01/05/2026
Chào mọi người, mình vô tình lướt thấy CFS của trường nên cũng muốn để lại đây một câu chuyện nhỏ của mình…
Mình và anh quen nhau vào một ngày rất bình thường của tháng 4 năm ngoái. Anh là người Hà Tĩnh là học viên của trường mình, còn mình thì học và định hướng làm việc ở Sài Gòn. Anh chủ động rep story mình, lần đầu mình lướt qua, đến lần thứ hai mới trả lời. Không ngờ một tin nhắn nhỏ lại bắt đầu cho 6 tháng sau đó.
Ban đầu, mình chỉ nói chuyện cho lịch sự. Nhưng càng về sau, mình càng nhận ra anh là người rất khác — chững chạc, có định hướng, và suy nghĩ rất rõ ràng về tương lai. Anh nói thích cách mình suy nghĩ, còn mình thì dần bị thu hút bởi sự chăm chỉ và bản lĩnh của anh.
Mình từng hỏi anh có ngại yêu xa không. Anh nói khoảng cách không quan trọng, quan trọng là cảm xúc. Lúc đó, mình đã tin.
Mình là người từng tổn thương, nên không dễ mở lòng. Nhưng rồi không biết từ lúc nào, mình lại bắt đầu để ý đến anh nhiều hơn một chút, chờ tin nhắn của anh nhiều hơn một chút… và có tình cảm với anh lúc nào không hay.
Tụi mình tìm hiểu nhau 6 tháng — không quá ồn ào, không có những lời hứa lớn, nhưng đủ để mình nghĩ rằng: “Có lẽ đây là người mình có thể đi cùng lâu dài.”
Nhưng rồi, đến một ngày, câu chuyện không còn chỉ là cảm xúc nữa.
Anh bắt đầu nói về tương lai, về gia đình, về việc “vợ chồng thì nên ở gần nhau”. Anh nói anh muốn một mối quan hệ lâu dài, nhưng cũng cần một người có thể ở bên cạnh anh, không phải là khoảng cách như tụi mình.
Mình hiểu. Nhưng mình cũng có con đường của mình — công việc của mình phù hợp ở Sài Gòn. Mình đã cố gắng nói với anh rằng tụi mình có thể tìm cách, rằng Sài Gòn – Vũng Tàu không phải là quá xa, rằng nếu đủ quan trọng thì mình sẽ cố gắng.
Nhưng anh lại nghĩ khác.
Anh nói không có người con gái nào có thể chấp nhận như vậy lâu dài. Và lúc đó mình nhận ra… có những chuyện không phải là không thể, chỉ là người ta không muốn thử.
Ở tuổi 20, mình không thể hứa trước một tương lai chắc chắn. Mình chỉ có thể nói rằng nếu là người mình thật sự muốn giữ, mình sẽ cố gắng. Nhưng có lẽ, với anh, như vậy là chưa đủ.
Tụi mình dừng lại sau vài ngày im lặng.
Không có cãi vã. Không có trách móc. Chỉ là… dừng lại.
Lúc đó, mình từng nghĩ có lẽ cả hai chỉ tạm dừng để tập trung cho việc học, cho tương lai riêng của mỗi người. Mình đã từng nghĩ rằng, biết đâu sau khi ra trường, khi mỗi người có nơi công tác ổn định, nếu còn duyên thì tụi mình sẽ gặp lại nhau theo một cách khác.
Nhưng có lẽ… mình là người duy nhất nghĩ như vậy.
Sau đó khoảng một tháng, mình thấy anh bắt đầu tương tác với một người mới. Mọi thứ đến với anh có vẻ nhanh hơn mình nghĩ. Mình hiểu, nhưng vẫn có chút chạnh lòng.
Và gần đây, mình thấy anh đăng ảnh của hai người.
Bạn ấy rất xinh, dịu dàng, lại cùng quê và học sư phạm. Nhìn là biết là kiểu con gái phù hợp với những gì anh từng nói. Hai người trông rất đẹp đôi.
Mình đã không kìm được nước mắt.
Không phải vì mình muốn quay lại.
Chỉ là… hóa ra người đến sau lại có thể đúng lúc hơn mình.
Nhưng rồi mình nghĩ lại, có lẽ tụi mình chỉ đủ duyên để gặp nhau vào một thời điểm đẹp, chứ không phải để đi cùng nhau đến cuối.
6 tháng đó, với mình, là thật.
Tình cảm mình dành cho anh, cũng là thật.
Và bây giờ, mình chọn giữ nó lại như một kỷ niệm đẹp.
Chúc anh hạnh phúc, thật lòng.
Còn mình… rồi cũng sẽ ổn thôi.
Hơi dài một chút, nhưng mình chỉ muốn chia sẻ câu chuyện của mình như vậy thôi.
Hi vọng sau này mình cũng sẽ tìm được một người thật sự phù hợp với mình☺️
.