07/04/2026
GỬI NHỮNG NGƯỜI LÀM CHA LÀM MẸ: XIN ĐỪNG ĐỂ CHIẾC MÀN HÌNH CƯỚP MẤT CON CHÚNG TA!
Các ba mẹ ơi,
Mình viết những dòng này khi tim mình thắt lại. Thời gian qua, mình cứ ám ảnh mãi khi thấy ngày càng nhiều bé con quanh mình – những thiên thần nhỏ đáng ra phải đang líu lo, chạy nhảy – lại đang kẹt lại trong một thế giới tĩnh lặng đến đáng sợ. Có những bé vốn dĩ sinh ra hoàn toàn bình thường, nhưng giờ đây lại mang những biểu hiện khiến người làm mẹ như mình không khỏi xót xa:
Con hay nói những lời vô nghĩa, hoặc tự nhiên nói huyên thuyên tiếng Anh, tiếng Nga mà chẳng hiểu mình đang nói gì.
Con ngơ ngác khi nghe người lớn gọi, ánh mắt cứ lướt qua mọi người như những người xa lạ.
Con sống trong trí tưởng tượng của riêng mình nhưng lại loay hoay, vụng về với những sinh hoạt đơn giản nhất.
Con không thể kiên nhẫn, không biết chờ đợi, và dường như chẳng cảm nhận được sự nguy hiểm xung quanh... cứ thế ngã, cứ thế tổn thương.
Đau lòng nhất là có những bé đã từng phát triển rất đúng chuẩn: 3 tháng lẫy, 7 tháng bò, 12 tháng bắt đầu bập bẹ gọi "Mẹ ơi"... Nhưng rồi bỗng một ngày, tất cả dừng lại. Ngôn ngữ, cảm xúc và nhận thức của con cứ mãi đứng yên ở đó.
Khi tìm hiểu, mình nhận ra một "mẫu số chung" cay nghiệt: Chiếc điện thoại và Tivi.
Có những bé chưa đầy 1 tuổi đã làm bạn với màn hình hơn 3 giờ mỗi ngày. Ăn phải có điện thoại mới nuốt, ngủ phải có tivi mới yên, bố mẹ bận là "gửi" con cho YouTube. Để rồi khi thiếu nó, con khóc lóc mất kiểm soát, con không còn biết tìm thấy niềm vui ở những trò chơi thực tại nữa.
Mình biết, chúng ta ai cũng có nỗi khổ riêng:
Nào là bận việc mưu sinh, phải gửi con cho ông bà hay người giúp việc nên không quản được.
Nào là con quấy quá, không có tivi thì không tài nào đút được miếng cháo.
Hay đơn giản là mình nghĩ: "Cho con xem chương trình học tiếng Anh cho thông minh".
Nhưng ba mẹ ơi, chúng ta đang lầm rồi! Chúng ta cứ nghĩ "từ từ con lớn sẽ ổn thôi", mà không biết rằng những giờ phút quý giá nhất để hình thành não bộ của con đang bị màn hình "ăn mòn" từng ngày. Một khi những cơ hội phát triển ấy mất đi, chúng ta có nỗ lực gấp trăm, gấp ngàn lần sau này cũng khó lòng bù đắp nổi.
Là cha mẹ, đôi khi chúng ta chỉ nhìn thấy con mình nên thấy mọi thứ vẫn "tạm ổn". Nhưng với những người làm giáo dục, tiếp xúc với hàng trăm trẻ, họ nhìn thấy "báo động đỏ" đang rực cháy. Họ nóng ruột, họ đau lòng thay cho chúng ta. Họ sẵn sàng đồng hành, nhưng họ cũng bất lực khi chúng ta – những người gần con nhất – lại không thể giúp con "cai màn hình".
Xin hãy một lần nhìn xa hơn...
10 năm, 20 năm nữa, cuộc đời của con sẽ ra sao nếu ngay từ lúc này, những cột mốc căn bản nhất con không đạt được? Có những bé sinh ra đã chịu thiệt thòi (trẻ V.I.P), đó là định mệnh. Nhưng nếu con chúng ta sinh ra vốn bình thường, chỉ vì sự "tiện lợi" nhất thời của người lớn mà đánh mất tương lai của con, liệu chúng ta có cam lòng không?
Làm ơn, hãy trì hoãn việc cho con tiếp xúc với màn hình càng muộn càng tốt. Hãy bỏ điện thoại xuống, nắm lấy tay con, cùng con nhìn ngắm bông hoa, ngọn cỏ. Đừng để con chúng ta trở thành những "đứa trẻ màn hình" cô độc trong thế giới rộng lớn này.
Vì tương lai của con, xin hãy thức tỉnh ngay hôm nay!
🌞🌞🌞🌞🌞🌞🌞🌞🌞
ÂM NGỮ TRỊ LIỆU SENVIE
Địa chỉ: 70 Huỳnh Thị Khá, Phú Thủy, Lâm Đồng
Điện thoại/ Zalo: 0948 848 769
Trẻ nói ngọng, nói lắp
Trẻ chậm phát triển ngôn ngữ
Rối loạn âm lời nói
ADHD (tăng động giảm chú ý)
Khó khăn trong học tập
Tiền tiểu học
Trẻ rối loạn đọc viết - tính toán
Lo âu học đường
CÁC HÌNH THỨC CAN THIỆP
Can thiệp cá nhân 1:1
Can thiệp nhóm nhỏ
Can thiệp bán trú
Tiền tiểu học
Chương trình trải nghiệm sáng tạo