn. “Hôm nay một người, mai lại một người”, xương máu người chiến sĩ đã hòa cùng đất mẹ từ bao giờ.
Thế nhưng, giữa chốn lửa đạn khốc liệt, Đặng Thùy Trâm vẫn kiên cường bám trụ, tin vào một tương lai hòa bình sẽ đến. Nhưng, chính Chị cũng hiểu rõ một điều rằng, “quân thù đang còn đó, bao nhiêu bà mẹ còn mất con, bao nhiêu người chồng mất vợ, đau xót vô cùng”. Sự đau xót khôn nguôi ấy dường như hóa thành một nguồn sức mạnh to lớn, thôi thúc Chị dồn hết tâm lực vào từng cas trị bệnh cứu chữa, xem nhẹ cả sinh mạng chính mình. Đã có những lần, Đặng Thùy Trâm không giấu nổi sự mỏi mệt lẫn nỗi sợ hãi trước làn súng đạn rợn ngợp của quân thù. Sau mỗi trận càn, số lượng thương binh tăng cao, Chị lại gạt đi nỗi sợ, tận tâm chữa trị và chăm sóc cho đồng đội. Từng dòng nhật ký miêu tả chân thực và chi tiết cơn đau của người chiến sĩ lẫn tình yêu thương của một vị bác sĩ dành cho bệnh nhân. Một niềm tin vững chắc ở cách mạng, một trái tim yêu nước khôn xiết, đã biến Chị, lẫn bao y sĩ khác, trở thành điểm tựa vững chắc cho đồng đội chiến đấu nơi tuyến đầu.
Nhưng ẩn đằng sau chiến trường khốc liệt, “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” vẫn mang đậm thi vị. Rền vang của mưa bom bão đạn không làm mất đi vẻ đẹp của rừng chiều sau mưa, ánh trăng chiếu xuống rừng núi hay cả tiếng suối chảy róc rách. Nỗi nhớ Hà Nội da diết, tình đồng đội, tình yêu quê hương hay cả những day dứt tình cảm riêng tư của một người con gái độ tuổi xuân thì, tất cả đan xen vào nhau, tạo nên những trang viết vừa mềm mại vừa kiên cường. Những mềm yếu rất đỗi con người ấy không làm giảm đi nhuệ khí, cũng không lạc lõng giữa bom rơi đạn lạc. Giữa cái đói, cái rét lẫn những lần kề cận cái chết, ngòi bút của Chị vẫn mang theo một niềm tin yêu cuộc sống, một nỗi khao khát được sống, được yêu thương vẹn tròn. Một tâm hồn nhạy cảm, lãng mạn của nữ trí thức Hà Thành, quyện cùng chất thép kiên cường của một người chiến sĩ đã làm nên giá trị nhân văn của tác phẩm, lay mềm trái tim người đọc. Cả thanh xuân của Chị được lưu giữ lại, vừa vặn trong quyển nhật ký nhỏ. Bận bịu với ca mổ, sơ cứu thương binh, đã từng có lúc Chị không viết nhật ký. Thời gian và tâm sức của Chị khi ấy, đã dành trọn cho nhiệm vụ cứu người. Vượt lên tất thảy tàn khốc và bề bộn của chiến tranh, từng trang nhật ký của Chị đã cất tiếng, cho ta thấy khao khát của cả một thế hệ. Họ khao khát hòa bình đến tột cùng. Họ muốn được đoàn tụ với gia đình sau bao năm tháng cách xa. Bên cạnh đó, quyển nhật ký cũng là một dòng hồi ức đau thương về chiến tranh, khiến nhiều người nhói đau khi nhắc nhớ về những mất mát mà dân tộc từng trải qua.
Nhật ký Đặng Thùy Trâm chưa bao giờ là câu chuyện của cá nhân. Cuộc đời Chị đã trở thành biểu tượng của lòng quả cảm, khát vọng sống cao đẹp và lý tưởng cống hiến cho Tổ quốc. Những trang nhật ký lẳng lặng lưu giữ, thầm nhắc thế hệ hôm nay về sự nâng niu, trân trọng từng phút giây hòa bình độc lập được đánh đổi bằng bao máu xương chiến sĩ. Nhật ký Đặng Thùy Trâm không chỉ để lại niềm xúc động khôn nguôi, mà còn là lời giục giã từ thẳm sâu tâm hồn: sống sao cho xứng đáng với công sức của bao số phận đã chôn vùi trong biển lửa chiến tranh.
Ảnh: Nhã Nam
________________________________
Mọi chi tiết xin vui lòng liên hệ:
Fanpage: https://www.facebook.com/bookniversehcmue
Email: [email protected].