Thư viện Trường Đại học Y-Dược Thái Nguyên

Thư viện Trường Đại học Y-Dược Thái Nguyên Đoàn kết - Đổi mới - Chất lượng - Hiệu quả

🏢 TRƯỜNG ĐẠI HỌC Y DƯỢC THÁI NGUYÊN TIẾP NHẬN TẶNG SÁCH “SIÊU ÂM ATLAS – TẬP 2” 🗓️ Tháng 12 năm 2025 Thư viện trường Đại...
09/02/2026

🏢 TRƯỜNG ĐẠI HỌC Y DƯỢC THÁI NGUYÊN TIẾP NHẬN TẶNG SÁCH “SIÊU ÂM ATLAS – TẬP 2”
🗓️ Tháng 12 năm 2025 Thư viện trường Đại học Y – Dược, Đại học Thái Nguyên tiếp nhận bộ sách “Siêu âm Atlas – Tập 2” từ BS. Nguyễn Quang Thái Dương – Phó Trưởng khoa Chẩn đoán hình ảnh, Trưởng Đơn vị Can thiệp mạch tạng, Bệnh viện ĐH Y Dược TP.HCM.
📚 Sách “Siêu âm Atlas – Tập 2” gồm hơn 2.000 hình ảnh minh họa thực tế, tập trung vào các bệnh lý hệ niệu, tụy, lách, tuyến giáp, tuyến vú, gan mật, cơ xương khớp, ống tiêu hóa, siêu âm phần nông và mạch máu tạng – là nguồn tài liệu quý báu, hỗ trợ đắc lực cho công tác giảng dạy, nghiên cứu và thực hành chuyên môn của giảng viên và sinh viên trong Nhà trường.
💐 Xin gửi lời cảm ơn TS. Nguyễn Văn Sang đã thay mặt tác giả trao tặng món quà ý nghĩa này đến Thư viện và Bộ môn Chẩn đoán hình ảnh của Nhà trường.
💐 Xin trân trọng cảm ơn từ BS. Nguyễn Quang Thái Dương đã tặng những cuốn sách rất quý giá cho Thư viện và Bộ môn Chẩn đoán hình ảnh Trường Đại học Y - Dược, ĐH Thái Nguyên. Xin kính chúc sức khỏe thầy, chúc thầy ngày càng nhiều công trình nghiên cứu để góp phần phát triển lĩnh vực chẩn đoán hình ảnh.
--------------------
Thư viện Trường Đại học Y-Dược Thái Nguyên
Fanpage: https://www.facebook.com/dhydtn
Email: [email protected]

Mã số dự thi: 028Họ và tên: NGUYỄN NGỌC THUẬNLớp: YK53GTrường Đại học Y - Dược, Đại học Thái NguyênTác phẩm: "Quy tắc 5 ...
01/05/2023

Mã số dự thi: 028
Họ và tên: NGUYỄN NGỌC THUẬN
Lớp: YK53G
Trường Đại học Y - Dược, Đại học Thái Nguyên
Tác phẩm: "Quy tắc 5 giây”
Tác giả: Mel Robbins.
------------------------

THAY ĐỔI CUỘC ĐỜI CHỈ TRONG 5 GIÂY
Bạn có muốn thay đổi cuộc đời, sự nghiệp và sự tự tin của bản thân chỉ trong vòng 5 giây? Bạn có muốn vượt qua sự trì hoãn, nghi ngờ bản thân, nỗi sợ hãi và sự không chắc chắn? Bạn có muốn phá vỡ những thói quen xấu, tăng cường sự tự tin, chia sẻ ý tưởng với lòng can đảm, ngừng lo lắng và cảm thấy hạnh phúc hơn?
Nếu câu trả lời là có, bạn nên đọc cuốn sách “Quy tắc 5 giây” của Mel Robbins. Đây là một cuốn sách về cách thay đổi cuộc đời, sự nghiệp và sự tự tin của bản thân chỉ trong vòng 5 giây. Tác giả Mel Robbins là một người dẫn chương trình truyền hình, một vlogger, một doanh nhân khởi nghiệp và một diễn giả nổi tiếng. Cô đã sáng tạo ra quy tắc 5 giây sau khi trải qua một giai đoạn khủng hoảng cá nhân và phát hiện ra rằng cô chỉ cần đếm ngược từ 5 đến 1 để thúc đẩy bản thân làm những điều cô biết là tốt cho mình nhưng lại không muốn làm.
Từ những năm còn ngồi trên ghế nhà trường, Mel robbins đã từng rất nhiều lần bị nhà trường cảnh cáo buộc thôi học chỉ vì không hoàn thành luận văn đúng hạn. Đối mặt với nguy cơ bị đuổi học, Mel đã quyết tâm phải dậy thật sớm để đến thư viện viết luận văn. Ấy thế nhưng mà mỗi khi mở mắt vào mỗi buổi sáng, cô ấy luôn có 1 lý do để không ra khỏi giường như là hôm nay mình thấy không được khỏe, mình cần được nghỉ ngơi hay tối nay mình có 1 cuộc hẹn quan trọng, để mai làm cũng chưa muộn. Cô dường như giống rất nhiều người trong cuộc sống, biết trì hoãn là không tốt vầ cần phải thay đổi, thế nhưng biết là 1 chuyện còn thay đổi hay không lại là 1 chuyện khác. Cho đến 1 ngày, khi cô bắt gặp 1 thước phim phóng tên lửa lên vụ trụ : ngay sau khi 5 giây đếm ngược kết thúc, tên lửa ngay lập tức bay vụt lên bầu trời, cô ấy dường như đã ngộ ra 1 chân lý. Ngay sang hôm sau, khi báo thức vừa reo lên, Mel đã đếm ngược 5-4-3-2-1, lập tức cô vụt dậy khỏi giường, chuẩn bị mọi thứ và đến thư viện làm việc. Nhờ áp dụng quy tắc này, không những Mel đã hoàn thành luận văn đúng thời hạn mà chỉ trong vòng vài năm, cô ấy đã trở thành 1 giáo sư và gặt hái được những thành công vang dội trong cuộc sống. Và đó là cách cuốn sách “ quy tắc 5 giây” ra đời.
Quy tắc 5 giây là một kỹ thuật đơn giản nhưng hiệu quả để vượt qua sự trì hoãn, nghi ngờ bản thân, nỗi sợ hãi và sự không chắc chắn. Bằng cách đếm ngược từ 5 đến 1, chúng ta có thể kích hoạt não bộ để hành động trước khi bị lý trí can thiệp. Quy tắc 5 giây giúp chúng ta phá vỡ những thói quen xấu, tăng cường sự tự tin, chia sẻ ý tưởng với lòng can đảm, ngừng lo lắng và cảm thấy hạnh phúc hơn.
“ Chính vì chúng ta không chịu bước những bước đầu tiên nên ước mơ cứ mãi xa vời”
Thực tế cho thấy, khi chúng ta bắt đầu bắt tay làm 1 việc gì đó mà trước kia chúng ta chưa từng làm thì bộ não sẽ hiện ra những hình ảnh khó khắn, vất vả mà chúng ta sẽ phải đối mặt nếu làm việc đó, nó sẽ làm chúng ta thấy ái ngại và không muốn làm nữa, nhưng nếu chúng ta quyết tâm bắt tay vào làm rồi chúng ta sẽ thấy nó không hề khó khăn như chúng ta đã tưởng tượng, nó cũng đơn giản thôi.
“ Nếu quá để tâm đến được và mất, có thể chúng ta sẽ đánh mất thời cơ làm lên vận mệnh của đời mình”
Nếu trước khi bắt đầu thực hiện 1 việc, 1 kết hoạch nào đó mà bạn quá để tâm đến việc mình sẽ được gì và mất gì trước mắt và do dự, chần chừ thì có thể chúng ta sẽ đánh mất thời cơ chin muồi, cơ hội đó có thể sẽ không bao giờ quay trở lại được nữa.
Trong bài viết này, mình đã giới thiệu đến bạn cuốn sách “Quy tắc 5 giây” và cách áp dụng quy tắc này vào cuộc sống của bạn. Hãy yên tâm vì đây chỉ là 1 bài giới thiệu chứ không phải là 1 bài tóm tắt nên các bạn hoàn toàn có thể đọc và thưởng thức cuốn sách sau khi đọc bài viết này. Mình mong rằng sau khi đọc cuốn sách, bạn sẽ có được 1 nguồn năng lượng mới, một nguồn động lực và sau khi đếm 5-4-3-2-1, chúng ta sẽ ngay lập tức bật dậy và bắt tay xây dựng ước mơ, mục tiêu của bản thân mình.
Cảm ơn bạn đã đọc bài viết của mình, chúc bạn một ngày tốt lành.

===============================
📌 Cách thức bình chọn vòng thi Online:
1️⃣ Bước 1: Like fanpage Thư viện Trường Đại học Y-Dược, Đại học Thái Nguyên
2️⃣ Bước 2: Thực hiện bình chọn cho bài dự thi bạn yêu thích bằng cách thả tym ❤️ ở bài đăng dự thi được đăng tải chính thức trên fanpage Thư viện Trường Đại học Y Dược, Đại học Thái Nguyên.
📌 QUY ĐỔI ĐIỂM: 01 biểu tượng cảm xúc ❤ = 01 điểm
📌 YÊU CẦU: bình chọn HỢP LỆ là tài khoản bình chọn icon ❤ và đã like fanpage của chương trình
📌 Thời gian vòng bình chọn: 01/5/2023 - 10/5/2023.

Mã số dự thi: 044Họ và tên: VŨ THỊ THÙY TRANGLớp: YK54NTrường Đại học Y dược - Đại học Thái NguyênTác phẩm: "Khi hơi thở...
01/05/2023

Mã số dự thi: 044
Họ và tên: VŨ THỊ THÙY TRANG
Lớp: YK54N
Trường Đại học Y dược - Đại học Thái Nguyên
Tác phẩm: "Khi hơi thở hoá thinh không"
Tác giả: Paul Kalanithi
------------------------

Liệu sẽ ra sao nếu bản thân chỉ còn 1 năm, 6 tháng,... hay một mốc thời gian ngắn ngủi nào đó để tồn tại trên cõi đời này? Liệu chết có đau lắm không? Liệu cái chết có thật sự đáng sợ? Liệu có mấy ai trong số chúng ta dám dũng cảm đứng dậy chiến đấu với nó?... Đã có một khoảng thời gian rảnh rỗi nào đó trong suốt chiều dài cuộc đời của mình, bạn đã chìm vào dòng suy nghĩ miên man cùng với đống câu hỏi liên quan đến sự sống và cái chết như trên chưa? Còn đối với tôi thì có lẽ là những khoảnh khắc suy ngẫm ấy chợt hiện diện sau khi tôi buông xuống những trang sách, những dòng tâm sự, tự truyện của một con người sắp hóa “ hư vô” - Paul Kalanithi, “ cha đẻ” của cuốn sách “ khi hơi thở hóa thinh không”.

Trước khi bắt đầu cuộc hành trình thám hiểm “ khi hơi thở hóa thinh không”, tôi muốn dẫn bạn đến thăm một con người đặc biệt: Paul Sudhir Arul Kalanithi (01/04/1977 – 09/03/2015)
là một nhà giải phẫu thần kinh, bác sĩ và nhà văn người Mỹ gốc Ấn Độ. Cuốn sách When Breath Becomes Air của anh là một cuốn hồi ký về cuộc đời, cuộc chiến đấu với căn bệnh ung thư phổi di căn giai đoạn IV của anh. Nó được xuất bản sau khi anh qua đời bởi Random House vào tháng 01/2016. May mắn và tự hào khi cuốn sách đã lọt vào danh sách những cuốn sách phi hư cấu bán chạy nhất của The New York Times trong nhiều tuần liên tiếp. Tại Việt Nam, cuốn sách này đã được nhà xuất bản Lao Động dịch và xuất bản vào tháng 07/2017 với tên gọi Khi hơi thở hóa thinh không.

Mặc dù ban đầu định theo đuổi bằng tiến sĩ ngành Văn học Anh, Paul Kalanithi sau đó lại theo học tại trường Y khoa Đại học Yale. Sau khi tốt nghiệp trường y, Paul Kalanithi trở về Stanford để hoàn thành khó đào tạo nội trú của mình về ngành phẫu thuật thần kinh và học bổng sau tiến sĩ về khoa học thần kinh tại trường Y khoa Đại học Stanford.
Vào tháng 05/2013, Paul Kalanithi được chuẩn đoán mắc bệnh ung thư phổi tế bào không nhỏ (non-small-cell) dương tính với EGFR di căn giai đoạn IV. Tác giả đáng kính của chúng ta qua đời vào tháng 03/2015 ở tuổi 37.

Như chúng ta đã biết, Paul Kalanithi là một bác sĩ phẫu thuật thần kinh đang hoàn thành khóa nội trú nhưng khi viết đôi lời cảm nhận về tác phẩm này, tôi xin được gọi anh là một nhà văn. Không phải vì anh viết quá ư xuất sắc mà vì lời văn của anh đã thực sự chạm tới trái tim của người đọc. Tuy không phải một nhà văn chính thức nhưng anh có đam mê với văn học, ngôn ngữ, y học, anh tò mò về bộ óc của con người, bên cạnh đó thì anh cũng yêu thích việc viết lách. “When breath becomes air” (Khi hơi thở hóa thinh không) không phải là tác phẩm đầu tay của tác giả nhưng có thể cho rằng đây là cuốn sách hay nhất. Ra đời trong một hoàn cảnh đặc biệt đồng thời cũng là điểm đặc biệt lôi cuốn ở cuốn sách này. Cuốn sách có thể như một lời tự sự, một bức tâm thư lúc nhà văn sắp ra đi... Cả khi tới lúc anh không còn trên cõi đời nữa thì cuốn sách vẫn là một xấp bản thảo...

Và bây giờ không để bạn phải chờ đợi lâu, chúng ta sẽ cùng nhau đặt chân lên mảnh đất kì diệu mang tên “ Khi hơi thở hóa thinh không “ nha. Đến với tác phẩm, ta đến với cuộc sống của một vị bác sĩ hết sức chân thực như bao cuốn hồi ký khác nhưng lại rất mới mẻ bởi cách mở đầu câu chuyện. Ngày viết sách là lúc nhà văn của chúng ta mới ở độ tuổi 35. Có thể nói đây là độ tuổi sung sức nhất, trưởng thành và đang gặt hái thành công, thời kì đỉnh cao của một người bác sĩ. Anh với bao ước mơ, kì vọng với một tổ ấm, thỉnh thoảng có thể viết sách thỏa mãn đam mê. Điều này hết sức bình thường, giản dị cũng như cuộc sống vẫn đang xoay quanh mình và bạn vậy. Nhưng ngay ở đầu cuốn sách anh đã không thể lường trước được một sự việc- anh được chuẩn đoán bị ung thư phổi... “Tôi lướt qua ảnh chụp CT, chuẩn đoán đã rõ ràng: Hai phổi mờ mịt vô số khối u, xương sống biến dạng, một thùy gan bị phá sạch. Là một bác sĩ phẫu thuật thần kinh bước vào năm cuối chương trình nội trú, trong suốt sáu năm, tôi đã nghiên cứu vô số bản chụp cắt lớp kiểu này, với hy vọng có thể làm được điều gì đó cho bệnh nhân. Nhưng lần này thật khác biệt: ảnh chụp là của chính tôi.” ( trích từ tác phẩm ).

Nhà văn chào đón ta bằng một cách chân thực nhất, và cái chân thực ấy đau đớn khôn tả. Chúng ta – những độc giả dưới góc nhìn của người quan sát, nhìn ngắm cuộc đời của một con người bị tóm gọn lại thành hai chữ “ ung thư “. Đối với sinh viên Y như chúng ta biết rất rõ rằng căn bệnh quái ác đã đeo bao bám con người từ bao nhiêu thiên nhiên kỉ nay, không kể tầng lớp, xuất thân, trai gái, già trẻ. Tôi tự cảm tưởng như đời người, một khi bị con quái vật này đeo bám thì dường như chỉ mang đến đau khổ mà thôi. Hiếm khi có ai còn đủ lạc quan và đối xử mọi thứ như trước nữa bởi họ không đủ can đảm để chiến đấu nữa. Ta cũng không thể trách họ vì ngừng chiến đấu. Bởi nếu ta là họ trong hoàn cảnh ấy thì tôi tự hỏi có bao nhiêu người dám dõng dạc hô to “TÔI CÓ THỂ”?

Đó là đối với người bình thường còn với Paul thì không, anh lựa chọn đứng đậy đối mặt với nó. Từng là một “ thiên thần” cứu biết bao người đứng ở ranh giới của sự sống và cái chết, giờ đây từ vị trí bác sĩ trở thành bệnh nhân, là một bác sĩ anh hiểu rõ hơn ai hết căn bệnh sẽ nhanh chóng cướp đi sinh bệnh của bản thân. Lúc này anh đành phải giành lấy sự sống nhờ đồng nghiệp của mình mặc dù anh còn hiểu rõ tình trạng bệnh hơn cả bác sĩ điều trị cho mình.

“Như những bệnh nhân của mình, tôi phải đối mặt với cái chết và cố gắng hiểu được điều gì khiến cuộc đời mình đáng sống – và tôi cần sự giúp đỡ của Emma. Giằng xé trong vai trò của một bác sĩ và một bệnh nhân, đào sâu trong những thông tin y khoa để tìm kiếm câu trả lời, tôi vùng vẫy một cách khó khăn. Cùng lúc đó, tôi phải đối mặt với cái chết của chính mình, để xây lại cuộc đời cũ – hoặc có lẽ tìm ra một cuộc đời mới.” ( trích từ tác phẩm ).

Tuyệt vọng lắm, nhưng anh không từ bỏ. Anh thử rất nhiều liệu pháp trị liệu, anh chiến đấu với tử thần khi sự sống mong manh trong từng gang tấc. Có lẽ với những người cùng hay không cùng cảnh ngộ, đó là tia sáng hy vọng dẫu chỉ là một tia sáng le lói. Từ bỏ hay chiến đấu? Anh đã đưa ra lựa chọn. Mình thật sự cảm động khi đọc những dòng tự truyện này, trong cuộc chiến đấu với ngài thần chết Paul đã đem tất cả dũng khí của mình để đối diện, anh chiến đấu như một chiến binh thực thụ trên sa trường vậy. Và điều mà ngay cả mình và bạn đều không ngờ tới đã xảy ra – anh đã quyết định quay về công việc như bao ngày bình thường khác.
“Sáng hôm đó, tôi đưa ra một quyết định: Sẽ ép buộc bản thân mình quay lại phòng mổ. Tại sao? Bởi vì tôi có thể. Bởi vì đó chính là tôi. Bởi vì tôi phải học cách sống khác, nhìn nhận cái chết như một vị khách không mời nhưng hiểu rằng ngay cả khi tôi phải chết, thì tôi vẫn sẽ sống cho đến lúc thực sự ra đi.” ( trích từ tác phẩm ).

Ai cũng biết học y cực cỡ nào, chưa nói đến ngoại khoa. Không biết bạn có phải là một con “ mọt phim “ chính nghĩa đặc biệt là phim Hàn như mình hay không? Nhưng chắc hẳn bạn đã từng nghe đến phim “ Người thầy y đức” hay là phim “Bác sĩ thiên tài” đang nổi trên Netflix phải không nào? Bỏ qua mấy đoạn mô tả tình cảm của phim thì những gì mà bộ phim mô tả ( dĩ nhiên là chưa hết) công việc của bác sĩ ngoại khoa thực sự là ác mộng. Ấy vậy mà Paul đã lựa chọn đối đầu với cơn ác mộng đó không chỉ một mà những hai lần.

Tôi đã xót xa, thậm chí phẫn nộ khi đọc đến đoạn, anh không nghĩ đến việc nghỉ ngơi, anh cứ cố gắng để lao vào hoàn thành chương trình bác sĩ nội trú làm gì, khi anh có thể đau và ngất ngay sau khi anh mổ cho bệnh nhân? Tôi không thể hiểu nổi, mãi khi lúc đọc đến dòng cuối cùng, tôi mới chợt nhận ra chỉ có cách đấy anh mới cảm thấy mình đang thực sự sống. Đối diện với cái chết, không phải bằng việc nằm nghỉ ngơi và chờ đợi nó đến, mà là bằng cách “ sống nhanh” hơn nhịp độ của người bình thường một chút. Viết về căn bệnh của mình nhưng ta lại không thấy sự than thở hay với một giọng văn không chút sức sống, vẫn rất tích cực nhưng có pha chút tiếc nuối. Ẩn sâu trong đó là những triết lý sống, có khoa học, có triết học, có tôn giáo. Thật đáng buồn nhưng lúc sắp ra đi ta mới thấy được sự sống nó mong manh đến chừng nào. Sự sống phải chăng trong gang tấc? Thế nào là sống có nghĩa? Không đơn thuần là sự việc nào xảy ra trước được kể trước, mình vô cùng ngạc nhiên vì tất cả chuỗi sự kiện xảy ra đều là thực trong cuộc đời tác giả.

Chính vì vậy đã góp phần giúp độc giả hiểu rõ hơn về cuộc đời của nhà văn, những triết lý trong tác phẩm có một cơ sở rõ ràng, chứ không phải là trải nghiệm suông. Tuy không đến mức quá mượt nhưng cũng không phải là ở mức quá khô. Quan trọng sau cùng là nó chạm được đến trái tim, thẩm thấu đến tâm can của ta. Paul nhận ra rằng: “Hầu hết chúng ta đang sống với sự nhận biết thụ động về cái chết – đó là điều xảy ra với bạn và những người xung quanh bạn. Nhưng chúng tôi (các bác sĩ) được đào tạo để chủ động giao chiến với cái chết, vật lộn với nó – và trong lúc làm điều đó, trực diện với câu hỏi về ý nghĩa của cuộc đời”. ( Trích từ tác phẩm).

Có lẽ lúc anh viết những dòng này cũng là lúc anh đang đối mặt với bao bệnh nhân, với bao ca bệnh khó nhằn, với nỗi đau thấu cùng của căn bệnh đang mang trong người, với những áp lực của việc làm một bác sĩ nội trú,...
Bản thân là sinh viên ngành Y, ấn tượng của tôi đối với bác sĩ, rằng họ là những người lạnh lùng, là những người có tinh thần thép, họ bất khuất trước mỗi sự đụng độ với quý ngài thần chết. Cuốn sách như một bộ phim tài liệu chân thực không kém về ngành Y, không chỉ với những công việc, hoạt động của họ mà còn ở những suy nghĩ, qua lý tưởng, niềm tin, sự day dứt hay trăn trở của họ qua từng câu chữ. Như Paul đã kể rằng: “Trước đây, khi tôi tạo một đường cắt nhanh qua cơ hoành của người hiến tặng để dò tìm động mạch lá lách, giám thị của chúng tôi vừa giận tím người vừa khiếp đảm. Không phải vì tôi đã tàn phá một cấu trúc quan trọng hay hiểu sai một quan niệm chính yếu hay phá huỷ những đường nét cắt mổ sau đó mà bởi vì tôi đã có vẻ mặt rất ung dung trong việc làm việc đó. Ánh nhìn trên khuôn mặt ông, sự bất lực của ông để thể hiện nỗi buồn đó thành lời đã dạy cho tôi nhiều hơn về y học hơn bất cứ một bài giảng nào tôi từng dự”. ( trích từ tác phẩm).

Hay là “ ca bệnh “ đáng suy nghĩ đối với ta – những bác sĩ tương lai: đó là cái chết của bác sĩ Jeff.
Jeff là một bác sĩ tài ba, sắp sửa bước sang trang mới của cuộc đời vì sao anh ấy lại dại dột đưa ra quyết định chấm dứt cuộc đời của bản thân? Đó là vì áp lực và gièm pha, có lẽ là vậy.

Và chính Paul, anh không cho phép mình trở thành một bác sĩ kiểu Tolstoy, luôn chú tâm đến mấy phương thức chữa bệnh mà hoàn toàn để lỡ những điều quan trọng lớn lao hơn của con người. Với tác giả, lý tưởng cao nhất không phải cứu lấy mạng sống, vì suy cho cùng đó là quy luật của tự nhiên, ai rồi cũng phải trở về với đất mẹ, mà là dẫn dắt để người thân và gia đình của họ có được sự thấu hiểu về cái chết và bệnh tật. Những gia đình đứng trước những người thân yêu của họ, họ thấy quá khứ, ký ức chất dồn, tình yêu mới nhen, đều ở trong cơ thể trước mặt. Còn những bác sĩ, họ lại thấy những khả năng trong tương lai, về sự sống còn, vì vậy trong những khoảnh khắc đó, bác sĩ chính là những người có vai trò làm cho người thân của họ hiểu rằng, họ sẽ phải đưa ra những sự lựa chọn: một cái chết nhẹ nhàng hay một tương lai bị chằng buộc giữa những túi dung dịch đi vào trong cơ thể, để bám trụ cuộc sống dù mất khả năng chiến đấu.” Trước mỗi ca mổ não, tôi nhận ra mình cần phải hiểu được trí óc của từng bệnh nhân: nhân diện, những giá trị, điều gì khiến cuộc đời anh ta đáng sống và sự phá hủy nào có thể khiến cái chết trở thành việc hợp lẽ. Cái giá của sự cống hiến của tôi cho thành công là rất lớn và những thất bại không thể tránh thường mang đến cho tôi sự áy náy khó mà chịu đựng nổi. Những gánh nặng đó là điều khiến y học trở nên thần thánh và hoàn toàn bất khả: khi nâng đỡ sự khốn cùng của ai đó, có đôi khi ta buộc phải sụp đổ dưới sức nặng của nó.”. ( trích từ tác phẩm ).

Qua từng trang sách, ta có thể cảm nhận rõ hơn về những con người đã lựa chọn hiến dâng cuộc đời mình cho ngành Y. Những con chữ vượt ra ngoài khả năng của nó để cho chúng ta thấy sự trăn trở, day dứt của Paul hay chính đồng nghiệp của anh về đạo đức, về lương y, về nghề nghiệp, về sự sống còn của bệnh nhân hay là một cuộc đời thực sự ý nghĩa.

Câu chuyện cuộc đời Paul là một bản anh hùng ca rực rỡ, có khả năng tiếp thêm sức mạnh cho rất nhiều người đang chống chọi với ung thư, chiến đấu trọn vẹn tới phút giây cuối cùng. Và có một điều mình rất nể phục, kính trọng chính là những dòng tâm sự của Lucy Kalanithi – vợ của Paul. Người phụ nữ đã dũng cảm cùng chồng vượt qua khó khăn, dũng cảm quyết điịnh mang thai và sinh con cho tác giả, đứa con gái nhỏ đã mang đến điểm sáng rực rỡ cho những ngày cuối đời của anh, cho gia đình anh. “Nhiều năm trước, khi tôi phát hiện ra rằng Darwin và Nietzsche cùng đồng tình trong một chuyện: tính chất đặc trưng của sinh vật chính là sự đấu tranh. Nếu không có nó, việc mô tả cuộc sống chỉ giống như vẽ hổ không sọc vằn vậy. Sau bao nhiêu năm sống chung với việc tử, tôi đã hiểu rằng cái chết dễ dàng nhất không hẳn là cái chết tốt nhất. Chúng tôi quyết định. Gia đình hai bên đều chúc phúc cho chúng tôi. Chúng tôi quyết định có con. Chúng tôi sẽ tiếp tục sống thay vì chết dần.” ( trích từ tác phẩm ).

Chín tháng sau đó, bé Cady chào đời, ngay trong quãng thời gian Paul vật vã với sự sống, với lưỡi hái tử thần lúc nào cũng nhăm nhe đưa anh về với cõi chết. Nhưng sau cùng, anh đã được làm bố. Một trong những khoảnh khắc chứa biết bao cảm xúc đan xen khó tả là đoạn Lucy sinh con.” Tôi nắm tay Lucy trong suốt khoảnh khắc cuối của việc chuyển dạ. Và sau đó, với cú rặn cuối cùng, con gái chúng tôi chào đời, vào 2 giờ 11 phút, sáng ngày Quốc Khánh [...].
"Chúng tôi có thể đặt cô bé lên ngực anh được không papa?" Y tá hỏi tôi.
"Không, tôi quá l-l-lạnh," tôi nói, răng đánh lập cập. "Nhưng tôi muốn được ôm con bé".
Họ cuốn bé trong chăn và chuyển cho tôi. Cảm nhận sức nặng của con gái trong một tay, và cầm chặt bàn tay Lucy ở tay còn lại, mọi khả năng về cuộc đời đều hiện ra trước chúng tôi. Những tế bào ung thư có thể tiếp tục chết, hoặc bắt đầu phát triển lại.
Nhìn về dải đất mở rộng phía trước, cái tôi nhìn thấy không phải là một mảnh đất hoang trống rỗng, mà là thứ gì đó đơn giản hơn: Một trang giấy trắng tôi cần phải tiếp tục viết. “( trích từ tác phẩm ).

Lucy là người đã kết thúc phần dang dở của câu chuyện, kể về đoạn kết của Paul khi anh không còn viết tiếp được nữa, cô chỉ có thể lẻn ra ngoài khóc và “ bắt đầu thấy nhớ anh thật nhiều”. Người bị bệnh đau một, người thân của họ còn đau gấp mười. Nỗi dằn vặt khi biết người thân yêu của mình sẽ ra đi, nhưng chẳng thể làm gì để cứu vãn. Cho đến cuối con đường, nhà văn thật may mắn khi có cô là bạn đồng hành, cùng chia sẻ vui buồn từ khi khỏe mạnh tới lúc ốm đau.

Anh đã là một người bác sĩ trong thì quá khứ, đã sống rất tốt ở hiện tại hoàn thành, và thì tương lai, không phải là một dấu chấm hết, không phải là những tờ giấy trắng tinh. Thì tương lai của Paul, nằm ở trong chính những người thân yêu của anh, nằm ở niềm tin, hy vọng của họ, nằm ở trong tâm hồn của bao nhiêu thế hệ độc giả. Như chính thông điệp cuối cùng mà anh gửi tới đứa con gái bé bỏng: “Khi đến một khoảnh khắc mà con phải nói về bản thân mình trong cuộc sống, về việc con từng là ai, những gì con đã làm và con có ý nghĩa thế nào với cuộc đời, cha nguyện cầu con sẽ không quên rằng, con đã từng lấp đầy tháng ngày của một người đàn ông đang chết bằng một niềm vui chan chứa, một niềm vui cha chưa từng biết đến trong suốt những năm tháng trước đây, một niềm vui không khiến cha thèm thuồng hơn nữa mà là thoả mãn, bình an. Tại thời điểm này, ngay lúc này, đó là một điều vĩ đại.” ( trích từ tác phẩm ).

Sau khi đọc đến những con chữ cuối cùng, trái tim tôi như lặng đi, một khoảng mà tôi cũng không biết là bao lâu, tôi chợt nhận ra, cuộc sống của một con người hóa ra không bao giờ chấm dứt. Đâu đó trong dòng đời này, dù ai đó đã mất đi, nhưng họ vẫn bằng một cách nào đấy sống trong mỗi chúng ta: qua một dáng hình, giọng điệu, thói quen, qua những câu chuyện rời rạc còn lại, kỉ niệm,... Và nỗi sợ nếu như cuộc đời bạn là vô nghĩa có khủng khiếp không ư? Tôi dám khẳng định rằng cuộc đời của chúng ta không ai là vô nghĩa. Cho dù bạn có đi tìm định nghĩa về cái chết, sự sống và ý nghĩa của nó, hay bạn không có ý định đi truy tìm thì cuộc đời bạn vẫn có giá trị đối với cuộc đời của một ai đấy trong biển người mênh mông, như cái cách mà bé Cady đã làm trọn vẹn cái niềm vui, hạnh phúc và ý nghĩa cuộc đời của người bố đã mất.

Mong rằng bạn hãy cùng với mình tham gia vào cuộc hành trình của Paul, bởi mỗi người chúng ta đều cần biết ơn vì mình còn sống, còn khỏe mạnh, và hơn cả chúng ta còn thời gian. “ Đời ngắn đừng ngủ dài “ hãy sống như thể bạn chỉ còn một ngày để sống, cháy hết mình vì đam mê cho tới phút cuối cùng. Để giống như nhà văn, vào thời điểm cuối cùng trên cõi đời, ta có thể mỉm cười mà nói mình đã sẵn sàng ghé thăm quý ngài tử thần. Và mình muốn mượn lời bình phẩm của tỷ phú Bill Gates để thay lời nhắn cuối đến bạn:
“Chắc chắn tôi sẽ đọc lại Khi hơi thở hóa thinh không thêm lần nữa. Cuốn sách đã đưa ra nhiều mâu thuẫn thú vị – như giữa sống và chết, bác sĩ và bệnh nhân, cha và con, sự nghiệp và gia đình, đức tin và lý trí – tôi nghĩ mình sẽ hiểu thêm nhiều điều khi đọc lại cuốn sách lần sau.” – Bill Gates.

*bài viết sử dụng hình ảnh nguồn từ google.com
*bài viết sử dụng trích dẫn từ tác phẩm “khi hơi thở hóa thinh không”

=================================
🔥 Cuộc thi "REVIEW SÁCH HAY - NHẬN QUÀ TẶNG NGAY"
📌 Cách thức bình chọn vòng thi Online:
1️⃣ Bước 1: Like fanpage Thư viện Trường Đại học Y Dược, Đại học Thái Nguyên
2️⃣ Bước 2: Thực hiện bình chọn cho bài dự thi bạn yêu thích bằng cách thả tym ❤️ ở bài đăng dự thi được đăng tải chính thức trên fanpage Thư viện Trường Đại học Y Dược, Đại học Thái Nguyên.

📌 QUY ĐỔI ĐIỂM: 01 biểu tượng cảm xúc ❤ = 01 điểm
📌 YÊU CẦU: bình chọn HỢP LỆ là tài khoản bình chọn icon ❤ và đã like fanpage của chương trình
📌 Thời gian vòng bình chọn: 1/5/2023 - 10/5/2023.

Mã số dự thi: 043Họ và tên: VŨ THỊ THÙY TRANGLớp: YK54NTrường Đại học Y - Dược, Đại học Thái NguyênTác phẩm: “Để yên cho...
01/05/2023

Mã số dự thi: 043
Họ và tên: VŨ THỊ THÙY TRANG
Lớp: YK54N
Trường Đại học Y - Dược, Đại học Thái Nguyên
Tác phẩm: “Để yên cho bác sĩ hiền- Nhật ký Covid”
Tác giả: Bác sĩ: Ngô Đức Hùng
--------------------

Đã lâu lắm rồi mình không cầm bút và ngồi viết vài dòng tản mạn về một cuốn sách nào đó. Một phần vì bản thân là sinh viên y đang quay cuồng trong vòng xoáy “ học và thi” không thể toàn tâm toàn ý làm một “ nhà phê bình tí hon” như hồi cấp ba nữa, một phần vì cũng chưa đọc được quyển sách nào đủ thấm để viết vài câu về nó. Dẫu vậy mình vẫn sống với cuộc sống của một cái đồng hồ, hoạt động không ngừng nghỉ. Nhưng hôm nay khác với mọi hôm. Hôm nay mình muốn nói về quyển sách mà mình đã “nhất kiến chung tình” ngay từ lần đầu nhìn thấy “Để yên cho bác sĩ hiền- Nhật ký Covid” của bác sĩ Ngô Đức Hùng.
Thạc sĩ, Bác sĩ Ngô Đức Hùng, (được độc giả gọi với tên thân thương bác sĩ Hùng Ngò hay Hùng Ngoa) công tác tại khoa Hồi sức Cấp cứu bệnh viện Bạch Mai, là giảng viên trường Đại học Y Hà Nội, là tác giả của hai cuốn sách “Để yên cho bác sĩ “hiền” (2018) và “3 phút sơ cứu” (2020). Sinh năm 1981, tốt nghiệp loại giỏi trường Y – là Bác sĩ nội trú sau 11 năm học liên tục.
Như tên của sách, “ Để yên cho bác sĩ hiền- Nhật ký Covid” là cuốn nhật ký ghi lại những ngày tháng trực tiếp tham gia vào tuyến đầu chống dịch của tác giả - khi bác sĩ được phân công tới Bệnh viện dã chiến số 2 - Trường Đại học Kỹ thuật Y tế Hải Dương trong đợt Hải Dương bùng phát dịch đầu năm 2021 và hiện tại là Bệnh viện Bạch Mai cơ sở 2 – Hà Nam. Nhà xuất bản Thế giới, Công ty Nhã Nam là nơi phát hành cuốn sách hay và ý nghĩa này.
Cuốn sách này là cuốn thứ 3 của BS Húng Ngò. Cái biệt danh buồn cười và ngồ ngộ này đáng yêu hơn so với tên thật nhỉ! Mình đã đọc một lèo từ đầu đến cuối cuốn sách. Và nó khiến cảm xúc của mình lên lên xuống xuống như đang chơi tàu lượn siêu tốc trong công viên vậy. Cách viết của nhà văn vẫn thế, phút trước thì khiến người ta ngập chìm trong sự yên bình hơi chút lơ đãng vì quá đỗi nghiêm túc, phút sau đã khiến người ta cười như hóa dại, phút nữa lại khiến người ta lòng chùng xuống. Và lúc này, mặc dù muốn review về nó, nhưng những suy nghĩ của mình về cuốn sách này cứ lộn xộn, ngôn ngữ bị ứ đọng trên đầu ngón tay, không biết gõ phím kiểu gì để trút được cái mớ hỗn độn trong đầu này ra trang viết bây giờ?
Dịch bệnh dưới góc nhìn của một bác sĩ
Là nhật ký, cấu trúc sách sắp xếp theo trình tự thời gian, nhưng đó không phải là thời gian theo vòng tuần hoàn của trời đất, mà là mốc thời gian của mùa dịch: Mở đầu, Năm Covid-19 thứ nhất, khoảng thời gian bình yên, năm Covid-19 thứ hai,...
Câu chuyện về nguồn gốc và những tác động của virus corona đến cơ thể con người, sự biến động từ khi COVID-19 xuất hiện đến nay đã được tác giả tóm lược, phân tích, giải thích trên góc độ chuyên môn, khoa học và lịch sử dịch bệnh một cách dễ hiểu, gần gũi, đem đến cho bạn đọc một cái nhìn tổng quan xuyên suốt về dịch bệnh nói chung và COVID-19 nói riêng.
Để từ đó, giúp người đọc hiểu rằng sẽ đến một lúc, ta buộc phải cách tồn tại song song với thứ David tí hon đó như đã từng vượt qua những đại dịch như Dịch hạch đen, SARS, MERS,…
Có những đoạn văn trong “Để yên cho bác sĩ “hiền” - Nhật ký Covid” chỉ thoáng qua đã thấy bóng dáng của nghề y và sức hấp dẫn từ những kiến thức chuyên ngành: “Covid trông như quả ké có nhiều g*i, ảnh chụp từ kính hiển vi điện tử là ảnh 2D bẹp dí nên trông nó như hình cái vương miện. Giới khoa học cũng văn vẻ, thường lấy các hình ảnh mỹ miều mô tả cho những tổn thương kinh dị. Như loại tổn thương da trong bệnh hủi gọi là hoa hồng hủi, lá phổi ung thư di căn đầy khối u chụp phim X-quang lên có hình ảnh gợi nhớ “thả bóng bay” hay “ruột bánh mì” để mô tả nhu mô phổi bị con vi khuẩn lao ăn lỗ rỗ. Và bây giờ, Covid được gọi là vi rút vương miện (corona - PV), đại diện cho hình ảnh vương quyền”.
Ngay trong phần mở đầu, những gợi nhắc về những cuộc truy tìm F0- cuộc săn lùng phù thủy được đặt trong góc nhìn đạo đức sinh học và giải thích dễ hiểu. Chẳng hạn, sự kỳ thị với những F0 được tác giả cắt nghĩa từ nỗi sợ. BS Hùng đặt nỗi sợ Covid-19 trong tương quan với nỗi sợ HIV nhiều năm trước. Khi đó, HIV được phát hiện trong nhóm người đồng tính. Việc công khai danh tính người đồng tính để khoanh vùng nguy cơ đã thổi bùng lên làn sóng kỳ thị, tấn công họ. “Cho đến bây giờ, các con đường lây nhiễm HIV đã được làm rõ, nhìn lại mới thấy dư luận xã hội dã man với đồng loại thế nào”, tác giả ví như những “dàn hỏa thiêu” vội vàng dựng lên.
Sự hoảng loạn và nghi ngờ, thêm chút hám "danh" và thích tám chuyện khiến mạng xã hội trở thành “nồi lẩu” độc hại của tin giả, hung hăng truy lùng và "đặt lên giàn hỏa thiêu" những người không may mắc COVID, sự lên ngôi của các "chuyên gia" bàn phím và búa rìu dư luận, cay nghiệt của cộng đồng mạng đổ xuống đầu các F0 từ đợt dịch đầu tiên đến nay, gây nên một tâm lý sợ sệt và giấu diếm thông tin, dẫn đến khó khăn cho công tác chống dịch.
Khi Bác sĩ Hùng trở về nhà giữa dịch Covid-19, người hàng xóm vừa từ nhà vệ sinh công cộng bước ra vội vàng úp ngay bàn tay chưa rửa của mình vào miệng, hít một hơi sâu. Hỏi han mấy câu, người hàng xóm vừa che miệng vội vàng nói “thế thôi nhé” và nép vào bờ tường tránh BS Hùng như gặp phải thứ gì kinh khủng. “Mình nói với theo, lần sau anh nhớ rửa tay trước khi đưa lên mồm nhá, kẻo lại tiêu chảy. Anh ấy không nói gì, ù té biến mất khuất sau bức tường”, BS Hùng viết
Sự kỳ thị ấy xuất hiện từ ngày đầu xuất hiện dòng tin tức “Việt Nam xuất hiện ca dương tính Covid đầu tiên - bệnh nhân số 17”, đến giai đoạn “Hoảng loạn - Đấu tố - Kỳ thị” diễn ra khắp trên các “mặt trận online”. Bằng giọng văn dí dỏm, tác giả lên án phản ứng thái quá đến độ tấn công người bệnh, xâm phạm đời tư, nhu cầu xã hội tối thiểu của bệnh nhân với sự tiếp tay không thương tiếc của cộng đồng mạng. Thậm chí khi viết status để bảo vệ người bệnh, chính tác giả cũng chịu sự tấn công của một bộ phận cư dân mạng. Không chỉ vậy, đó còn là vấn nạn tin giả trên mạng xã hội, kỳ thị người bệnh và lực lượng nhân viên y tế tuyến đầu chống dịch.
Tiếp đến là “COVID-19, em là ai ?” - sự đúc rút những thông tin kiếm tìm nguồn gốc, nhận diện chủng virus qua những đợt chống dịch của năm 2020, qua những câu chuyện bi hài về các anh hùng cõi mạng, các thánh thực dưỡng chia sẻ những kinh nghiệm phản khoa học chống COVID như uống nước tiểu, nuốt trứng sống, uống thuốc chữa sốt rét,… gây ngộ độc cho bệnh nhân, đến y học và ông trời cũng phải bó tay.
Câu chuyện chưa kể của những người bác sĩ thời covid
Phần nội dung tiếp theo gồm những câu chuyện của Năm covid thứ nhất, Năm Covid thứ hai, và xen giữa là Những tháng ngày bình yên quý giá và ngắn ngủi. Do đặc thù của một bác sĩ khoa Hồi sức cấp cứu, tác giả thường xuyên bị điều động tăng cường cho các bệnh viện dã chiến trong các khu cách li.
Qua miêu tả của nhà văn đã cho độc giả cảm nhận rõ về nỗi vất vả, sự khó khăn mà các bác sĩ hằng ngày, hằng giờ phải đối mặt. Đó là “sự tra tấn khủng khiếp nhất, tàn tệ nhất” khi các nhân viên y tế phải “bịt kín” trong bộ đồ bảo hộ “bác sĩ nuôi ong” trong suốt ca trực 8 tiếng đồng hồ mà không dám gãi, cởi, cố nhịn ăn, nhịn uống bởi bộ đồ bảo hộ trị giá cả triệu đồng chỉ được dùng một lần rồi bỏ.
Tác giả viết: “Sau một tuần kêu eng éc lăn lộn trong bệnh viện…”, “các bác sĩ ngồi rúm vào một chỗ rì rầm nói chuyện và bắt chấy cho nhau lách chách”… Dĩ nhiên là các bác sĩ không eng éc và cũng không có chấy nhưng tác giả không viết thế thì hẳn không chịu được. Bác sĩ Hùng chia sẻ: “Đôi khi những chi tiết đó bị nhiều người gọi là ngoa ngoắt, nhưng với tôi đó là những chuyện nghiêm túc được hài hước hóa để làm dịu đi sự thật trần trụi của cuộc sống”.
Đó là sợi dây cao su đeo khẩu trang mỗi ngày đủ chặt “nghiến vào vành tai đau mê tơi”, khó khăn khi tấm chắn giọt bắn mờ mịt hơi nước do độ kín của khẩu trang N95, nhòe nhoẹt, không thể lấy ven cho bệnh nhân, không thể lau kính, họ phải bật quạt giữa mùa đông để thổi bay hơi nước, và sự khó chịu đau đớn vì phải lấy dịch hầu họng xét nghiệm định kỳ đến nỗi ám ảnh chính mình có thể trở thành F0 khi tiếp xúc với bệnh nhân, nỗi lo “nhỡ đâu mình bị dính thì anh em lại thêm việc”.
Tuy nhiên, căn cứ vào độ "lầy lội" của từ ngữ, có thể đoán được áp lực công việc của các bác sĩ (suy theo logic chuyện càng tiêu cực thì kể phải càng vui). Các y bác sĩ cô đơn vì ở quá lâu trong khu điều trị đến độ ngày ngày đếm xe, phân biệt loại và số lượng lỗ trên các loại dép than tổ ong, phút rảnh rỗi thì ngồi hội chẩn cho một cái cây bị cắt cành.
Ở một đoản văn khác, “sợ vãi kít” được giật lên tít. Và đó là nghĩa đen vì nhân vật tiêu chảy cấp định vào viện cấp cứu nhưng nghe thấy dọa bị cách ly (nếu dương tính) bèn ôm quần chạy luôn.
Người bác sĩ tâm lý phải vững như thế nào, mới có sức để tâm đến bông bưởi vườn bên trong ngày tháng chống dịch ở Hải Dương? Hay chính những cảnh tượng bình yên và giản dị của hiện tại và quá khứ đó là cứu cánh, là nơi bấu víu giúp anh thanh lọc, bình ổn tinh thần? Người bác sĩ chuyên ngành hồi sức cấp cứu, gần với cái chết hơn, ít thời gian tận hưởng nhịp sống thong thả đời thường hơn, nhất là trong ba bốn đợt dịch liên tiếp này. Nên một ngày nắng đẹp, một chiều hỏng xe ngồi uống trà đá ven đường cũng trở nên đáng quý, xa xỉ.
Và, phía sau chiếc áo blouse trắng của một bác sĩ trách nhiệm với bệnh nhân, tận tâm với nghề, là một người con mà ngày giỗ mẹ “vẫn đang làm nhiệm vụ chưa về”, là những cái Tết không thể đúng hẹn với gia đình, họ hàng, cùng những khoảnh khắc cô đơn nhất của người làm nghề…
Trải nghiệm thực tế về tình cảm ấm áp nơi tâm dịch
Qua lăng kính tích cực, bác sĩ Hùng đứng từ tâm dịch cũng tìm được vài điểm tốt của “con Covid”. Theo bước chân tác giả trong trại cách ly, người đọc cảm nhận được không khí yêu thương, mọi người cùng chung một hoàn cảnh, giúp trông nom con cái cho nhau. Con âm tính sớm, được chuyển sang khu khác tránh tái nhiễm từ bố mẹ còn dương tính, luôn được những người ở khu khác sẵn sàng đón nhận và chăm sóc cẩn thận.
Những cảnh ấm áp và “đúng khoảng cách” thật dễ thương được bác sĩ ghi lại: “Hàng ngày, người đứng ở khu bên này hỏi vọng sang khu bên kia những câu quen thuộc ‘chị âm tính được mấy lần rồi’, ‘lại tái dương à, lâu thế’…”.
Những đứa trẻ trong khu cách ly cũng được quan tâm lo lắng cho sự học. Mỗi sáng, tất cả phụ huynh trong bệnh viện dã chiến đều mở điện thoại hoặc máy tính bảng kê lên cửa sổ, đứng canh đám trẻ học online. Nhiều gia đình tập trung cả tại khu điều trị mỗi sáng gọi nhau dậy, gọi nhau đi xét nghiệm, động viên nhau cố gắng.
Có những câu chuyện mang màu sắc hài hước, nhưng cũng có những chuyện làm người ta nhói lòng. Chuyện bác nông dân phải vào bệnh viện điều trị, ngày ngày ủ dột lo đôi lợn ở nhà chết đói vì hàng xóm bốn bên không ai sang giúp đỡ vì sợ nhiễm bệnh. Câu chuyện về cả gia đình đi cách ly vì anh chồng đi đâu về mang bệnh cho cả nhà, hôm đầu, vợ chồng giận nhau không thèm nói câu gì, qua vài hôm tíu tít cùng chăm các con. Hóa ra, trong lúc khó khăn, con virus cũng có khả năng hàn gắn một gia đình.
Khi chìm đắm trong từng câu chữ của “Để yên cho bác sĩ “hiền” - Nhật ký Covid” ta có thể thấy lối văn mang dấu ấn của văn nói rất linh hoạt cộng với sự logic của một người làm khoa học lâu năm, cái nhìn nhân hậu vào thời cuộc. Cách viết của BS Hùng có sự pha trộn của cả cách hồn nhiên bộc lộ của người trẻ lẫn độ lùi của người từng trải. Như thể bạn đang đứng trước một giảng viên tóc bạc và nghiêm khắc trong công việc, nhưng lại vẫn thích đùa. Sự cân bằng đó trong văn chương, thực sự, không phải ai cũng đạt được.
Đôi lời nhắn nhủ...
Cuốn này giọng văn nghiêm túc hơn cuốn trước của tác giả, muốn đem lại nhiều thông tin để nâng cao ý thức chống dịch nên sẽ ít hài hước hơn. Các bạn đọc cuốn đầu rồi có thể sẽ kỳ vọng cuốn này lại thâm sâu và cười ra nước mắt, nhưng bản chất cuốn Nhật ký Covid lại hơi khác một chút, mọi người chú ý nhé. Gu đọc của tác giả có vẻ khá giống mình - đọc về tâm lý học, nghị luận xã hội, văn học kỳ ảo.
Mỗi lần mình đọc một cuốn sách về chủ đề chống dịch, thì làn sóng COVID lại bùng lên. Hi vọng lần này kết quả sẽ ngược lại, nước mình lại chiến thắng dịch. Cuốn sách không chỉ có những phút giây căng mình chống dịch. Ở đó, trong những khoảng nghỉ của người bác sĩ là từng câu chữ dịu dàng, khiến người đọc thêm trân trọng ngày tháng bình yên:
“Sau mỗi đợt dịch bệnh, trở về ngôi nhà ngồi bên cây đàn cũ. Mỗi ngày đi trên con đường quen thuộc, nhìn ngắm thiên hạ cãi nhau, yêu và sống. Được làm người bình thường mỗi cuối tuần thảnh thơi uống cốc cafe đọc vài trang sách, không cần công danh lịch sử ghi nhận gì. Những điều lớn lao xin dừng lại ngoài cửa, đó cũng là điều bình thường nhỏ bé mình mong muốn thực hiện được với cuộc đời này”.
Thật sự thì câu chữ không đủ mô tả những cảm xúc mình có khi đọc cuốn sách này. Mình nghĩ rằng bên cạnh các cuốn sách chuyên ngành, “ Để yên cho bác sĩ "hiền" – nhật ký covid” nên là cuốn sách được sinh viên y đón nhận không chỉ vì độ "hot" của tác giả, tính thời sự của nội dung, văn phong độc đáo, ngôn ngữ "chua ngoa" – mà còn vì những thông điệp nhân văn, giản dị dạy những “bác sĩ tương lai” cách trở thành “bác sĩ thực thụ”.
Tình hình dịch bệnh thế này lại chuẩn bị có Nhật ký COVID phần tiếp đấy. Thôi thì đằng nào cũng không tránh khỏi COVID, có “nhật ký” mà đọc giải buồn còn hơn không. Cảm ơn mọi người đã đọc hết bài review của mình. Hy vọng rằng những chia sẻ của mình có thể giúp ích các bạn trong việc lựa chọn cuốn sách phù hợp với bản thân. Chúc các bạn đọc sách vui vẻ. Thân!

*bài viết sử dụng hình ảnh nguồn từ google.com
*bài viết sử dụng trích dẫn từ tác phẩm “để yên cho bác sĩ hiền – nhật ký covid”

=================================
🔥 Cuộc thi "REVIEW SÁCH HAY - NHẬN QUÀ TẶNG NGAY"
📌 Cách thức bình chọn vòng thi Online:
1️⃣ Bước 1: Like fanpage Thư viện Trường Đại học Y Dược, Đại học Thái Nguyên
2️⃣ Bước 2: Thực hiện bình chọn cho bài dự thi bạn yêu thích bằng cách thả tym ❤️ ở bài đăng dự thi được đăng tải chính thức trên fanpage Thư viện Trường Đại học Y Dược, Đại học Thái Nguyên.

📌 QUY ĐỔI ĐIỂM: 01 biểu tượng cảm xúc ❤ = 01 điểm
📌 YÊU CẦU: bình chọn HỢP LỆ là tài khoản bình chọn icon ❤ và đã like fanpage của chương trình
📌 Thời gian vòng bình chọn: 1/5/2023 - 10/5/2023.

Address

Số 284 Đường Lương Ngọc Quyến
Thái Nguyên

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thư viện Trường Đại học Y-Dược Thái Nguyên posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The University

Send a message to Thư viện Trường Đại học Y-Dược Thái Nguyên:

Share