25/05/2026
[BÀI DỰ THI #2] TRẦN ANH THI - CỰU SINH VIÊN
𝟑.𝟑𝟏/𝟒.𝟎: 𝐓𝐚̂́𝐦 𝐠𝐢𝐚̂́𝐲 𝐤𝐡𝐞𝐧 𝐜𝐮̃ 𝐯𝐚̀ 𝐛𝐚̀𝐢 𝐡𝐨̣𝐜 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐜𝐮̃
Gửi lại Hoa Sen một miền ký ức của lớp TV062 — nơi tôi học cách làm được việc trước khi học cách gọi tên thành công.
𝐓𝐚̂́𝐦 𝐠𝐢𝐚̂́𝐲 𝐤𝐡𝐞𝐧 𝐧𝐚̆̀𝐦 𝐲𝐞̂𝐧 𝐭𝐫𝐨𝐧𝐠 𝐤𝐡𝐮𝐧𝐠 𝐤𝐢́𝐧𝐡
Năm 2026, trong một lần sắp xếp lại vài món đồ cũ, tôi nhìn thấy tấm giấy khen của Đại học Hoa Sen vẫn nằm yên trong khung kính. Tờ giấy đã hơi ngả màu. Lớp kính cũng không còn trong như ngày mới nhận. Nhưng dòng chữ “Trần Anh Thi” ở giữa vẫn khiến tôi dừng tay khá lâu.
Có những kỷ vật không cần lên tiếng. Chỉ cần nằm đó, chúng cũng đủ kéo mình trở lại một quãng đời tưởng đã rất xa.
Trên tấm giấy ấy là một thành tích mà nhiều năm trước tôi từng đón nhận với cảm giác vừa vui, vừa bất ngờ: tốt nghiệp loại Giỏi, thuộc 10 thứ hạng đầu ngành Quản trị Kinh doanh. Trong kỷ yếu năm 2011, bên cạnh tên tôi là lớp TV062, MSSV 060483, điểm trung bình 3.31/4.0, xếp loại Giỏi, và một dòng ghi chú rất ngắn: “Học cao học”.
3.31 không phải là một con số hoàn hảo. Nó không sáng rực như 3.8 hay 4.0. Nó cũng không tạo cảm giác “học bá” để người khác phải trầm trồ ngay lập tức. Nhưng với tôi, chính sự không hoàn hảo đó mới làm nó đáng nhớ.
Con số ấy giống tôi của những năm Hoa Sen: có cố gắng, có va vấp, có lúc tự tin, có lúc loay hoay. Có những ngày chỉ biết tự nhủ phải làm cho xong một bài nhóm, một kỳ thực tập, một môn học. Rồi bằng cách nào đó, mình đi qua từng việc nhỏ và bước vào một chặng đường lớn hơn.
Năm 2026 cũng là một năm đặc biệt. Tròn 20 năm kể từ ngày tôi chọn Hoa Sen. Tròn 15 năm kể từ ngày tôi tốt nghiệp. Và cũng là thời điểm Hoa Sen bước vào dấu mốc 35 năm. Ba cột mốc ấy gặp nhau đúng lúc tôi mở lại tấm giấy khen cũ. Tôi không muốn gọi đó là điều kỳ diệu. Có lẽ chỉ đơn giản là đến một lúc nào đó, ký ức tự biết cách quay lại để nhắc mình nhớ vì sao một lựa chọn thời trẻ lại có thể đi cùng ta lâu đến vậy.
𝐌𝐨̣̂𝐭 𝐥𝐮̛̣𝐚 𝐜𝐡𝐨̣𝐧 𝐜𝐮̉𝐚 𝐧𝐚̆𝐦 𝟐𝟎𝟎𝟔
Năm 2006, tôi vẫn là một học sinh phổ thông ở Hóc Môn, đứng trước nhiều lựa chọn đại học như bao bạn cùng lứa. Có những ngôi trường lâu đời hơn, quen thuộc hơn với gia đình, nghe qua cũng có vẻ an toàn hơn.
Nhưng trong một buổi tư vấn hướng nghiệp, tôi dừng lại ở bàn của Hoa Sen. Điều còn ở lại trong trí nhớ tôi không phải là một bài giới thiệu quá hào nhoáng, mà là tinh thần rất thực tế: Hoa Sen muốn đào tạo sinh viên ra trường làm được việc.
Khi ấy, tôi chưa hiểu hết ý nghĩa của câu nói đó. Tôi chỉ thấy nó gần với nỗi lo của một học sinh cuối cấp: học xong rồi mình sẽ làm gì, có đứng vững trong môi trường thật không, có đủ khả năng tự nuôi sống mình và giúp gia đình yên tâm không.
Về nhà, khi người thân hỏi vì sao không chọn một trường “nghe tên chắc hơn”, tôi trả lời đơn giản: “Con nghĩ trường này dạy để đi làm được.”
Câu trả lời ấy bây giờ nghe còn vụng về. Nhưng chính vì vụng về nên nó thật.
𝐍𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐧𝐚̆𝐦 𝐇𝐨𝐚 𝐒𝐞𝐧 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐜𝐡𝐢̉ 𝐧𝐚̆̀𝐦 𝐭𝐫𝐨𝐧𝐠 𝐚̉𝐧𝐡 𝐭𝐨̂́𝐭 𝐧𝐠𝐡𝐢𝐞̣̂𝐩
Những năm ở Hoa Sen sau đó không phải lúc nào cũng đẹp như bức ảnh lễ tốt nghiệp. Ký ức của tôi không chỉ có sân khấu, áo choàng, tấm bằng và nụ cười trước ống kính.
Nó còn là những ngày chạy qua các cơ sở. Những tiết học tiếng Anh. Những buổi thuyết trình nhóm. Những lần sửa bài đến sát hạn nộp. Những môn học khiến mình tự tin hơn, và cũng có những môn khiến mình nhận ra bản thân chưa giỏi như mình tưởng.
Có những học kỳ tôi đi qua với cảm giác vừa đủ. Không rực rỡ. Không nổi bật. Nhưng chính trong những điều rất bình thường ấy, Hoa Sen dần dạy tôi một kiểu học khác.
Không chỉ học để trả bài. Không chỉ học để qua môn. Mà học để bước ra khỏi lớp và thử xem mình có thật sự làm được việc không.
Có lẽ nhiều cựu sinh viên Hoa Sen cũng từng có cảm giác đó: khi còn học thì thấy mọi thứ bình thường, đôi khi áp lực, đôi khi mệt. Nhưng nhiều năm sau nhìn lại, mới nhận ra chính những việc tưởng nhỏ ấy đã âm thầm tạo nên nền nếp làm việc của mình.
𝐊𝐡𝐢 𝐥𝐨̛́𝐩 𝐡𝐨̣𝐜 𝐛𝐮̛𝐨̛́𝐜 𝐫𝐚 𝐧𝐠𝐨𝐚̀𝐢 đ𝐨̛̀𝐢 𝐭𝐡𝐚̣̂𝐭
Kỳ thực tập nhận thức năm 2 là một dấu mốc tôi nhớ rất rõ.
Khi còn trẻ, tôi từng không hiểu vì sao sinh viên phải đi thực tập sớm đến thế. Trong khi một phần tuổi trẻ vẫn muốn có kỳ nghỉ nhẹ nhàng, tôi phải mặc áo sơ mi, đến nơi làm việc, quan sát người khác vận hành công việc, học cách đúng giờ, lắng nghe người hướng dẫn, nhận góp ý, và làm những việc nhỏ mà giáo trình không ghi thành chương mục.
Lúc đó, tôi chỉ nghĩ mình đang hoàn thành một yêu cầu của trường. Sau này đi làm thật, tôi mới hiểu đó là một lợi thế âm thầm.
Nhờ những kỳ thực tập và cách đào tạo ấy, tôi không bước vào thị trường lao động như một người hoàn toàn xa lạ. Tôi đã từng ngồi trong văn phòng. Đã từng thấy một email cần được viết cẩn thận hơn mình nghĩ. Đã từng hiểu một cuộc họp không chỉ là nơi mọi người nói, mà là nơi công việc được phân chia, theo dõi và chịu trách nhiệm.
Tôi cũng học được một điều rất đơn giản nhưng theo mình suốt nhiều năm: thái độ làm việc đôi khi quan trọng không kém kiến thức chuyên môn. Biết lắng nghe. Biết hỏi đúng lúc. Biết làm việc nhỏ cho tới nơi tới chốn. Biết nhận rằng mình chưa biết, rồi học tiếp.
Những bài học đó không ồn ào. Nhưng càng đi làm lâu, tôi càng thấy chúng quý.
𝐍𝐢𝐞̂̀𝐦 𝐯𝐮𝐢 đ𝐞̂́𝐧 𝐭𝐫𝐮̛𝐨̛́𝐜 𝐧𝐠𝐚̀𝐲 𝐥𝐞̂̃ 𝐭𝐨̂́𝐭 𝐧𝐠𝐡𝐢𝐞̣̂𝐩
Gia đình tôi đến bây giờ vẫn nhắc lại một điều với sự biết ơn: trước lễ tốt nghiệp gần nửa năm, tôi đã có cơ hội việc làm. Không chỉ một lời mời. Có thời điểm, những cơ hội từ các doanh nghiệp nước ngoài và những tổ chức lớn đến sớm hơn chúng tôi từng tưởng tượng.
Tôi không kể điều này để phóng đại bản thân. Tôi kể vì với một gia đình bình thường ở Hóc Môn khi ấy, việc con mình chưa kịp làm lễ tốt nghiệp đã được thị trường nhìn nhận là một niềm vui rất thật.
Nó làm ba mẹ tôi yên tâm. Nó cũng khiến tôi tin rằng quyết định chọn Hoa Sen năm 2006 không phải là một lựa chọn sai.
Điều thú vị là cuối cùng, tôi lại chọn học tiếp. Trong kỷ yếu, dòng “Học cao học” nằm cạnh tên tôi gọn đến mức gần như không gây chú ý. Nhưng với tôi, đó là một quyết định lớn. Tôi không vội bước ngay vào một công việc ổn định, dù cơ hội đã có.
Tôi muốn đi xa hơn một chút trên con đường học tập, vì Hoa Sen đã gieo vào tôi một niềm tin: học không phải là một giai đoạn có ngày bắt đầu và ngày kết thúc. Học là năng lực sống. Tốt nghiệp không phải là lúc mình ngừng học, mà là lúc mình hiểu rõ hơn mình cần học tiếp điều gì.
𝐌𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐥𝐚̆𝐦 𝐧𝐚̆𝐦 𝐬𝐚𝐮, đ𝐢𝐞̂̀𝐮 𝐜𝐨̀𝐧 𝐨̛̉ 𝐥𝐚̣𝐢
Mười lăm năm sau, khi nhìn lại bức ảnh ngày nhận bằng, tôi thấy nhiều hơn một nghi thức tốt nghiệp.
Trong ảnh, tôi đứng trên sân khấu, mặc áo choàng, cầm tấm bằng trên tay. Phía sau là dòng chữ kỷ niệm 20 năm thành lập Hoa Sen. Khi ấy, Hoa Sen vừa tròn 20 tuổi. Còn tôi thì bước ra trường với một niềm tin khá đơn giản: mình có thể đi làm, có thể học tiếp, và có thể tự mở đường cho mình dù chưa biết con đường ấy sẽ dẫn đến đâu.
Sau này, tôi đi qua nhiều môi trường khác nhau: bán lẻ, công nghệ, bất động sản, sản xuất, tư vấn chiến lược. Có lúc làm vận hành, có lúc làm chuyển đổi, có lúc ngồi với dữ liệu, có lúc theo sát lãnh đạo cấp cao để biến kế hoạch thành hành động.
Tôi học thêm nhiều công cụ, nhiều phương pháp, nhiều cách quản trị. Nhưng càng đi xa, tôi càng nhận ra những bài học đầu tiên ở Hoa Sen vẫn còn nguyên giá trị: làm việc phải có trách nhiệm; kiến thức phải dùng được; tư duy độc lập không có nghĩa là làm một mình; và muốn đi lâu, mình phải giữ khả năng học lại từ đầu.
Có những điều phải qua nhiều năm mới hiểu. Khi còn là sinh viên, tôi nghĩ Hoa Sen cho mình kiến thức. Khi mới ra trường, tôi nghĩ Hoa Sen cho mình kỹ năng. Đến bây giờ, tôi nhận ra điều quý hơn là một cách nhìn về việc học: học để làm được việc, học để hiểu mình hơn, học để thích nghi khi thế giới thay đổi, và học để không mắc kẹt trong chính những thành công cũ.
𝐁𝐚̀𝐢 𝐡𝐨̣𝐜 𝐜𝐮̃ 𝐭𝐫𝐨𝐧𝐠 𝐦𝐨̣̂𝐭 𝐜𝐡𝐚̣̆𝐧𝐠 đ𝐮̛𝐨̛̀𝐧𝐠 𝐦𝐨̛́𝐢
Nhiều năm sau, khi quay lại giảng đường trong một chương trình MBA, tôi gặp lại bài học ấy theo một hình thức khác.
Tôi từng nghĩ kinh nghiệm đi làm sẽ giúp mình dễ dàng hơn. Nhưng có lúc, chính kinh nghiệm lại khiến mình phải học cách khiêm tốn hơn: lắng nghe kỹ hơn, nói ra suy nghĩ rõ hơn, chấp nhận rằng điều mình từng biết không phải lúc nào cũng đủ, và đôi khi phải bắt đầu lại như một người mới.
Lúc ấy, tinh thần “hiếu học, hiếu tri” không còn là một cụm từ đẹp trong kỷ yếu. Nó trở thành một việc phải thực hành, nhất là khi mình đã đi qua một đoạn đường dài và dễ nghĩ rằng mình đã biết đủ.
Tôi nghĩ đây cũng là bài học mà nhiều bạn trẻ có thể mang theo: đừng quá sợ một con số chưa hoàn hảo, một khởi đầu chưa rực rỡ, hay một giai đoạn mình thấy bản thân còn loay hoay. Điều quan trọng hơn là mình có đang học thật không, có dám bước ra môi trường thật không, và có đủ bền bỉ để tiếp tục sửa mình sau mỗi lần chưa làm tốt không.
𝐆𝐮̛̉𝐢 𝐥𝐚̣𝐢 𝐇𝐨𝐚 𝐒𝐞𝐧 𝐦𝐨̣̂𝐭 𝐦𝐢𝐞̂̀𝐧 𝐤𝐲́ 𝐮̛́𝐜
Nếu phải gửi lại một miền ký ức cho Hoa Sen ở tuổi 35, tôi sẽ không chọn một câu chuyện quá rực rỡ.
Tôi chọn tấm giấy khen đã cũ. Chọn con số 3.31. Chọn dòng ghi chú “Học cao học”. Chọn ký ức về kỳ thực tập nhận thức năm 2, nơi tôi bắt đầu hiểu thế nào là môi trường làm việc thật. Chọn niềm vui giản dị của gia đình khi biết con mình có cơ hội nghề nghiệp trước cả ngày làm lễ tốt nghiệp.
Tôi cũng chọn cả những ngày rất bình thường: đi học, làm bài nhóm, nhận phản hồi, sửa sai, đứng lên thuyết trình, rồi dần dần học cách tự tin hơn trong thế giới bên ngoài.
Sau cùng, ký ức về một ngôi trường không chỉ nằm ở ngày nhận bằng. Nó nằm trong những thói quen mình mang theo sau khi rời trường: cách mình làm việc, cách mình học tiếp, cách mình cư xử với cơ hội, cách mình đứng dậy sau một giai đoạn không như ý, và cách mình tự nhắc rằng chưa hoàn hảo không có nghĩa là không xứng đáng.
Hai mươi năm trước, tôi chọn Hoa Sen vì tin rằng nơi này dạy sinh viên ra trường làm được việc. Mười lăm năm trước, tôi rời Hoa Sen với một tấm bằng, một tờ giấy khen và một niềm tin rằng mình vẫn còn nhiều điều để học. Năm 2026, khi Hoa Sen tròn 35 năm, tôi hiểu rõ hơn điều mình đã nhận được.
Không chỉ là một tấm bằng. Không chỉ là một dòng tên trong kỷ yếu. Cũng không chỉ là một con số 3.31.
Đó là một bản đồ nhỏ để bước tiếp. Bản đồ ấy không vẽ sẵn con đường cho tôi, nhưng dạy tôi vài điều căn bản: học thật, làm thật, sống có trách nhiệm, biết ơn những nơi đã nâng mình lên, và đừng sợ bắt đầu lại khi cuộc đời yêu cầu.
Với tôi, đó là miền ký ức đẹp nhất mang tên Hoa Sen.
𝐓𝐫𝐚̂̀𝐧 𝐀𝐧𝐡 𝐓𝐡𝐢
Cựu sinh viên Quản trị Kinh doanh
Khóa 2006–2011 | Lớp TV062 | MSSV 060483
📌 𝐂𝐚́𝐜𝐡 𝐭𝐡𝐮̛́𝐜 𝐛𝐢̀𝐧𝐡 𝐜𝐡𝐨̣𝐧
Mỗi lượt tương tác trên bài đăng sẽ được quy đổi thành điểm:
01 lượt Like/Reaction = 01 điểm
01 bình luận = 02 điểm
01 lượt Share công khai = 03 điểm
📍 𝐋𝐮̛𝐮 𝐲́:
- Chỉ tính các lượt tương tác hợp lệ trong thời gian diễn ra cuộc thi
- BTC có quyền loại bỏ các tương tác không hợp lệ hoặc có dấu hiệu spam
- Kết quả sẽ được tổng hợp trực tiếp trên fanpage Hoa Sen Alumni
🏅 𝐂𝐚́𝐜 𝐛𝐚̀𝐢 𝐝𝐮̛̣ 𝐭𝐡𝐢 𝐜𝐨́ 𝐭𝐨̂̉𝐧𝐠 đ𝐢𝐞̂̉𝐦 𝐭𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 𝐭𝐚́𝐜 𝐜𝐚𝐨 𝐧𝐡𝐚̂́𝐭 𝐬𝐞̃ 𝐜𝐨́ 𝐜𝐨̛ 𝐡𝐨̣̂𝐢 𝐧𝐡𝐚̣̂𝐧 𝐠𝐢𝐚̉𝐢:
📸 Giải thưởng ảnh được yêu thích nhất
🎬 Giải thưởng video được yêu thích nhất
✍️ Giải thưởng bài viết được yêu thích nhất