11/01/2026
Tôi vẫn luôn tin rằng buổi hẹn đầu tiên là thước đo rõ nhất tính cách của một con người. Nhưng sau tối nay, tôi nhận ra có những "sự thật" méo mó đến mức không thể cứu vãn nổi.
Mọi chuyện bắt đầu bằng 2 tiếng chờ đợi. Hai tiếng đồng hồ ngồi ngắm quán xá từ lúc đông đúc đến khi vơi khách, tôi tự nhủ chắc cô ấy kẹt xe, chắc cô ấy muốn xuất hiện thật chỉn chu. Nhưng khi "nàng thơ" bước tới, chưa kịp để tôi nở nụ cười chào hỏi, cô ấy đã dội ngay một gáo nước đá vào mặt :
"Trời đất, sao ở ngoài anh nhìn... xấu thế?"
Kèm theo đó là một tràng cười hả hê, vô tư đến mức vô duyên. Mặt tôi sượng không biết trả lời sao , nụ cười trên môi đông cứng lại. Hóa ra trong từ điển của cô ấy, sự thẳng thắn được đánh đồng với việc chà đạp lòng tự trọng của người khác.
Bước vào nhà hàng, cô ấy gọi món như thể chuẩn bị cho một đội quân ăn vậy. Từng đĩa thức ăn xa xỉ được bưng ra, nhưng cô ấy chỉ cắt 1 miếng rồi bỏ dở. Khi tôi nhìn đống đồ ăn thừa với vẻ xót xa, cô ấy lại thản nhiên buông một câu xanh rờn bằng cái giọng hào sảng giả tạo:
"Anh cứ thoải mái đi, cái gì không ăn hết thì vứt! Quan trọng gì đâu !"
Lúc ấy, tôi tự hỏi, cô ấy đang thể hiện sự sang chảnh hay đang phơi bày sự thiếu giáo dục trong việc trân trọng thực phẩm ? Tiền là tôi trả, nhưng cái cách cô ấy tiêu tiền của tôi lại "hào phóng" đến nực cười.
Chưa dừng lại ở đó, sau bữa ăn "vứt đi" ấy, cô ấy đòi đi dạo. Cứ ngỡ sẽ là một buổi tản bộ nhẹ nhàng, nhưng không. Cứ thấy tiệm gấu bông hay hàng quán vặt nào dọc đường, cô ấy lại nằng nặc đòi tấp vào bằng được. Không phải để tham quan, mà để "mua, mua và mua" hóa đơn 8 triệu làm tôi hoang mang cô ấy nói thanh toán đi anh rồi mình đi dạo tiếp :((( làm tôi hoang mang vãi .
Cảm giác lúc đó không giống một buổi hẹn hò, mà giống như tôi đang dắt một đứa trẻ lần đầu đi siêu thị vậy. Sự hồn nhiên thái quá biến thành sự đòi hỏi quá quắt :vv.
Thôi thì, coi như học phí cho một bài học vậy !
Mà mấy ông nghĩ tôi nên đi bữa hẹn thứ 2 không second day ?