16/09/2021
--Chia tay Thầy Cổ Văn Hậu --
Chúng ta thường gọi Thầy là 🐜 Kiến Cổ, hay thân thương hơn là HOA HẬU. Thầy tốt nghiệp Trường Kiến trúc Sài Gòn năm 1964 và giảng dạy tại đây suốt 42 năm, từ 1966 đến 2008, sau đó Thầy đã gắn bó với Khoa Kiến Trúc trường Đại Học Quốc Tế Hồng Bàng từ những thế hệ đầu tiên cho đến ngày thầy chính thức nghỉ hưu vào năm 2017. Với quãng thời gian giảng dạy Kiến Trúc hơn 50 năm, hàng ngàn Kiến Trúc Sư đã và đang hành nghề từng là học trò của Thầy, trong số đó có không ít người chọn công tác giảng dạy ở các trường Đại Học. Vì thế, Thầy Cổ Văn Hậu còn được xem là Thầy của các Thầy.
Kể cả khi không còn tham gia công tác ở các trường Đại Học, nguồn năng lượng của Thầy vẫn luôn dồi dào và tình yêu dành cho thế hệ học trò thì mãi cháy bỏng. Bất kể tuổi đã cao, nghỉ hưu đã lâu, thầy vẫn liên hệ mật thiết với các thế hệ học trò, vẫn chỉ dạy, soạn thảo tài liệu về kiến trúc, mô hình, thậm chí còn tự tay làm dụng cụ đồ họa để tặng các sinh viên trẻ. Thầy có nhiều đam mê như chơi máy bay mô hình, nghiên cứu chế tạo, đàn hát, tennis, làm thơ...và đặc biệt là vẽ tranh. Số tiền bán tranh ở mỗi triễn lãm, Thầy đều dành để tặng học bổng, tài liệu, họa cụ cho các sinh viên có hoàn cảnh khó khăn.
Cánh cổng nhà Thầy luôn rộng mở chào đón tất cả các thế hệ học trò ghé qua. Thầy luôn ân cần tiếp đón, vỗ về và dạy bảo những kiến thức quý giá. Mỗi khi chia tay Thầy đều nhắc "tụi con ráng thường xuyên đến thăm thầy vì thầy già rồi không biết đi lúc nào". Mỗi lần gặp lại, chúng tôi thấy Thầy như già đi một chút, yếu đi một chút, nhưng Thầy vẫn luôn minh mẫn thông tuệ và không quên một đứa học trò nào. Các thế hệ sinh viên của Hồng Bàng đã cùng nhau tổ chức ngày lễ 20-11 năm ngoái và từng đứa đều được Thầy ân cần dặn dò bảo ban. Khi chia tay đưa Thầy về, Thầy đã khóc và chúng tôi cũng không cầm được nước mắt. Chúng tôi cảm nhận được nguồn năng lượng dạt dào này trong Thầy và luôn hy vọng Thầy có thể sống lâu trăm tuổi. Thật buồn là nay Thầy đã ra đi lặng lẽ trong bối cảnh đại dịch, để lại vô vàn tiếc thương.
Tôi nhớ đến triết lý trong bộ phim Coco, hóa ra ở thế giới bên kia những người thân của chúng ta vẫn sống nhờ vào những tình cảm thương nhớ của những người ở lại. Các bạn thân mến, nếu bạn đọc được bài viết này, dù bạn là ai, chỉ cần bạn đã từng được Thầy Cổ Văn Hậu giảng dạy, đã từng có những kỉ niệm với Thầy, xin hãy để lại đôi lời, nguyện cầu thầy an yên nơi vĩnh hằng!
Hãy an nghỉ Thầy nhé, tụi con sẽ luôn nhớ về Thầy.