Tâm lí học xã hội và con người

Tâm lí học xã hội và con người chuyên nghiên cứu tác động của hoạt động xã hội và quá trình nhận thức lên

23 SỰ THẬT TÂM LÝ HỌC VÔ CÙNG THÚ VỊ CÓ THỂ BẠN CHƯA BIẾT.1.Đồng hồ báo thức chưa hẳn đánh thức bạn dậy, chúng khiến bạn...
02/07/2020

23 SỰ THẬT TÂM LÝ HỌC VÔ CÙNG THÚ VỊ CÓ THỂ BẠN CHƯA BIẾT.

1.Đồng hồ báo thức chưa hẳn đánh thức bạn dậy, chúng khiến bạn giật mình, gây ra sự hoảng loạn làm gián đoạn trạng thái ngủ của bạn. Điều này không tốt cho sức khỏe.

2.Người thông minh thường hay quên hơn những người có trí thông minh trung bình.

3.Làm phiền một người trong lúc đang ngủ có thể gia tăng nguy cơ khiến họ bị mất trí nhớ vĩnh viễn.

4.Một phần lý do khiến mọi người chụp ảnh là vì họ sợ khoảnh khắc ấy sẽ không bao giờ xảy ra nữa.

5.Kẻ dốt hay tưởng mình thông minh trong khi người thông minh lại hay tự đánh giá thấp chính mình.

6.Kết hôn từ 25 tuổi trở lên giảm hơn 60% nguy cơ ly hôn.

7.Cô đơn không phải là cảm giác khi bạn một mình mà là khi không có ai quan tâm.

8.Ngửi mùi chuối hoặc táo xanh có thể giúp bạn giảm cân.

9.Bạn sẽ hấp dẫn hơn trong mắt người khác khi bạn khiến họ mỉm cười hay bật cười thành tiếng.

10.Nếu tâm trí bạn thường xuyên lang thang, 85% khả năng bạn không hài lòng với cuộc sống của mình trong vô thức.

11.Con người có xu hướng coi trọng kỷ niệm nhiều hơn người thật. Đôi khi bạn nhớ những kỷ niệm, không phải nhớ người ấy.

12.Người luôn cố gắng cổ vũ người khác đều không hài lòng với bản thân.

13.Người thông minh có xu hướng ít bạn hơn người bình thường. Bạn càng thông minh thì bạn càng trở nên kén chọn.

14.Khi một người phụ nữ nói với bạn những rắc rối của họ, hầu hết họ đều không tìm kiếm câu trả lời mà chỉ cần ai đó để lắng nghe.

15.Tức giận là sự phòng vệ tự nhiên để chống lại đau đớn. Vì vậy khi ai đó nói rằng "tôi ghét bạn", nó thực sự có nghĩa là "bạn làm tôi tổn thương".

16.Chi tiêu tiền cho người khác khiến bạn hạnh phúc hơn so với chi tiêu cho chính mình.

17.Bạn sẽ hạnh phúc hơn khi chi tiêu tiền cho trải nghiệm chứ không phải là của cải.

18.Phụ nữ chơi game online nhiều có khuynh hướng hạnh phúc trong những mối quan hệ hơn những phụ nữ khác.

19.Con người có xu hướng mở lòng và thú nhận mọi thứ trong những cuộc trò chuyện đêm khuya thông qua tin nhắn.

20.Chứng ưa bóng tối hoặc ban đêm được gọi là "nyctophilia". Người ưa bóng tối cảm thấy thư giãn và thoải mái với nó.

21.Người tốt nhất trong đời bạn chính là người xuất hiện đầu tiên trong tâm trí bạn sau khi bạn đọc câu này.

22.70% thời gian, bộ não của bạn chỉ phát lại những ký ức và tạo ra kịch bản của những khoảnh khắc hoàn hảo.

23.98% thời gian khi ai đó nói rằng họ phải hỏi bạn một câu hỏi, bạn sẽ nhớ lại tất cả những điều xấu mà mình đã thực hiện gần đây.

Nguồn: Tâm Lý Ứng Dụng

Giang hồ mạng và những chỉ dấu đáng lo Hiện tượng giang hồ mạng thịnh hành, được tung hô khi xuất hiện ngoài đời thực đa...
19/05/2020

Giang hồ mạng và những chỉ dấu đáng lo

Hiện tượng giang hồ mạng thịnh hành, được tung hô khi xuất hiện ngoài đời thực đang phản ánh điều gì đó “không bình thường” của xã hội.

Sự kiện một loạt giang hồ nổi lên trên thế giới mạng và được tung hô khi xuất hiện ngoài đời thực đang là một chỉ dấu thú vị nhưng đáng lo cho xã hội. Dưới nhãn quan của các lý thuyết truyền thông và xã hội học, có thể thấy đây là chỉ dấu đáng lo cho các hệ giá trị thịnh hành của xã hội: Một mặt thiếu vắng các giá trị cao đẹp, một mặt có sự đứt gãy giữa chuyển tiếp các giá trị.

Với tư cách một nhà nghiên cứu, tôi không chỉ theo dõi một loạt các kênh của “giới đại ca” nổi đình nổi đám trên mạng trong thời gian gần đây. Sự “lên ngôi” của những kênh truyền thông này khiến giới kinh viện khá bất ngờ. Nếu chỉ một mình hiện tượng của một cá nhân nào đó, đó là một hiện tượng tự phát, nhưng sự nổi lên của nhiều kênh khác, đó chắc hẳn là một trào lưu hoặc xu hướng cần được mổ xẻ để hiểu về xã hội chúng ta đang sống.

Trong mỗi xã hội luôn tồn tại song song ít nhất hai dòng giá trị: Dòng giá trị chuẩn tắc (normativeness) và dòng phi chuẩn tắc (normlessness). Dòng giá trị chuẩn tắc thường là dòng chủ lưu, thịnh hành; còn dòng giá trị phi chuẩn tắc là dòng giá trị chuyển dịch ngầm. Hai dòng giá trị này luôn xô đẩy nhau và song tồn ở mọi xã hội.

Xét dưới góc độ xã hội học, phải thấy rằng hiện tượng giang hồ mạng thịnh hành đang phản ánh điều gì đó “không bình thường” của xã hội mà ta đang sống. Sự xô dạt và thể hiện ưu trội trong sự xuất hiện của giới giang hồ mạng, có thể phản ảnh về thể trạng tinh thần của xã hội - điều mà 126 năm trước, cha đẻ của ngành xã hội học Émile Durkheim gọi tên là Anomie.

Một xã hội ở trong trạng thái Anomie khi khan hiếm các chỉ dẫn đạo đức để cung cấp cho các cá nhân. Trong một xã hội, ba trụ cột chính có thể dẫn dắt các chuẩn mực xã hội là gia đình, công quyền, và tôn giáo. Hãy thử nhìn xem chúng ta đang có gì?

Về gia đình, mấy chục năm trước, người trẻ Việt được dẫn dắt bởi những giấc mơ cao quý: Trong chiến tranh là hình ảnh anh bộ đội “súng trên vai, vì nghĩa lớn quên mình”, là cô giáo viên miệt mài gieo con chữ, là anh bác sĩ hết mình cứu chữa bệnh nhân. Nhưng ngày nay, những giấc mơ kiểu đó đang thiếu vắng dần.

Trong bữa cơm các gia đình, có nhiều hơn những câu chuyện lo lắng làm sao cho con cái tìm được một nghề, kiếm được nhiều tiền. Trong các cuộc nhậu bạn bè, ít người nói đến giấc mơ thay đổi thế giới, họ chỉ nói về những dòng xe mới của Mercedes, BMW… Nỗi lo sinh kế và gánh nặng cơm áo gạo tiền đã bóp nghẹt các giấc mơ cao quý.

Về hệ thống công quyền, một số kẻ quyền cao chức trọng từng rao giảng những lời đạo đức thanh cao, nhưng lại chính là những con sâu cộm cán, là những “thanh củi to” trong chiến dịch “nhóm lò” chống tham nhũng. Thực tế này đã không khỏi làm xã hội nhận ra một sự thật phũ phàng: “Nhìn thế mà không phải thế”.

Về tôn giáo, với Phật giáo, chỉ trong vài tháng gần đây liên tiếp có những chỉ dấu bất thường, từ chuyện dâng sao giải hạn (ở chùa Phúc Khánh, Hà Nội) đến thỉnh oan gia trái chủ, cúng vong báo oán (ở chùa Ba Vàng, Quảng Ninh)…

Khi các “trục đạo đức” này xô lệch, các hệ giá trị chính tắc bị đứt gãy, hệ thống chuẩn mực xã hội sẽ không còn ở trong thế năng vốn có, mà bị xô lệch và lấn lướt bởi các giá trị phi chính tắc. Lúc đó, đặc trưng nổi trội của một xã hội Anomie sẽ xuất hiện. Trong một tình thế như vậy, xã hội bị dẫn dắt bởi các thần tượng (idols), với sự thịnh hành của các idol mang tính tiêu khiển (entertaining idol) và các thần tượng có lý tưởng cao đẹp (noble idols).

Vậy bằng các nào mà giang hồ mạng - một trào lưu được coi là đại diện cho các giá trị phi chuẩn tắc - lại hấp dẫn giới trẻ đến thế?

Trước hết, có thể thấy đời sống giang hồ là một thế giới cực kỳ gây tò mò. Trước khi xuất hiện mạng xã hội, thế giới đó chỉ có thể đọc qua sách báo, đặc biệt là ở các tiểu thuyết kiếm hiệp. Có thể tìm được một điểm chung ở các kênh của các “giang hồ mạng” là họ nhấn mạnh đến “nghĩa hiệp”, “có trước có sau” - điều mà trong đời thường có vẻ đang có nhiều chỉ dấu khan hiếm. Nội dung đa số video đều cố gắng diễn đạt “thật” nhất, có thể vì vậy mà ta thấy về mặt kĩ thuật video ít được trau chuốt. Phải chăng là để công chúng “tin hơn”?!

Thứ hai, sự khan hiếm và thất vọng về các giá trị cao quý nhẽ ra phải thịnh hành ở cuộc đời thật, phần nào kéo người trẻ vào một thế giới khác - một thế giới “nói là làm”, “nghĩa hiệp” - như những video của các giang hồ mạng cố tạo dựng. Các khoảng trống pháp luật đang tạo ra những “cảnh huống bất công” - nơi công lý không được cung cấp đồng đều cho mọi cá nhân, khi đó sự xuất hiện của những “yêng hùng” sẽ là một chất xúc tác cực mạnh để hút đám đông.

Tiêu biểu cho trường hợp này là việc “giang hồ mạng” Dương Minh Tuyền đến thăm em học sinh bị bạn học đánh đập, lột đồ và nhục mạ. Sự xuất hiện của Tuyền đã được sự đón nhận của không ít người dân tại đây và được tung hô trên mạng xã hội. Phải chăng công lý học đường thiếu vắng, nên sự xuất hiện này khoả lấp và vuốt ve được sự bất công đó?!

Thứ ba, điều chua chát cần phải nói đến, đó là hệ thống “truyền thông” chính thống dẫn đạo đã bị thất bại và tê liệt. Thử hỏi các em học sinh phổ thông kể tên vài đầu báo lớn, chắc hẳn số em nhớ nổi tên các tờ báo không nhiều. Nhưng thử hỏi các em biết kênh YouTube nào đang đình đám, chắc hẳn nhiều em trong số đó nhớ nằm lòng các kênh của anh chị giang hồ mạng.

Để hạn chế những hiện tượng này, có lẽ một trong những việc cần thiết và cơ bản nhất là mỗi cá nhân cần làm đúng việc của mình. Gia đình là nơi nuôi dưỡng những yêu thương, ươm mầm những ước mơ cao đẹp. Công quyền là nơi tạo ra các giá trị công, làm đúng việc của những người được dân trả lương để phục vụ người dân. Tôn giáo là nơi kiến tạo và nuôi dưỡng đạo đức của xã hội.

Những điều này tưởng chừng đơn giản, nhưng để thực hiện được lại không hề giản đơn, nhất là trong bối cảnh của một xã hội chứa đầy nghịch lý - nơi mà không ít thương nhân nhất quyết đi làm thầy tu, còn thầy tu thì đóng vai trò là thương nhân (kiếm tiền trục lợi từ niềm tin tôn giáo). Khi làm đúng việc, “làm tròn vai”, các giá trị sẽ được sắp xếp lại một cách hợp lý, nguồn cung các chỉ dẫn đạo đức cho xã hội sẽ được cung cấp nhiều hơn.

Ở một góc độ khác, các doanh nghiệp (đặc biệt là doanh nghiệp trong lĩnh vực truyền thông) cần thể hiện trách nhiệm xã hội của mình. Một mặt, hạn chế đăng tải các câu chuyện hiếu kỳ nhưng tác hại gián tiếp là cổ vũ thị hiếu bạo lực. Mặt khác, không tiếp tay cho những kênh kiểu này bằng cách quảng cáo sản phẩm trên kênh YouTube của những giang hồ mạng - vì thực tế đã có những doanh nghiệp quảng cáo sản phẩm của họ trên những trang này.

Về lâu dài, ngành giáo dục cần đưa bộ môn Truyền thông vào giảng dạy từ những năm đầu của cấp tiểu học. Với từng độ tuổi sẽ có một cách truyền đạt khác nhau, ở đó người học sẽ được học cách giao tiếp trên đời sống mạng. Bằng cách đó, người trẻ biết được những hành vi nào là trái với pháp luật hoặc trái với mỹ tục văn hoá, hoặc thông tin kiểu nào thì cần được kiểm chứng, và cách kiểm chứng, hoặc thông tin kiểu nào thì nên chia sẻ, thông tin nào thì không nên...

Với đồng bộ nhiều giải pháp, những hành vi trên đời sống mạng sẽ mang tính trách nhiệm hơn, những chuẩn mực của xã hội sẽ được duy trì. Lúc đó, phụ huynh sẽ không còn lo lắng về chuyện giới giang hồ mạng có thể dẫn dắt con cái mình theo đuổi các giá trị lệch lạc...

Lê Ngọc Sơn

HAYZOtv - Thắng Cá Chép ĐÂ.p NÁ.t Ô TÔ Thanh Niên Bắt Nạt Người Già Xin chào các bạn đã tới kênh giải trí Hayzo TV Trang web chính thức của Hayzotv → Liên hệ...

21/04/2020

ngày xưa các thi sĩ nhìn cảnh vật, qua thơ ca biết vật muốn nói lên điều gì.
ngày nay các kỹ sư nhìn sự vật hiện tượng có thể chuyển hóa nó qua các " ngôn ngữ bậc cao " và âm nhạc là một trong số đó. Để có cái nhìn sâu sắc và đa chiều hơn những biến cố mà nhân loại đã đang và sẽ đi qua, có thể đó là những gọng kìm sẽ bẻ cong lịch sử nhân loại trên các mặt kinh tế ,chính trị , tâm lí xã hội. Rồi sổ sách sẽ ghi chép , ukm thì đó chúng ta đang cùng nắm tay nhau đi qua những ngày tháng như này vào thời điểm này, ukm.

có thể các producer sẽ học cách đi giai điệu của covid để làm nhạc có khả năng viral và Addictive hơn, có thể các doanh nghiệp nhìn ra điểm sáng đó là chúng ta biết cách tiến hóa trong qua trình quản lí và điều hành dù cho ở thời điểm nào. dựa vào công nghệ để rút gắn các khoảng cách về không gian và thời gian để đem lại những trải nghiệm cực kì happy for user.

và có thể ai đó sau khoảng thời gian dài cách li chúng ta đã tìm về tới cội nguồn sâu thảm bên trong tâm linh, để nhận ra ta là núi ta là sông, ta là mọi người, mọi người là ta, ta là tiểu thiên địa đang xoay vần hàng ngày cùng vũ trụ nhưng ta không bị tách ra khỏi quỹ đạo chúng đã được thiết lập từ bao lâu rồi.

khi còn ở mặt đất g = 9,81 m/s2 , khi ở các nơi khác dù các định luật được thiết lập đã không còn đúng nhưng giữa chúng sẽ lại luôn có hệ số chuyển đổi tuyến tính theo không gian và thời gian hay là không tuyến tính khi chạy hàm sự khác biệt là độ phủ của hàm xa xôi dẫn đến sai số cho phép. vậy thì cái sai số chúng ta cho phép cho nhau là bao nhiêu mà thôi, tâm lí học luôn bao dung khi mà luôn tìm ra lí lẽ đúng cho những suy nghĩ của tất cả mọi người khi mà đứng trên góc độ nào.

rồi xong, trở lại với cái tiểu thiên địa đó có chứa những ví dụ cụ thể cho một sự sống với một triết lí và tư tưởng được thiết lập từ đầu là đẩy những bóng ma về miền vô cực và chôn nó ở nơi sâu thẳm của hố đen, chuyển biến giữ lại những điều tốt trên trái đất, đó là sứ mạng của mỗi ta.

tạm biệt emcovid.

Sự khác biệt lớn nhất giữa tôn giáo và tâm linh là tâm linh là bản chất của mọi tôn giáo.Rất nhiều người nhầm lẫn Tâm li...
16/02/2020

Sự khác biệt lớn nhất giữa tôn giáo và tâm linh là tâm linh là bản chất của mọi tôn giáo.

Rất nhiều người nhầm lẫn Tâm linh với Tôn giáo hoặc một số sự kiện bí ẩn, siêu nhiên. Một số thậm chí nghĩ về nó như một giáo phái nhưng điều này là do thiếu kiến ​​thức và nỗi sợ bị thao túng.

Nếu chúng ta vượt qua điều này và cố gắng nghiên cứu và hiểu tâm linh thực sự là gì, chúng ta sẽ nhận ra rằng nó không có gì bí ẩn hay siêu nhiên cũng như không liên quan đến bất kỳ giáo phái nào.

7 sự khác biệt giữa Tôn giáo và Tâm linh sẽ giúp bạn hiểu Tâm linh thực sự là gì.

1.Tôn giáo làm cho bạn cúi đầu - Tâm linh giúp bạn tự do:
Tôn giáo bảo bạn tuân theo một ý thức hệ và tuân theo các quy tắc nhất định hoặc bạn sẽ bị trừng phạt theo cách khác. Tâm linh cho phép bạn theo trái tim mình và những gì bạn cảm thấy đúng . Nó cho phép bạn tự do trở thành những gì bạn thực sự là mà không phải cúi đầu trước bất cứ điều gì không cộng hưởng với bạn cũng như với bất kỳ ai vì tất cả chúng ta là một. Tùy thuộc vào bạn để chọn những gì bạn sẽ tôn vinh đủ để làm cho nó thiêng liêng.

2.Tôn giáo cho bạn thấy sự sợ hãi - Tâm linh chỉ cho bạn cách dũng cảm:
Tôn giáo cho bạn biết những gì phải sợ và cho bạn biết hậu quả. Tâm linh làm cho bạn nhận thức được hậu quả nhưng không muốn bạn tập trung vào nỗi sợ hãi. Nó chỉ cho bạn cách đứng vững mặc dù sợ hãi , làm thế nào để tiếp tục làm những gì bạn cảm thấy đúng dù hậu quả có thể xảy ra. Nó chỉ cho bạn cách hành động trên tình yêu và không sợ hãi, nó chỉ cho bạn cách kiểm soát nỗi sợ và sử dụng tốt nhất nó.

3.Tôn giáo cho bạn biết sự thật - Tâm linh cho phép bạn khám phá nó:
Tôn giáo cho bạn biết những gì để tin và những gì là đúng. Tâm linh cho phép bạn tự khám phá nó và hiểu nó theo cách độc đáo của riêng bạn. Nó cho phép bạn kết nối với bản ngã cao hơn của mình và nhìn nhận bằng chính suy nghĩ của bạn rằng sự thật là gì bởi vì sự thật nói chung là giống nhau đối với mỗi người chúng ta. Nó cho phép bạn tin vào sự thật của chính bạn thông qua nhận thức của bạn về trái tim của bạn.

4.Tôn giáo tách khỏi các tôn giáo khác - Tâm linh hợp nhất họ:
Trong thế giới của chúng ta có nhiều tôn giáo và tất cả họ đều giảng rằng câu chuyện của họ là câu chuyện đúng. Tâm linh nhìn thấy sự thật trong tất cả chúng và hợp nhất chúng bởi vì sự thật là giống nhau cho tất cả chúng ta bất chấp sự khác biệt và tính độc đáo của chúng ta. Nó tập trung vào chất lượng của thông điệp thiêng liêng mà họ chia sẻ chứ không phải về sự khác biệt trong chi tiết câu chuyện họ nói.

5.Tôn giáo làm cho bạn phụ thuộc - Tâm linh làm cho bạn độc lập:
Nếu bạn chỉ tham dự các sự kiện tôn giáo thì bạn được xem như một người tôn giáo và một người xứng đáng được hạnh phúc. Tâm linh cho bạn thấy rằng bạn không cần hoặc phụ thuộc vào bất cứ điều gì để được hạnh phúc. Hạnh phúc luôn được tìm thấy sâu thẳm trong chính chúng ta và chỉ có chúng ta chịu trách nhiệm về nó. Chúng tôi luôn là nơi chúng tôi cần và không chỉ trong khi tham dự một số sự kiện hoặc tòa nhà. Thiên tính ở trong chúng ta và đó là lý do tại sao chúng ta luôn xứng đáng.

6.Tôn giáo áp dụng hình phạt - Tâm linh áp dụng nhân quả:
Tôn giáo nói rằng nếu chúng ta không tuân theo các quy tắc nhất định, có hình phạt đang chờ chúng ta dựa trên niềm tin của chúng ta. Tâm linh cho phép chúng ta hiểu rằng mọi hành động đều có phản ứng của nó và nhận ra rằng hình phạt cho hành động của chúng ta sẽ là phản ứng đến từ những hành động chúng ta thiết lập trong chuyển động. Nó chỉ dựa vào các lực cơ bản của Vũ trụ và nó không cần bạn tin vào lực đó là đúng.

7.Tôn giáo khiến bạn đi theo hành trình khác - Tâm linh cho phép bạn tự tạo:
Nền tảng của một tôn giáo là câu chuyện kể về một vị thần hoặc các vị thần, hành trình đến giác ngộ của họ và sự thật mà họ đã khám phá khiến bạn đi theo bước chân của họ. Tâm linh cho phép bạn bước đi Hành trình đến giác ngộ của riêng bạn và khám phá sự thật theo cách riêng của bạn theo những gì trái tim bạn nói là đúng bởi vì sự thật luôn giống nhau cho dù bạn có đến với nó như thế nào.

vì sao những kẻ tự kỷ lại cực kỳ giỏi cách bảo vệ cái thế giới riêng của họ?một cuộc sống âm thầm và buồn tủi đã kích th...
07/11/2019

vì sao những kẻ tự kỷ lại cực kỳ giỏi cách bảo vệ cái thế giới riêng của họ?
một cuộc sống âm thầm và buồn tủi đã kích thích một tư duy sáng tạo tột cùng vậy nên có hàng loạt cá nhân xuất chúng trong khoa học, chính trị và nghệ thuật đạt được thành công vì họ mắc chứng tự kỷ ở mức độ nào đó, một nhà tâm thần học hàng đầu của Anh khẳng định.Nhưng chúng ta không nên nghĩ tất cả người tự kỷ đều có khả năng trở thành thiên tài, bởi mỗi cá nhân đều có những tính cách, điểm mạnh và nhu cầu riêng biệt.Trường hợp sau đây mà các bạn sẽ đọc là một nhân vật có dấu hiệu tương tự như vậy,quá trình trưởng thành tới trước khi gây án của nhân vật có thể đã gặp nhiều trắc trở dẫn tới rối loạn suy nghĩ tạo nên những lối ám thị tiêu cực về môi trường và xã hội,khi những xung đột đỉnh điểm bên trong sẽ phát sinh ra những hành động ra bên ngoài (anh ta giết người).có thể nói là âm cực sinh dương - cơ thể bên trong bao gồm cả tâm lí, người hướng nội được coi là âm,và ngược lại.những người tự kỉ tuy bên ngoài trầm lặng ít nói sống một mình tính dương rất yếu nhưng bên trong họ là cả một thế giới nơi có nhiều hệ tư duy cùng diễn biến và song hành cái hệ tự duy này kiểm soát hệ tư duy kia khi những hệ tư duy đó xung đột cực mạnh tính âm quá lớn thì sẽ phát sinh hành động ra bên ngoài tuy nhiên như đã nói còn phụ thuộc vào yếu tố kích thích từ môi trường xã hội và mỗi cá nhân đều có những tính cách, điểm mạnh và nhu cầu riêng biệt mà biểu hiện ở mức khác nhau.

Khi dương cực lại sinh âm.Nhân vật sau khi giết người bị kết án và cái hình phạt anh phải nhận là tù trung thân khoảng thời gian ngồi tù như những lớp băng làm tan những cơn hỏa đang phát xuất ra bên ngoài,anh kéo những lớp mặt nạ của riêng mình để chất vấn.Những hàm khoảng trống mang tên tâm lí mà anh đã khai báo khoảng thời gian trước 15 tuổi sau khi sử dụng vòng lặp để truy vấn anh nhận ra rằng là những hàm vô danh,và cũng tại đây anh tiếp tục khai báo với mình về những điều đó sau khi đã già soát tỉ mỉ và sắp xếp tỉ mỉ các hệ thuật toán...

cùng đọc bài viết sau với nhân vật chính là moore.

1-SƠ LƯỢC - Năm 1996, Zachary Moore phạm tội giết người. Hôm nay, anh đã là kỹ sư máy tính tại một công ty công nghệ ở Thung lũng Silicon.
Năm 15 tuổi, người đàn ông này bị kết án chung thân vì tội giết người. Năm nay 38 tuổi, anh có một công việc toàn thời gian là kỹ sư phần mềm, làm việc cùng với các đồng nghiệp từng tốt nghiệp ở đại học Stanford. Với mức lương sáu con số, anh có mức lương cao thuộc nhóm cao nhất trong số những người lao động tại Mỹ.Trong suốt 22 năm, Zachary Moore đã phải ngồi trong căn phòng giam 1,8 x 2,7 mét. Nhưng nay, anh ngồi trong một văn phòng có không gian mở ở San Francisco, để khảo sát và kiểm tra các dòng code.

2-MỘT TỘI ÁC KHỦNG KHIẾP
Moore lớn lên ở tầng lớp trung lưu, trong một khu phố yên tĩnh ở Redlands, bang California.

Tuổi thơ anh giống như mọi đứa trẻ khác sống ở khu vực ngoại ô, với trò chơi điện tử, các môn thể thao, đi chơi với bạn bè. Nhưng ở nhà, mọi thứ vô cùng rối loạn.

Cha mẹ Moore đều nghiện rượu, thường xuyên say mèm và bỏ mặc con cái, đôi khi quên cho chúng ăn. Khi bước vào tuổi thiếu niên, anh gặp khó khăn trong việc kiểm soát cảm xúc và tự tìm cách chữa bệnh cho mình bằng rượu và ma túy. Nhưng nó chỉ làm cho mọi cảm xúc trở nên cực đoan hơn và mọi thứ trở nên phức tạp lên gấp nhiều lần.

Vào đêm ngày 8/11/1996, một cuộc cãi vã với các thành viên trong gia đình đã nổ ra. Giận dữ, ghen tuông và đau đớn xâm chiếm toàn bộ tâm trí của anh. 11h30 tối, Moore nhặt một con dao, đến gần chiếc ghế dài nơi em trai mình đang ngủ và đâm chết người em ruột thịt của mình.Tại phiên tòa, luật sư bào chữa của Moore đã đổ lỗi cho một môi trường sống đầy rẫy những vụ sử dụng ma túy, nghiện rượu và bạo hành, lạm dụng. Chúng được lấy làm lý do khiến tâm lý của anh trở nên vặn vẹo, cuối cùng tích tụ thành phản ứng tiêu cực. Nhưng bồi thẩm đoàn đã không có bất kỳ sự thương hại nào khi ra quyết định cuối cùng, do tính chất của hành vi phạm tội. Vào tháng 9/1997, Zachary Moore bị kết tội giết người và theo luật của bang California khi đó, anh nhận mức án chung thân không xác định với thời gian không phóng thích trước 26 năm.

Ba ngày trước sinh nhật thứ 17 của mình, Moore đã được chuyển từ trại giam vị thành niên đến một nhà tù an ninh cao.

3-HÀNH TRÌNH TỰ KHÁM PHÁ BẢN THÂN
Trong vài năm tiếp theo, Moore vật lộn với cuộc sống trong tù, cố gắng tìm hiểu mình là ai và những gì mình đã làm.

"Nhà tù giống như trường trung học - đó là một nhóm những người đàn ông 30, 40, 50 tuổi, bị mắc kẹt trong đó từ khi còn là thanh thiếu niên", anh nói. "Mọi người sẽ đeo những chiếc mặt nạ này, cảm thấy nó phù hợp với mình và cảm thấy được chấp nhận. Không ai muốn đối mặt với chính bản thân họ".

Moore thường xuyên gặp rắc rối và vào năm 2000, anh được chuyển đến phòng biệt giam, nơi sẽ bị còng 23 tiếng một ngày và gần như không có sự tiếp xúc với con người. "Lần đầu tiên", anh nói. "Tôi bắt đầu kéo xuống các lớp mặt nạ của mình".

Anh nhận ra tội ác của mình không phải là kết quả của những "cảm xúc cực đoan không lối thoát", hay việc hoàn cảnh mà mình lớn lên không phải là thứ đã giết chết em trai mình."Hàng triệu trẻ em trên thế giới lớn lên giống như tôi và đã tìm ra những cách khác để giải quyết mọi việc", anh nói. "Thực tế thì tôi là một sự khác biệt trong số đó. Có những điều về tôi mà chỉ có tự tôi mới có thể giải quyết và sửa chữa."

Moore sau đó sớm gia nhập một nhóm những người tù đang cố gắng cải thiện bản thân. Mặc dù thường xuyên bị bắt nạt và chế giễu bởi những kẻ khác, họ đã cùng nhau thành lập một nhóm để hỗ trợ nhau. Anh đã tham gia các nhóm tìm hiểu về Phật giáo, các lớp thiền và dần dần, với sự hỗ trợ về mặt cảm xúc của những người bạn tù, đã học được cách "loại bỏ những cảm xúc tiêu cực ra khỏi tâm trí".

Sau đó, Moore được chuyển tới nhà tù bang Ironwood, một cơ sở với mức an ninh trung bình. Tại đây, anh đã đăng ký vào một chương trình đại học trực tuyến tại Palo Verde College, kiếm được một bằng liên kết và tốt nghiệp với điểm trung bình 3,89.

Rồi một ngày nọ, anh nhìn thấy một tờ quảng cáo trên hành lang nhà tù nói về một chương trình có tên The Last Mile.

4-CƠ DUYÊN LẬP TRÌNH
Vào năm 2010, Chris Redlitz, một doanh nhân kiêm nhà đầu tư tại Thung lũng Silicon đã được mời tới nói chuyện kinh doanh với các tù nhân tại Nhà tù bang San Quentin, phía bắc San Francisco.

"Tôi dự kiến ​​sẽ đến đó và tìm thấy một nhóm người xấu", ông nói. "Nhưng tôi nhanh chóng nhận ra rằng nhiều người trong số họ là những doanh nhân lành nghề, những người không có con đường để học hỏi và thể hiện bản thân."

Cùng với vợ, Beverly, Redlitz đã thành lập The Last Mile (TLM) và bắt đầu cung cấp một chương trình về tinh thần khởi nghiệp, hai tuần một lần tại các nhà tù. Nhưng chẳng mấy chốc, cặp vợ chồng này đã nhận ra có một một vấn đề mang tính hệ thống lớn hơn cần được giải quyết.
Khi những người bị giam cầm trước đây được ra tù, họ được trao từ 10 đến 200 USD tiền mặt làm lộ phí. Những người này thường không có triển vọng về công việc hoặc nhà ở, cũng như rất ít có sự liên lạc với thế giới bên ngoài. Ở California, gần 7 trong số 10 tù nhân được thả ra đã tái phạm tội trong vòng 3 năm. Chu kỳ vĩnh viễn này đã góp phần vào một cuộc khủng hoảng giam giữ đang ngày càng gia tăng, đặt ra gánh nặng tài chính lên tới 182 tỷ USD mỗi năm ở Mỹ.

Do đó, Redlitz muốn trao quyền cho các tù nhân, dạy họ các kỹ năng để có thể dễ dàng sử dụng chúng để tìm được việc làm khi ra tù. Và ở California, không có kỹ năng nào đáng tin cậy để kiếm việc làm hơn là biết lập trình.

Vì vậy, The Last Mile đã đưa ra một chương trình dạy code toàn diện tới các nhà tù tại San Quentin.

Với sự tài trợ từ nhiều cơ sở lớn, Redlitz đã chuyển đổi một nhà máy in tại chỗ thành một trung tâm công nghệ với đầy đủ trang thiết bị hiện đại. Để giải quyết chính sách cấm Internet nghiêm ngặt của các nhà tù, ông đã xây dựng một mạng Internet giả lập trên mạng.

Khi The Last Mile mở rộng chương trình mã hóa của mình sang nhà tù Ironwood vào tháng 6/2015, Moore là một trong những người đầu tiên được tham gia.

5-TẠO NÊN CÁC FRONTEND - GIAO DIỆN - BỘ MẶT ĐẦU TIÊN TỪ NHỮNG DÒNG CODE HTML,CSS,JAVASCRIPT ĐẦU TIÊN.
Vào thời điểm đó, Moore mới chỉ sử dụng máy tính 3 lần trong đời - tất cả đều trước năm 1996 - và anh chưa bao giờ biết cái gọi là mạng Internet. Năm anh bị tống giam, AOL và Geocities vẫn đang cai trị các trang web. Tuy nhiên, công việc lập trình đã hấp dẫn anh.

"Tôi không biết gì về công nghệ, nhưng tôi phải nắm lấy nó", anh chia sẻ. "Tôi cảm thấy đó là cơ hội chỉ đến một lần trong đời."
Mặc dù mang trên mình bản án chung thân, Moore vẫn nuôi hy vọng rằng anh sẽ được thả ra vào một ngày nào đó. Và khi ấy, anh muốn mình đã có được sự chuẩn bị để có thể tìm được một công việc có ích.

Nhưng trước tiên, Moore phải vượt qua quá trình sàng lọc của The Last Mile.

Đầu tiên, tù nhân phải có một hồ sơ trong sạch, không có vi phạm nào trong vòng 2 năm trước khi nộp đơn (các tội phạm mạng bị gạch khỏi danh sách một cách tự động). Tù nhân cũng phải có một hồ sơ theo dõi sự cải thiện từ ban quản lý nhà tù. Tiếp đó là vượt qua được một bài kiểm tra logic để đánh giá tư duy tuyến tính và kỹ năng giải quyết vấn đề.

Vì chương trình tập trung vào việc hỗ trợ những người sắp ra tù nên phần lớn tù nhân tham gia chỉ còn ít hơn 3 năm trong bản án. Tuy nhiên, nó cũng dành 10% cơ hội cho những người như Moore, muốn có được một cơ hội thứ hai trong cuộc sống.

Moore đã vượt qua các thử thách, được chấp nhận và bắt đầu chương trình học code đầu tiên, với hai khóa học kéo dài 6 tháng.

Bốn lần một tuần, từ 7 giờ sáng đến 2 giờ chiều, anh tham gia một nhóm nhỏ để học về các ngôn ngữ lập trình cơ bản như HTML và CSS. Trong tháng đầu tiên, anh ta chỉ được phép viết mã bằng tay. Khi được tiếp xúc với máy tính, anh sẽ phải học dựa vào sự kết hợp của các video hướng dẫn. Những video này được thực hiện trong các studio ở San Francisco, bởi các chuyên gia kỹ thuật đến từ Google, Airbnb, Slack và Alibaba.

Những dòng code đã đưa kẻ sát nhân lĩnh án chung thân trở thành kỹ sư lương 100 nghìn đô tại thung lũng Silicon như thế nào? - Ảnh 9.

"Chúng tôi không có quyền truy cập Internet. Việc học thật là phiền phức vì tôi không biết thế giới tự do thực sự trông như thế nào. Nó buộc bạn phải làm mọi thứ trực quan và sáng tạo", anh nhớ lại.

Giai đoạn 6 tháng thứ hai tập trung vào mã hóa back-end, kết hợp Javascript và NodeJS. Đối với dự án cuối cùng của mình, mang tên Capstone, Moore đã xây dựng một trang web thương mại điện tử giả lập. Đó là một thị trường với những thứ liên quan đến mọt sách mà anh gọi là GeekChic

Moore tốt nghiệp trong nhóm có điểm số cao nhất và sớm nhận ra rằng The Last Mile cũng cung cấp lớp đào tạo bổ sung tại nhà tù San Quentin, tập trung vào các thuật toán tiên tiến và khoa học dữ liệu. Anh ấy đã xin chuyển nhà tù để theo học và được chấp thuận.

Không lâu sau khi đến đây, Moore nhận được một tin vui bất ngờ: Anh có cơ hội được phóng thích.

6-ĐƯỜNG ĐẾN SILICON
Ở California, luật pháp xung quanh các tội ác bạo lực do thanh thiếu niên gây ra đã được xem xét lại.

Một dự luật của tiểu bang, được thông qua vào năm 2014, đã ra lệnh rằng thanh thiếu niên (dưới 18 tuổi khi phạm tội) đã bị xét xử khi trưởng thành được quyền phóng thích, sau khi tham dự các phiên điều trần để xác định đủ điều kiện được trả tự do sớm. Tiếp theo đó là một dự luật khác, cấm hoàn toàn việc các tòa án xét xử bất cứ ai dưới 16 tuổi như xét xử một người trưởng thành.

Năm 2018, Moore đã được xét xử trước hội đồng xét duyệt phóng thích.

Anh biết đây là cơ hội để mình trở lại là một con người. Và việc cần làm bây giờ là phải thuyết phục 12 người sẽ đưa ra phán quyết, những người được bổ nhiệm bởi thống đốc bang California.

"Tôi đã đưa họ đi lại hành trình cuộc đời mình, từ khi 3 tuổi đến năm 37 tuổi", anh nói. "Tôi đã tự phơi bày mình ra để họ mổ xẻ, phân tích từ suy nghĩ cho tới cảm xúc."

Quyết định phóng thích của Moore được xác nhận. Nhưng hội đồng vẫn còn 150 ngày để lật ngược quyết định. Trong 5 tháng đó, anh chỉ có thể ngồi đợi và biết rằng bất cứ lúc nào, tự do của mình cũng có thể bị lấy đi.

Trong suốt quãng thời gian này, Moore đã ném mình vào những dòng code, hoàn thành cấp bậc cuối cùng trong khóa học của mình. Thông qua một chương trình được cung cấp bởi The Last Mile, anh thậm chí còn giúp xây dựng các yếu tố của một trang web thực tế cho Dave's Killer Bread , một công ty bánh mì hữu cơ được thành lập bởi một người từng bị kết án.Vào ngày 12/11/2018, sau 22 năm ở sau song sắt, Moore đã tự do.

Đại diện của The Last Mile đón anh bên ngoài nhà tù, đưa cho anh ta quần áo và máy tính xách tay, đưa anh về ở tại một trong những ngôi nhà chuyển tiếp, nơi dành cho những người tương tự như anh trước đây. Dần dần, Moore bắt đầu làm quen lại với xã hội.

Trong 6 tháng sau đó, anh làm việc bán thời gian với tư cách là kỹ sư cho The Last Mile. Khi đã cảm thấy sẵn sàng, anh bắt đầu nộp đơn xin thực tập kỹ thuật tại các công ty công nghệ ở Thung lũng Silicon.

"Tôi biết rằng không một công ty nào muốn thuê tôi", anh kể lại. "Tôi chỉ muốn được tham gia một cuộc phỏng vấn."

Theo Jennifer Ellis, giám đốc điều hành của The Last Mile, các công ty công nghệ thường không muốn thuê người từng bị giam giữ vì hai lý do: vấn đề pháp lý và việc hội nhập văn hóa. "Cả hai đều dễ hiểu nhưng không chính đáng", cô nói.

Trên thực tế, luật pháp ở các bang tại Mỹ đang cố gắng để giúp người phạm tội hòa nhập cộng đồng, như xóa bỏ lịch sử phạm tội của họ trong đơn xin việc. Tuy nhiên, chúng chưa mang lại nhiều hiệu quả trong thực tế. Đặc biệt trong trường hợp của Moore là tội phạm bạo lực và có hành vi giết người, khiến anh nhận được sự kỳ thị nặng nề từ các nhà tuyển dụng.

Moore đã chấp nhận những sự kỳ thị này bằng cách nói thẳng về quá khứ của mình, điều mà The Last Mile khuyến khích. "Tôi đã viết câu chuyện của mình trong thư xin việc và sử dụng nó để giải thích những gì tôi đã học được về bản thân mình", anh nói.

Vào tháng 5/2019, Moore rời vị trí của mình ở The Last Mile để trở thành thực tập viên kỹ thuật tại Checkr, một công ty công nghệ được tờ New York Times khi đó gọi là "một trong những kỳ lân tiếp theo của Thung lũng Silicon".

Vào tháng 9 năm đó, công ty này đã thuê anh ta làm kỹ sư toàn thời gian, chức vụ đi kèm với mức lương 6 con số.

Checkr là một trong số các công ty công nghệ đang phát triển tại Thung lũng Silicon và là một trong những nơi hiếm hoi chấp nhận những người từng có tiền án tiền sự. 6% nhân viên của công ty là các tài năng từng có quá khứ là tội phạm.

"Việc bị kết án của một người không nên trở thành bản án chung thân của họ trong cuộc sống", người phát ngôn của Checkr nói. "Nếu ai đó có động lực để tạo ra sự thay đổi trong cuộc sống của họ, thì quá khứ của họ không nên định nghĩa tương lai của họ."

7-TƯƠNG LAI CỦA MOORE
Vào một chiều thứ Bảy, Moore lên một chuyến tàu ở Oakland, nơi anh hiện đang sống và tiến về San Francisco để gặp một người vừa tốt nghiệp khác từ The Last Mile.

Cả hai có kế hoạch thực hiện việc "check-in" thường xuyên bằng cách gặp gỡ để nói về các vấn đề, khó khăn và cảm xúc, trước khi cùng xem bộ phim hài kinh dị Zombieland: Double Tap .Kể từ khi thành lập, The Last Mile đã chuyển 70 sinh viên tốt nghiệp vào các nơi làm việc. Không một ai phải trở lại nhà tù, theo báo cáo của tổ chức này.

Đó được coi là một chiến thắng nhỏ nhưng quan trọng trong một hệ sinh thái lớn hơn của các nỗ lực chống tái phạm. Hiện The Last Mile đang xây dựng các chương trình mới, cung cấp thêm các khóa học lập trình tại 15 cơ sở giam giữ trải khắp 5 bang.

Theo một cách nào đó, Moore là một sinh viên tốt nghiệp điển hình. Giờ đây, anh là một người đàn ông da trắng thuộc tầng lớp trung lưu, có những đặc quyền của một người bình thường. Mặc dù Moore đã kết nối lại với cha mẹ mình, nhưng anh ta không cảm thấy đó là nơi phù hợp để cầu xin sự tha thứ. Anh cũng không bao giờ nghĩ rằng mình đã được tha thứ hoàn toàn.

"Tôi có một sự hối hận lạ thường rằng điều đó sẽ không bao giờ biến mất", anh nói. "Em trai tôi sẽ không bao giờ có được một cuộc sống mà đáng lẽ phải được nhận. Nó cũng sẽ không bao giờ ở đó vào dịp Giáng sinh, Lễ Tạ ơn hay sinh nhật."

Nhưng trong mắt của Chris Redlitz, người sáng lập The Last Mile, chính những khó khăn này đã khiến Moore trở thành một ứng cử viên đáng mơ ước trong một không gian công nghệ, nơi luôn coi trọng khả năng phục hồi.

Theo Redlitz, Thung lũng Silicon là nơi mà nếu bạn thất bại, hãy đứng dậy, phủi bụi và thử lại, anh nói Redlitz. Ai là hiện thân của một người tốt hơn Zach?

"Tôi có một suy nghĩ rằng Thung lũng Silicon là nơi mà nếu bạn thất bại, hãy đứng dậy, phủi bụi và thử lại lần nữa", ông chia sẻ. "Và ai có thể chứng minh điều đó tốt hơn Zachary Moore?".

Câu chuyện của Moore là một trong những minh chứng rõ ràng nhất cho sự kiên trì, chăm chỉ và tinh thần chuộc lỗi. Bản thân nó cũng đặt ra một câu hỏi gây tranh cãi: Liệu một kẻ giết người bị kết án có nên được nhận cơ hội thứ hai?

nguồn Tham khảo The Hustle

Address

Nam Du Thuong
100000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tâm lí học xã hội và con người posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share