Văn học là nhân học

Văn học là nhân học Em hãy học Văn như là học sống
Trước trang sách, em đối diện với chính mình
Nên cuộc sống dẫu muôn trùng dâu bể
Em vẫn thấy mình trong lại một "niềm tin

29/12/2025
Chia sẻ
29/12/2025

Chia sẻ

🍀🍀🍀
28/12/2025

🍀🍀🍀

Lưu lại để tham khảo
10/12/2025

Lưu lại để tham khảo

09/12/2025

https://www.facebook.com/share/1aEMoXiH2K/?mibextid=wwXIfr

🌿 “Cùng nhau đọc, cùng nhau lớn.”
Fanpage “Sách là bạn” được tạo nên như một không gian ấm áp nơi mỗi học sinh có thể cùng nhau chia sẻ, khám phá và trưởng thành qua từng trang sách.

BÀ LÃO KHIẾN JACK MA PHẢI   BÁI PHỤC: 18 NĂM NGỒI TÙ, 71 TUỔI RA TÙ, 81 TUỔI TRỞ THÀNH TỶ PHÚ HUYỀN THOẠI💡 Nếu có một câ...
18/11/2025

BÀ LÃO KHIẾN JACK MA PHẢI BÁI PHỤC: 18 NĂM NGỒI TÙ, 71 TUỔI RA TÙ, 81 TUỔI TRỞ THÀNH TỶ PHÚ HUYỀN THOẠI

💡 Nếu có một câu chuyện nào có thể chứng minh cho giới hạn của sức chịu đựng và ý chí của con người, đó chính là cuộc đời của Ngô Thắng Minh. Bà không chỉ bắt đầu từ con số 0, mà còn phải trỗi dậy từ một con số âm của bi kịch, tù tội và nỗi đau mất con.

1️⃣ Giai đoạn 1: "Nữ hoàng kinh doanh" mù chữ

Xuất thân nghèo khó và không biết chữ, Ngô Thắng Minh dường như đã có một khởi đầu không thể tệ hơn. Nhưng bằng sự lanh lợi và máu kinh doanh thiên bẩm, bà đã tự mình vươn lên từ con buôn nhỏ lẻ trở thành một trong những nữ triệu phú giàu có và quyền lực nhất Thượng Hải vào những năm 1980. Ở tuổi 50, bà có trong tay tất cả: tiền bạc, danh vọng và một đế chế kinh doanh khiến ai cũng phải ngưỡng mộ.

2️⃣ Giai đoạn 2: Vực thẳm của bi kịch

Nhưng vinh quang càng lớn, cú ngã càng đau. Năm 1986, ở tuổi 53, Ngô Thắng Minh bị bắt vì tội danh buôn lậu và nhận bản án cao nhất: TU HINH (sau được giảm xuống tù chung thân). Nhưng bi kịch kinh hoàng nhất vẫn chưa dừng lại. Trong những ngày tháng tăm tối nhất trong tù, bà nhận được tin con gái duy nhất của mình đã TU TU vì không chịu nổi áp lực và cú sốc.

Trong một khoảnh khắc, bà mất tất cả: Tự do, tài sản, và cả lý do để sống.

3️⃣ Giai đoạn 3: Cuộc tái sinh không tưởng

Sau 18 năm cải tạo, năm 2003, Ngô Thắng Minh được ra tù ở tuổi 71. Bà không còn gì trong tay, chỉ là một bà lão già nua, bệnh tật, mang theo nỗi đau không gì xóa được. Công việc đầu tiên của bà sau khi ra tù là dọn dẹp nhà vệ sinh công cộng với mức lương 400 NDT/tháng.

Nhưng ý chí của "nữ hoàng kinh doanh" năm xưa không bị dập tắt. Bà quyết định làm lại từ đầu. Vay mượn vốn, bà bắt đầu xây dựng một trang trại gà và vườn cây ăn quả. Bằng kinh nghiệm và sự bền bỉ phi thường, 10 năm sau, ở tuổi 81, Ngô Thắng Minh một lần nữa trở thành triệu phú, một nữ tỷ phú huyền thoại được cả Trung Quốc nể phục.

🔑 Bài học cốt lõi:

- Nhà tù có thể giam cầm thể xác, nhưng không thể giam cầm ý chí. Ngay cả khi mất hết tất cả, tài sản lớn nhất của một con người là bộ óc, kinh nghiệm và dũng khí không bao giờ mất đi.

- Không bao giờ là quá muộn để bắt đầu lại. Ở cái tuổi mà người ta đã an hưởng tuổi già, Ngô Thắng Minh đã chứng minh rằng tuổi tác chỉ là một con số. Sự khởi đầu không phụ thuộc vào tuổi tác, mà phụ thuộc vào việc bạn có dám bước đi hay không.

- Sự trả thù ngọt ngào nhất chính là thành công vang dội. Sau khi mất con, bà từng muốn chết. Nhưng rồi bà quyết định phải sống, phải sống một cuộc đời rực rỡ để chứng minh cho cả thế giới và cho chính linh hồn con gái mình thấy rằng bà không bao giờ gục ngã.

👉 Nếu là bạn, ở tuổi 71 và mất tất cả, liệu bạn có đủ dũng khí để bắt đầu lại từ công việc dọn dẹp nhà vệ sinh không?

Ra khỏi nhà đã khóa cửa chưa???
08/11/2025

Ra khỏi nhà đã khóa cửa chưa???

🌸 CÔ GÁI TỪNG SỐNG CHỈ BẰNG BÁNH MÌ VÀ NƯỚC TRÀ... ĐÃ TRỞ THÀNH NGƯỜI PHỤ NỮ DUY NHẤT TRONG LỊCH SỬ HAI LẦN NHẬN GIẢI NO...
31/10/2025

🌸 CÔ GÁI TỪNG SỐNG CHỈ BẰNG BÁNH MÌ VÀ NƯỚC TRÀ... ĐÃ TRỞ THÀNH NGƯỜI PHỤ NỮ DUY NHẤT TRONG LỊCH SỬ HAI LẦN NHẬN GIẢI NOBEL.

Marie Curie, người biến cả cuộc đời thành một điều kỳ diệu.

Có những người sinh ra để được giúp đỡ, và cũng có những người sinh ra để tự thắp sáng con đường của mình.
Marie Curie là người như thế.🥰

Cô gái nhỏ bé ở Ba Lan- nơi phụ nữ không được phép học đại học , đã lặng lẽ theo đuổi tri thức trong những “lớp học bí mật” về đêm.
Ban ngày làm gia sư để kiếm tiền, ban đêm học đến kiệt sức.
Nhiều tuần liền, cô chỉ sống bằng bánh mì và nước trà, nhưng không bao giờ bỏ cuộc.

💥 Từ căn gác nhỏ đến đỉnh cao thế giới.

24 tuổi, Marie rời quê hương sang Pháp, mang theo ước mơ được học ở Đại học Sorbonne.
Giữa cảnh nghèo đói, lạnh lẽo, cô vẫn trở thành sinh viên xuất sắc nhất.
Và rồi, định mệnh đưa cô gặp Pierre Curie, người đồng hành trọn đời trong hành trình khoa học.

Trong căn hầm ẩm thấp, hai vợ chồng cặm cụi suốt bốn năm.
Không có tiền, không có danh vọng, chỉ có những phép đo, những công thức và một niềm tin duy nhất: sự thật khoa học sẽ soi sáng nhân loại.

Cuối cùng, họ phát hiện ra hai nguyên tố mới: Polonium (theo tên quê hương Ba Lan) và Radium, thứ ánh sáng xanh kỳ diệu đã thay đổi cả lịch sử.

“Khi chúng tôi nhìn thấy Radi phát sáng trong bóng tối, chúng tôi hiểu - ánh sáng đó sẽ soi đường cho thế giới.”

Năm 1903, Marie và Pierre Curie nhận Giải Nobel Vật lý, đánh dấu lần đầu tiên một người phụ nữ bước lên đỉnh vinh quang của khoa học.

💔 Ánh sáng và bóng tối.

Giữa đỉnh cao danh vọng, bi kịch ập đến: Pierre qua đời trong một tai nạn.
Marie đau đớn, nhưng không gục ngã.
Một năm sau, bà đứng lớp ở Đại học Paris, trở thành nữ giáo sư đầu tiên trong lịch sử ở ngôi trường danh tiếng này.

Bà tiếp tục nghiên cứu, và năm 1911, nhận Giải Nobel Hóa học, trở thành người duy nhất trong lịch sử hai lần đoạt giải Nobel ở hai lĩnh vực khác nhau.

🪷 Sống để cho đi - chứ không để giữ lại.

Khi cả thế giới muốn mua lại bí mật tinh luyện Radi với giá khổng lồ, Marie Curie từ chối.
Bà công bố toàn bộ phương pháp ấy cho nhân loại, bởi vì bà tin rằng:

“Phát minh khoa học không để mưu cầu lợi ích cá nhân - mà để chữa lành và cứu sống con người.”

Chính Radi sau này trở thành nền tảng của liệu pháp điều trị ung thư, cứu hàng triệu sinh mạng.
Marie không nhận một đồng bản quyền..... nhưng nhận được sự tôn kính của cả nhân loại.

☀️ Bà đã trả giá bằng chính sinh mạng của mình.

Do tiếp xúc lâu năm với phóng xạ, Marie Curie bị nhiễm độc nặng và qua đời năm 1934.
Ngày nay, đơn vị đo cường độ phóng xạ - Curie (Ci) - mang tên bà.
Một ký hiệu nhỏ, nhưng là dấu ấn vĩnh cửu của một trái tim lớn.

🌱 Bài học cuộc sống.

Marie Curie không sinh ra với điều kiện thuận lợi.
Nhưng bà có một điều mà nhiều người ngày nay đang đánh mất:

✨ “LÝ TƯỞNG SỐNG VÌ NGƯỜI KHÁC.”

Khi thế giới muốn mua sự giàu có, bà chọn sự sẻ chia.
Khi người ta tìm vinh quang, bà tìm ý nghĩa.
Bà tin rằng kiến thức chỉ thật sự có giá trị khi được dùng để chữa lành, không phải để khoe khoang hay trục lợi.

Trong thời đại ngày nay, khi mọi thứ xoay quanh “được - mất”, “hơn - thua”,
câu chuyện của Marie Curie nhắc ta rằng:
💫 Giá trị của một con người không nằm ở những gì họ có, mà ở những gì họ để lại cho thế giới.

🔥 Có người chọn sống an nhàn,
nhưng cũng có người - như Marie Curie - chọn sống để nhân loại được bước xa hơn.

Và có lẽ, đó mới là cách sống đẹp nhất:

Dám cống hiến. Dám sẻ chia.
Dám biến chính cuộc đời mình thành một điều kỳ diệu. 🪷

Bài viết bởi Trần Hường - người kể chuyện về các bậc vĩ nhân và lắng nghe ánh sáng trí tuệ họ để lại trong từng bài học cuộc đời.



💡 CÔ KHÔNG NHÌN THẤY THẾ GIỚI - NHƯNG LẠI KHIẾN CẢ THẾ GIỚI PHẢI NHÌN THẤY CÔ. Cô là Helen Keller.Sinh ra bình thường, b...
31/10/2025

💡 CÔ KHÔNG NHÌN THẤY THẾ GIỚI - NHƯNG LẠI KHIẾN CẢ THẾ GIỚI PHẢI NHÌN THẤY CÔ.

Cô là Helen Keller.
Sinh ra bình thường, bụ bẫm, đáng yêu… nhưng khi mới 19 tháng tuổi, một cơn sốt bại não đã lấy đi của cô ánh sáng và âm thanh, biến cả thế giới của cô bé thành bóng tối và im lặng tuyệt đối.🥲

Không nhìn thấy. Không nghe được. Không nói được.
Cả tuổi thơ là nước mắt, cáu giận, và những tiếng thét im lặng mà người lớn chẳng hiểu. Mọi người tưởng Helen bất lực… nhưng một người đặc biệt xuất hiện, thay đổi tất cả: cô giáo Anne Sullivan - “Thiên sứ của ánh sáng”.

Anne dùng tay dạy Helen, đặt chữ “water- nước” lên lòng bàn tay cô bé khi cô bé rửa tay…
Lần đầu tiên, Helen hiểu rằng mọi vật đều có tên gọi, mọi thứ đều có ý nghĩa....

Từ đó, cô bé mù, điếc bắt đầu học chữ nổi, học nói, học viết…
Và nhờ những ngày tháng kiên trì học tập đã giúp cô bước vào đại học Radcliffe, trở thành người mù và điếc đầu tiên tốt nghiệp đại học. Đồng thời, cô đã viết 12 cuốn sách - trong đó có cuốn “CUỘC ĐỜI TÔI” làm rung động hàng triệu trái tim.♥️

Helen không dừng lại ở thành tích cá nhân. Bà đi khắp 39 quốc gia, thuyết giảng, giúp đỡ người mù, thương binh... Dùng chính ngôi nhà của mình làm trung tâm gây quỹ từ thiện.
Trong hai cuộc chiến tranh thế giới, bà có mặt tại hơn 70 bệnh viện, truyền hy vọng cho những con người tưởng chừng đã mất tất cả.

🌻 Bà đã để lại một bài học lớn cho thế hệ chúng ta.

Helen Keller chưa từng thấy ánh sáng, nhưng bà đã trở thành ánh sáng cho hàng triệu người.
Bà không nghe được âm thanh, nhưng cả thế giới vẫn nghe tiếng nói của bà. Tiếng nói của niềm tin, của lòng can đảm, của khát vọng sống phi thường.....

Trong khi nhiều người lùi bước chỉ vì một vấp ngã nhỏ thì cô gái mù, điếc ấy vẫn bước đi giữa bóng tối. Chỉ nhờ niềm tin rằng: Bóng tối không thể đánh bại người mang trong mình ánh sáng.

Nếu hôm nay bạn cảm thấy lạc lối, hãy nhớ rằng:
Ánh sáng bạn tìm kiếm… đôi khi không nằm ở phía trước,
mà nằm trong chính trái tim bạn nếu bạn không bỏ cuộc.

💡 Bóng tối không phải là kết thúc, nếu bạn còn dám tin, còn dám bước đi, thì chính bạn sẽ là ánh sáng của cuộc đời mình và cả những người xung quanh. 💪

Bài viết bởi Trần Hường - người kể chuyện về các bậc vĩ nhân và lắng nghe ánh sáng trí tuệ họ để lại trong từng bài học cuộc đời.

TRÍ TUỆ VĨ NHÂN -BÀI HỌC


Cái gì quý nhất?    Một hôm, trên đường đi học về, Hùng, Quý và Nam trao đổi với nhau xem ở trên đời này, cái gì quý nhấ...
21/10/2025

Cái gì quý nhất?
Một hôm, trên đường đi học về, Hùng, Quý và Nam trao đổi với nhau xem ở trên đời này, cái gì quý nhất.
Hùng nói: "Theo tớ, quý nhất là lúa gạo. Các cậu có thấy ai không ăn mà sống được không?"
Quý và Nam cho là có lí. Nhưng đi được mươi bước. Quý vội reo lên: "Bạn Hùng nói không đúng. Quý nhất phải là vàng. Mọi người chẳng thường nói quý như vàng là gì! Có vàng là có tiền, có tiền sẽ mua được lúa gạo!"
Nam vội tiếp ngay: "Quý nhất là thì giờ. Thầy giáo thường nói thì giờ quý hơn vàng bạc. Có thì giờ mới làm ra được lúa gạo, vàng bạc!"
Cuộc tranh luận thật sôi nổi, người nào cũng có lí, không ai chịu ai. Hôm sau, ba bạn đến nhờ thầy giáo phân giải.
Nghe xong, thầy mỉm cười rồi nói:
- Lúa gạo quý vì ta phải đổ bao mồ hôi mới làm ra được. Vàng cũng quý vì nó rất đắt và hiếm. Còn thì giờ đã qua thì không ai lấy lại được, đáng quý lắm. Nhưng lúa gạo, vàng bạc, thì giờ vẫn chưa phải là quý nhất. Ai làm ra lúa gạo, vàng bạc, ai biết dùng thì giờ? Đó chính là người lao động các em ạ. Không có người lao động thì không có lúa gạo, không có vàng bạc, nghĩa là tất cả mọi thứ đều không có, và thì giờ cũng trôi qua một cách vô vị mà thôi.
TRỊNH MẠNH
Nguồn: SGK Tiếng Việt 5 tập 1

Ngày công đầu tiên của Cu Tí là một trong những câu chuyện ngắn hay và ấn tượng nhất trong sách giáo khoa tiểu học trước...
19/10/2025

Ngày công đầu tiên của Cu Tí là một trong những câu chuyện ngắn hay và ấn tượng nhất trong sách giáo khoa tiểu học trước đây.

NGÀY CÔNG ĐẦU TIÊN CỦA CU TÍ

Thường mỗi tối, gà vừa lên chuồng được một lát là cu Tý cũng leo ngay lên giường đánh giấc. Lắm lúc bỏ cả cơm (cả nhà bận đi làm đồng nên về thổi muộn). Cũng chẳng cần, chú chàng đã lục nồi, chén đầy cơm nguội. Chả là cả ngày chơi mệt mà.

Nhất là lâu nay gặt rộ, rơm đầy sân, cu Tý với cu Tèo hai anh em ôm nhau vật, đú đởn như hai con chó con, lăn qua lăn lại tha hồ. Có lúc cu Tèo bị đè đau khóc chóe lên nhưng lại nín ngay, rồi lại nghịch, lại cười sằng sặc sằng sặc. Mệt nên vừa đặt mình là ngủ tít thò lò, chốc chốc lại chép miệng nhai tồm tộp như người lớn nữa cơ đấy. Chung quanh ai muốn làm gì thì làm, mặc. Ban quản trị hợp tác xã đến nhà bố cu Tý họp bàn công việc, các ông các bà ấy ngồi ngay giường cu Tý, phát biểu cứ oang oang. Mấy hôm nay vào vụ cấy, các bà mang về những dư luận thắc mắc quanh cái chuyện cấy dày cấy mỏng, kêu là tốn mạ, thiếu nhân công, vân vân… Các ông, ông thì chậm rãi phân tích đưa lý lẽ, có ông lại nổi cáu. Căn nhà nhỏ náo cả lên. Mặc ai thảo luận cứ thảo luận, ai gắt cứ gắt, cu Tý ngủ cứ ngủ, ngon lành. Tờ mờ đất, trong nhà còn tối om, cu Tý đã thức giấc. Chú chàng rúc đầu vào nách bố cho ấm. Buồn tình, chú chàng nói chuyện một mình, chỉ thầm thì ra hơi chứ không thành tiếng. Chuyện gì, chẳng ai nghe rõ, chắc cũng chẳng ngoài cái chuyện hôm qua u đi chợ mua bánh đúc, con gà mái đen nhà ta ấp nở được mười hai con…

Chợt bố gãi gãi nách, chắc là bố nhột. Bố cũng đã thức giấc. Cu Tý cựa mình. Có tiếng bố bảo:

– Hôm nay cu Tý đi chăn nghé để chị Miễu đi cấy nhá!
– Ứ ự!
Tiếng phản ứng bật ra tức thì. U ngủ trong buồng với cái Tèo, nói vọng ra, giọng còn ngái ngủ:
– Mày xem thằng cu Các kia kìa. Nó chỉ nhỉnh hơn mày một tí mà nó chăn con trâu mộng tướng, hôm nào cũng no kềnh ra.

Im lặng một lát khá lâu. Chuyện này chắc đến đây là xong. Cu Tý cố nằm im thin thít, không nhúc nhích. Nhưng tiếng bố lại cất lên:

– Chăn ngoài bãi vui lắm. Tha hồ mà xem ca-nô ngoài sông nó chạy phành phạch phành phạch. Thuyền nhiều lắm.

Một tí, bố nói thêm:
– Người làm ngoài đồng cũng đông. Vui lắm.

Cu Tý nằm im, không có ý kiến gì. Một lát, bố lại bảo:
– Lát nữa dắt nghé ra chỗ ngã ba rồi gọi thằng cu Các nó cùng đi với nhá.
– Vâ-âng.

Tiếng vâng tự dưng buột ra, nhưng còn ngập ngừng như bị gẫy đôi. U lại nói vọi ra, tiếp lời bố:
– Ra đến bãi thì nhờ chúng nó quấn rợ vào cổ nghé cho, nghe không.

Cu Tý lại “vâng” một tiếng nữa, lần này có gọn hơn một tý. Chắc là chú chàng đang nghĩ ghê lắm đấy.

Từ khi biết đi biết chạy đến giờ, nó có hề phải mó tay vào công việc gì đâu. Chỉ có thỉnh thoảng bố sai đi lấy cái điếu cày, hoặc u đi chợ giao cho ở nhà phải xua gà đừng để nó vào buồng mổ thóc. Nhưng chưa biết chừng Tý ta cũng chẳng có suy nghĩ quái gì đâu. Chứng cớ là vừa chợt thấy ánh lửa hồng hồng chiếu bập bùng lên cánh cửa mở hé, chú chàng lồm ngồm bò ngay dậy, đi qua sân còn tối mờ mờ, chạy thẳng xuống bếp. A, đúng rồi, thích quá, hôm nay nhà ta thổi cơm nếp. Chú chàng sà ngay xuống cạnh anh Nhỡ, giúp một tay đun bếp. Lúc dọn ăn, anh Nhỡ trêu:

– A, hôm nay cu Tý phải đi chăn nghé.

Cu Tý cầm ngửa nắm cơm nếp trong lòng bàn tay, giơ lên ngang vai, đây là phần đã chia rồi, nên còn nhủng nhỉnh chưa nỡ ăn, hếch mặt buông một tiếng:
– Kệ!
Cái Miễu cũng đùa em:
– Nghé ăn không no, trưa về không cho cu Tý ăn cơm.
– Kệ!
– Kệ mà được à?
– Kệ-ệ!
Bố can thiệp:
– Thôi đừng trêu em. Cu Tý ăn chóng mà đi, sắp kẻng rồi đấy.
Cu Tý ngoạm vào nắm cơm nếp, mặt thoáng vẻ tần ngần. Chợt hỏi bố:
– Thế u hôm nay đi đâu?
– U đi cấy.
– Thế chị Miễu đi đâu?
– Chị cũng đi cấy. Mọi hôm chị Miễu vẫn thường dắt nghé đi ăn đấy thì sao.
Cu Tý ngập ngừng muốn hỏi câu ấy, nhưng bố như đã đoán ngay được, bố nói:
– Mày sắp nhớn rồi, phải tập chăn nghé dần cho quen, ở nhà chơi mãi, hư thân.
Cu Tý thấy không cần hỏi về bố. Bố thì hôm nào cũng thấy làm việc rồi, hôm thì cày bừa, hôm thì đi họp.
– Thế anh Nhỡ thì làm gì, hở?
Hỏi thế, rồi trông ra cầu lúa chất cao ngoài sân, cu Tý tự trả lời lấy:
– Đập lúa hở?
– Ừ, sáng anh còn phải đi học, chiều về đập lúa.
U cũng thẽ thọt:
– Cu Tý gắng chăn nghé vài hôm để chị Miễu ra cấy bãi, không có cấy không kịp, lấy thóc đâu cho cu Tý ăn.
U lại nói tiếp:
– Chăn cho giỏi, rồi hôm nào phiên chợ u mua giấy về bố đóng sách cho mà đi học bên anh Thận.

Ái dà, lại còn chuyện đi học nữa cơ đấy. Học thích hơn hay đi chăn nghé thích hơn nhỉ? Thôi, cái gì làm một cái thôi… Thế thằng Các nó vừa chăn trâu vừa đi học đấy thì sao. Nó đánh vần rồi nó đọc, chữ trong sách tròn tròn be bé cứ như hạt đỗ xanh ấy mà nó đọc thành chuyện Bác Hồ này, chuyện gặt lúa này, hay thật… Cu Tý không hỏi gì nữa. Chả biết vì đã hết thắc mắc, hay là vì đang bận gặm mấy hạt nếp dính ở ngón tay. Chợt có tiếng kẻng. Cái tiếng lanh canh ấy, hằng ngày cu Tý quen tai lắm rồi, không chú ý nữa, vậy mà hôm nay làm cu Tý vểnh tai. Cu Tý thấy u chạy vội đi soạn quang gánh. Chị Miễu thì vừa quấn xà cạp, vừa hỏi gần như gắt: “Cái nón toi vật vừa đây đâu mất rồi?” Cứ như là gắt với cu Tý ấy. Chả là sẵn cu Tý đứng cạnh đấy mà. Thế có tức không. Trong tay cu Tý còn nắm cơm nếp bằng quả trứng vịt. Tự dưng cu Tý bỏ tọt nắm cơm vào túi áo, phủi phủi tay, tiến ra phía chuồng trâu, gọi:
– U ơi, dắt nghé ra đi.

Giọng bé cố rướn lên, chắc gọn gớm! Bố ở trong nhà nói vọng ra:
– Hẵng gượm, để bố buộc cho cái quai nón đã.

Bố mang cái nón nhỏ ra đội lên đầu cho cu Tý, rồi mở gióng dắt nghé ra. Bố nhắc lại lời dặn:

– Ra rồi bảo nó quấn rợ lên cổ nghé hộ cho. Mà nhớ trông đừng để nghé ăn mạ đấy.
– Vâng.

Cu Tý cầm rợ kéo. Cái rợ vướng vào một gộc tre, cu Tý cố lôi, con nghé cứ đâm chúi mõm xuống. Cu Tý thót bụng lôi, quần tụt xuống gần đến bẹn. Bố vội cúi gỡ rợ. Cu Tý vừa kéo quần vừa dắt nghé ra khỏi cổng. Ra đến ngã ba, cu Tý dừng lại, gọi thằng Các. Gọi hai ba tiếng cũng chẳng thấy thưa, cu Tý đứng chờ. Phía cổng làng, các xã viên kéo ra ùn ùn, người quang gánh, người vác cày bừa giong trâu đi. Gớm họ kéo đi hàng dài, đông thật! Mọi người vừa đi vừa nói chuyện, pha trò, gọi nhau ơi ới. Cu Tý nhìn theo. Có ai nhận ra cu Tý, cất tiếng gọi. Mọi người quay nhìn, cười vang, đua nhau gọi cu Tý:
– Đi đi thôi, đợi gì nữa!
– Nhanh lên, ông nông "rân"!

Cu Tý xấu hổ quay đi, hơi hếch mặt lên trời, chúm miệng cười lỏn lẻn. Phút chốc họ đã đi xa, khuất sau miếu, chỉ còn tiếng cười đùa vẳng lại. Thôi, chẳng thèm chờ thằng kia nữa. Phải đi cho kịp người ta chứ! Cu Tý dắt nghé men theo bờ ruộng. Cái bóng dáng lũn cũn thấp tròn, úp cái nón tuy bé nhưng cũng còn quá to đối với người, trông như cây nấm. Con nghé ngoan ngoãn theo sau, bước đi lon chon trên bờ ruộng mấp mô.

BÙI HIỂN - 1958

Address

Bắc Sơn
Lang Son

Telephone

0913340484

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Văn học là nhân học posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The University

Send a message to Văn học là nhân học:

Share